Đường Mịch bỗng chốc mở mắt, kinh hãi nhìn lên đỉnh màn, mồ hôi lạnh đẫm trán.
Đó là Bắc Man sao! Nàng lại mơ thấy Bắc Man!
Còn mơ thấy một người đàn bà cắt đứt chân Dạ Thần Hiên, phế đi võ công của chàng rồi đẩy chàng xuống vách đá.
Nghĩ đến giấc mơ đáng sợ đó, Đường Mịch ngồi bật dậy khỏi giường.
Không được, nàng phải thông báo cho Dạ Thần Hiên, đó là hiểm cảnh, chàng không được theo người đàn bà kia lên vách đá, nhất định không được!
Đường Mịch lập tức xuống giường, chạy tới bàn viết thư cho Dạ Thần Hiên. Vừa định nhờ Hồng Phi tìm cách nhanh ch.óng đưa thư đi, thì nghe thấy tiếng đập cánh bên cửa sổ.
Nghe thấy âm thanh quen thuộc, Đường Mịch lập tức kích động chạy tới cửa sổ, mở ra, quả nhiên thấy Như Phong đang ở ngoài.
Đường Mịch mừng rỡ, lập tức ôm lấy Như Phong vuốt ve: "Ngươi biết không? Ngươi tới kịp lúc quá."
Đường Mịch định buộc thư vào chân Như Phong, lại phát hiện trong ống giấy còn một lá thư khác.
Đường Mịch lấy thư ra, chưa kịp xem đã nhét thư của mình vào, rồi bưng một đĩa bánh ngọt cho Như Phong.
Có lẽ do lần trước bị Dạ Thần Hiên dạy dỗ, lần này Như Phong chỉ ăn hết đĩa bánh rồi bay đi mất.
Đường Mịch lo lắng nhìn theo Như Phong đang bay xa, hy vọng lá thư này có thể gửi đến tay chàng kịp lúc, để chàng tránh khỏi tai ương.
Đợi Như Phong bay khuất dạng, Đường Mịch mới cầm lá thư của Dạ Thần Hiên lên.
Thư vẫn chỉ có vài dòng, chàng nói sẽ sớm trở về, bảo nàng đừng lo lắng. Nhưng làm sao không lo được chứ, nàng đã mơ thấy vách đá hai lần rồi, dù kiếp trước nàng không biết việc chàng ở Bắc Man, nhưng nàng tin những chuyện mình mơ là thật.
Hy vọng lá thư của nàng có thể giúp được chàng.
...
Dạ Thần Hiên cũng giật mình tỉnh giấc từ trong mơ, chàng đau đầu ôm lấy trán ngồi dậy.
Chàng lại mơ rồi, trong mơ giống y như thực tế, kẻ kia bảo chàng mang quân tới Bắc Man, bảo nếu chàng thắng trận này thì sẽ lập làm Thái t.ử, hắn cho chàng ba mươi vạn binh mã, chàng mang quân tới Bắc Man.
Mọi thứ đều chân thực đến mức chàng nghi ngờ đây không phải là một giấc mơ.
Còn cả người đàn bà Gia Luật Hàn Đan kia, ả dám phế võ công của chàng, còn đẩy chàng xuống vách đá.
Dạ Thần Hiên bỗng nắm c.h.ặ.t t.a.y, trong mắt là sát ý ngút trời.
Người đàn bà này, chàng tuyệt đối không tha!
Dạ Thần Hiên bỗng nhớ tới cảnh tượng ngày rời kinh, Mịch nhi kiên quyết không để chàng đi. Nàng nói Bắc Man có nguy hiểm, còn bảo chàng cẩn thận vách đá.
Vách đá?
Tại sao nàng biết đến vách đá?
Liệu có phải tất cả những chuyện trong mơ nàng đều biết hết?
Dạ Thần Hiên càng nghĩ càng hoảng sợ, giấc mơ rốt cuộc là thứ gì? Chàng nhất định phải làm sáng tỏ chuyện mộng cảnh này.
"Vương gia!" Bên ngoài bỗng truyền đến tiếng Yến Thư đầy vẻ khẩn cấp: "Đại sự không ổn, Bắc Man lại tấn công thành rồi!"
Dạ Thần Hiên lập tức rời giường, khoác áo lên người rồi đi mở cửa.
Yến Thư vội vàng bước vào, gấp gáp nói: "Bắc Man lại công thành, lần này thế công rất mạnh, bọn chúng tĩnh lặng suốt mấy ngày qua, xem ra chính là để chuẩn bị cho trận đ.á.n.h lớn hôm nay."
Dạ Thần Hiên khoác thêm y phục, rảo bước nhanh ch.óng tiến về phía cổng thành.
Yến Thư vội vàng theo sát phía sau.
Hai người vừa đến nơi, Quách Triển Hoành liền tiến lên nghênh đón: "Vương gia, ngài đến rồi."
"Tình hình chiến sự hiện nay ra sao?" Dạ Thần Hiên vừa hỏi vừa đứng sát ra mép tường thành.
Nhìn binh lính Bắc Man bên dưới đang liều mạng tấn công, Dạ Thần Hiên nhíu mày.
Quách Triển Hoành vội vàng tiến lên bẩm báo: "Bọn chúng đã tấn công được gần nửa canh giờ. Cũng may Vương gia sớm có dự liệu, lệnh cho chúng thuộc hạ nghiêm mật phòng thủ. Vương gia hãy yên tâm, trong thời gian ngắn bọn chúng không thể công phá được đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quách Triển Hoành vừa dứt lời, liền thấy một toán người lao nhanh tới, chính là Gia Luật Hàn Đan dẫn theo một nhóm tráng hán Bắc Man tiến đến.
Dạ Thần Hiên nhìn Gia Luật Hàn Đan, đôi mắt nguy hiểm nheo lại. Đến thật đúng lúc, y đang lo không tìm được ả.
Gia Luật Hàn Đan lao thẳng tới dưới chân thành, cợt nhả nhìn Dạ Thần Hiên: "Hiên Vương điện hạ, mấy ngày không gặp, ngài có thấy nhớ ta như cách biệt ba thu không nào!"
"Ngươi nằm mơ đi!" Dạ Thần Hiên chưa kịp đáp lời, Yến Thư đã tức giận lườm Gia Luật Hàn Đan một cái.
Người đàn bà không biết liêm sỉ này đang nói mê sảng gì thế. Đại Tề thiếu nữ nhân sao? Vương gia nhà họ lại thèm nhớ ả? Huống hồ Vương phi nhà họ xinh đẹp nhường ấy, người đàn bà này có làm nô tỳ rửa chân cho Vương gia, Vương gia cũng chẳng thèm thu nhận.
Ánh mắt Dạ Thần Hiên lạnh lẽo nhìn chằm chằm Gia Luật Hàn Đan, trong đôi mắt nhàn nhạt không có lấy một tia yêu thương, chỉ có sát khí ngút trời.
Gia Luật Hàn Đan trong lòng kinh hãi, chuyện gì thế này? Cổ trùng của ả mất linh rồi, không thể nào, y đáng lẽ phải yêu ả mới đúng! Tại sao lại không có phản ứng gì?
Chẳng lẽ y có thể kháng cự lại Di Tình Cổ của ả?
Điều này không thể nào!
"Dạ Thần Hiên, chàng thực sự không yêu ta sao?" Gia Luật Hàn Đan không cam lòng hét lớn về phía Dạ Thần Hiên.
Dạ Thần Hiên chưa kịp đáp, Yến Thư đã tức đến bật cười: "Ngươi bị bệnh thần kinh à, ngươi là cái thứ gì, Vương gia nhà ta vì cớ gì mà phải yêu ngươi!"
Lần thứ hai bị tên này chen ngang, Gia Luật Hàn Đan cuối cùng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, phóng thẳng ống tiễn về phía Yến Thư.
Tiếng "vút" vang lên, nhìn mũi tên sắc lạnh lao thẳng về phía đầu mình, Yến Thư nhất thời sợ đến mềm nhũn cả chân.
Thật mất mạng, người đàn bà này quá hung hãn, cũng may Vương gia nhà họ không thích ả.
Ngay khi Yến Thư định né tránh, Dạ Thần Hiên vươn tay dễ dàng tóm lấy mũi tên đó, rồi tùy tay phóng ngược lại.
Nhìn mũi tên lao tới tựa như tia chớp, Gia Luật Hàn Đan kinh hãi, lập tức ngửa người ra sau. Mũi tên sượt qua mặt ả, trong chớp mắt cắt đứt một lọn tóc.
Gia Luật Hàn Đan kinh sợ tột độ, đứng thẳng người dậy, ánh mắt như đuốc nhìn chằm chằm Dạ Thần Hiên.
Người này thực sự rất lợi hại, trong thiên hạ hiếm có mấy ai tiếp được ống tiễn của ả dễ dàng như thế, võ công của y cao cường hơn ả rất nhiều.
Người đàn ông này diện mạo tuấn tú, võ công cao cường, ngay cả tính tình cũng lạnh lùng như băng, đúng là kiểu người ả yêu thích, thế mà y lại chẳng hề thích ả, ngay cả khi ả đã hạ Di Tình Cổ cũng vô dụng.
Tại sao?
Tại sao lại vô dụng?
"Dạ Thần Hiên, người chàng yêu rốt cuộc là ai?" Gia Luật Hàn Đan không cam lòng hỏi lại lần nữa.
Có phải y yêu người phụ nữ họ Đường kia không?
"Ngươi không có tư cách biết." Dạ Thần Hiên nheo mắt, lạnh lùng cười khẩy, rồi tung mình bay xuống dưới.
Gia Luật Hàn Đan thấy Dạ Thần Hiên bay xuống, lập tức quay đầu ngựa chạy trốn.
Gà Mái Leo Núi
Dạ Thần Hiên tung một cú đá, hất văng một tráng hán bên cạnh Gia Luật Hàn Đan, rồi đoạt lấy ngựa của hắn ta, phóng đuổi theo Gia Luật Hàn Đan.
Y muốn xác nhận xem giấc mộng kia liệu có trở thành sự thật hay không!
"Vương gia!" Thấy Dạ Thần Hiên cứ thế đuổi theo Gia Luật Hàn Đan, Yến Thư nhất thời hoảng hốt.
Quách Triển Hoành cũng lập tức mất phương hướng, nhìn Yến Thư đầy lo lắng: "Giờ làm sao đây?"
Vương gia rời đi rồi, Lệ Thành biết tính sao đây.
Yến Thư lườm hắn ta một cái: "Còn làm sao được nữa? Dốc toàn lực giữ thành, trước khi Vương gia trở về, nhất định phải thủ vững Lệ Thành."
"Tuân lệnh, tuân lệnh." Quách Triển Hoành lập tức đáp lời.
Gia Luật Hàn Đan đang điên cuồng chạy phía trước, đáy mắt hiện lên vẻ hung ác độc địa.
Dạ Thần Hiên, đã Di Tình Cổ vô dụng với ngươi, vậy thì đừng trách ta, hôm nay chính là ngày c.h.ế.t của ngươi!
Gia Luật Hàn Đan liếc nhìn Dạ Thần Hiên phía sau, vung roi ngựa chạy thẳng lên núi.