Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 269: Nghe nói Vương gia mang một người phụ nữ từ Bắc Man về phủ



Dạ Thần Hiên vừa dẫn Gia Luật Vị Mân vào cung, Dạ Chính Hùng đã cùng Lý Nguyên đích thân ra đón.

"Hiên nhi, con đây là......" Dạ Chính Hùng vốn đang đầy vẻ hân hoan, thấy Dạ Thần Hiên ngồi xe lăn vào cung, lập tức kinh hãi không thôi.

Gia Luật Vị Mân nhìn biểu cảm của Dạ Chính Hùng, ánh mắt khẽ d.a.o động.

Đây hẳn là Hoàng đế Đại Tề rồi. Trước kia hắn nghe đồn Hiên Vương Đại Tề là vị hoàng t.ử không được sủng ái nhất, nhưng nay nhìn thái độ của vị Hoàng đế này, rõ ràng là rất quan tâm đến Dạ Thần Hiên mà? Lời đồn đúng là không thể tin được.

Dạ Thần Hiên ánh mắt trầm xuống, không giải thích chuyện đôi chân, mà nhìn Gia Luật Vị Mân giới thiệu với Dạ Chính Hùng: "Người này là Thất hoàng t.ử Bắc Man."

Gia Luật Vị Mân thấy Dạ Chính Hùng mặc long bào, lập tức biết đối phương là ai, liền ôm quyền trước n.g.ự.c, hành lễ với Dạ Chính Hùng: "Gia Luật Vị Mân của Bắc Man xin bái kiến Hoàng thượng."

Dạ Chính Hùng vì lo lắng cho Dạ Thần Hiên nên không hề để tâm nhìn kỹ Gia Luật Vị Mân, chỉ vội vàng liếc mắt rồi gật đầu: "Thất hoàng t.ử hiếm khi tới Đại Tề ta, đêm nay trẫm đã chuẩn bị yến tiệc đón tiếp, chi bằng Thất hoàng t.ử cứ đi nghỉ ngơi trước, tối nay chúng ta lại cùng hội ngộ."

Gia Luật Vị Mân thấy tâm tư Dạ Chính Hùng rõ ràng đều đặt trên người Dạ Thần Hiên, cũng rất biết điều, cúi người nói: "Vậy tiểu vương xin cáo lui."

Dạ Chính Hùng nhìn Lý Nguyên: "Đưa Thất hoàng t.ử đến Khách Uyển nghỉ ngơi."

"Tuân lệnh." Lý Nguyên lập tức đáp, dẫn Gia Luật Vị Mân đi về phía Khách Uyển.

Người vừa đi, Dạ Chính Hùng lập tức nhìn chân Dạ Thần Hiên: "Chân con rốt cuộc làm sao vậy? Bị thương ở đâu?"

Dạ Chính Hùng lo lắng định kiểm tra chân y, Dạ Thần Hiên vội vàng nắm lấy tay Dạ Chính Hùng: "Bị thương hơi nghiêm trọng, có lẽ cần tĩnh dưỡng một thời gian."

Nghe nói vết thương nghiêm trọng, Dạ Chính Hùng lập tức cuống lên: "Sao lại thế này? Rốt cuộc bị thương thế nào? Tại sao trong thư trước đó không hề nhắc đến một lời?"

Gà Mái Leo Núi

Dạ Thần Hiên ánh mắt d.a.o động, không tiếp lời Dạ Chính Hùng mà chỉ báo cáo tình hình Bắc Man: "Bắc Man vương đã đồng ý quy hàng, còn phái đích t.ử tới để chính thức cúi đầu xưng thần với Đại Tề ta. Ngoài ra mười vạn chiến mã và mười vạn gia súc cũng đã được chuyển đến quân doanh thành trì."

Dạ Chính Hùng nghe vậy, gật đầu hài lòng, nhìn Dạ Thần Hiên khen ngợi: "Hiên nhi, con quả nhiên không làm phụ hoàng thất vọng. Con không những thắng trận, còn khiến Bắc Man vương đồng ý xưng thần, lại còn mang về nhiều lễ vật như vậy, những việc này đều làm rất tốt, phụ hoàng rất tự hào về con."

"Còn về con tin là Bắc Man công chúa, ả là nhân vật nguy hiểm, ta đã cho người đưa về Hiên Vương phủ, do ta đích thân canh giữ. Đợi bọn họ giao ra ấn triện của Bắc Man vương, ta sẽ để Bắc Man công chúa cùng Thất hoàng t.ử trở về Bắc Man." Dạ Thần Hiên tóm tắt kế hoạch của mình.

Dạ Chính Hùng cũng từng nghe danh vị Bắc Man công chúa này, nghe nói cực kỳ được Bắc Man vương sủng ái, ngay cả các hoàng t.ử của họ cũng không bằng. Nghe nói cũng vì Hiên nhi bắt được ả nên Bắc Man vương mới chịu đầu hàng.

Thật không ngờ Bắc Man cuối cùng lại bại dưới tay một người phụ nữ, quả nhiên Hiên nhi rất có mưu lược, đúng là có dũng có mưu.

"Lần này con lập đại công, ngày mai phụ hoàng sẽ tổ chức yến tiệc mừng công cho con." Dạ Chính Hùng vốn định tổ chức ngay tối nay, nhưng sợ quá vội vàng khiến người ta cảm thấy không coi trọng, nên mới định vào ngày mai.

Dạ Thần Hiên nhíu mày, không muốn tham gia yến tiệc mừng công gì cả: "Để vài hôm nữa hãy tính."

Dạ Chính Hùng nhìn chân y một chút: "Vậy ba ngày sau, yến tiệc mừng công nhất định phải tổ chức."

Dạ Thần Hiên mím môi, không nói thêm gì nữa.

Dạ Chính Hùng lại lo cho chân của y: "Chân con rốt cuộc thế nào, để ngự y chẩn trị cho con xem sao."

"Không cần đâu." Dạ Thần Hiên trực tiếp cắt lời: "Không cần ngự y, ta hơi mệt, muốn về trước."

Dạ Thần Hiên nói xong liền xoay xe lăn rời đi.

Thấy Dạ Thần Hiên cứ thế bỏ đi, Dạ Chính Hùng lập tức nhíu mày: "Con không đi gặp mẫu phi sao? Bà ấy vẫn luôn chờ con trở về."

Dạ Thần Hiên không ngoảnh lại, nhíu mày nói: "Dáng vẻ này của ta hiện tại không tiện gặp người, người hãy nói với mẫu phi là ta rất khỏe, qua một thời gian ta sẽ tới thăm người."

Dạ Thần Hiên nói rồi nhìn Hồng Phi, Hồng Phi thấy vậy lập tức đẩy xe lăn đưa Dạ Thần Hiên đi.

Tâm trạng vốn đang tốt của Dạ Chính Hùng, lập tức tan biến không ít.

Y không muốn gặp Nguyệt Phi cũng phải, dáng vẻ ngồi xe lăn thế này của y, đúng là sẽ khiến Nguyệt Phi sợ hãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng chân y rốt cuộc bị thương thế nào chứ?

"Hoàng thượng, Thất hoàng t.ử Bắc Man đã được sắp xếp xong xuôi." Lý Nguyên hoàn thành công việc, quay lại bẩm báo.

Dạ Chính Hùng lập tức nhìn Lý Nguyên: "Ngươi đi điều tra xem, chân của Hiên Vương rốt cuộc bị thương thế nào?"

"Tuân lệnh." Lý Nguyên lập tức đi tra xét.

......

Dạ Thần Hiên ra khỏi hoàng cung, liền trở về Hiên Vương phủ.

Mãi đến khi về tới phủ, Hồng Phi mới có cơ hội nói chuyện với Dạ Thần Hiên: "Vương gia, chân người bị thương thế nào rồi? Có cần thuộc hạ đi mời cô nương tới chữa trị giúp người không?"

Nhắc tới Đường Mật, đáy mắt Dạ Thần Hiên liền hiện lên nỗi nhớ nhung vô tận.

Y đã về rồi!

Nhưng lại chẳng thể đi gặp nàng!

Thấy Dạ Thần Hiên không nói gì, Hồng Phi vội nói tiếp: "Vương gia yên tâm, y thuật của cô nương rất cao siêu, nàng nhất định sẽ chữa khỏi chân cho người."

Một lúc lâu sau, Dạ Thần Hiên mới ngước mắt, lạnh lùng nhìn Hồng Phi: "Không được phép đi tìm nàng, sau này ngươi cũng không cần phải đi bảo vệ nàng nữa."

Hồng Phi lập tức sững sờ, há miệng định hỏi gì đó, nhưng Dạ Thần Hiên đã tự đẩy xe lăn vào phòng.

Hồng Phi hoàn toàn ngẩn tò te, Vương gia có ý gì vậy?

Trước đó rõ ràng Vương gia còn rất quan tâm cô nương, tại sao sau một chuyến đi Bắc Man lại trở nên lạnh nhạt với cô nương thế này?

Vậy giờ hắn phải làm sao? Bên phía cô nương vẫn còn đang chờ hắn hồi âm đấy?

Hồng Phi lập tức rối bời không biết phải làm sao?

Chẳng bao lâu sau Yên Thư trở về, Hồng Phi lập tức kéo Yên Thư sang một bên: "Chân của Vương gia rốt cuộc bị thương thế nào?"

Yên Thư ánh mắt khẽ d.a.o động, chột dạ sờ mũi: "Chuyện này ngươi phải hỏi Vương gia chứ, hỏi ta làm gì?"

Hồng Phi giận dữ trừng mắt: "Nếu ta có thể hỏi Vương gia, còn cần phải hỏi ngươi sao!"

"Vương gia không cho ta nói, ngươi đừng hỏi nữa." Yên Thư nào dám nói thật với Hồng Phi.

Hồng Phi ngẩn ra, nghe nói là Vương gia không cho nói, hắn cũng không dám hỏi nữa, thế nhưng......

"Vậy sao Vương gia đột nhiên lại lạnh nhạt với Đường cô nương thế?" Điểm này Hồng Phi thực sự không tài nào hiểu nổi.

"Vương gia lạnh nhạt với Vương phi? Chuyện đó không thể nào!" Yên Thư vẻ mặt kinh ngạc, hoàn toàn không tin.

Vương gia quan tâm Vương phi đến thế, sao có thể lạnh nhạt với nàng được? Trước đây ở Bắc Man, Vương phi chính là liều t.h.u.ố.c tiên cứu mạng Vương gia, dù chỉ là một lá thư thôi, Vương gia xem xong cũng đã rất vui rồi.

Thấy hắn không tin, Hồng Phi kể lại chuyện vừa nãy cho Yên Thư, Yên Thư cũng đầy vẻ bàng hoàng: "Vương gia thực sự nói vậy sao?"

Hồng Phi trừng mắt: "Ta dám lấy lời của Vương gia ra đùa giỡn sao?"

Yên Thư nhíu mày: "Thế thì lạ thật, tại sao Vương gia lại đột nhiên không cho ngươi đi bảo vệ Vương phi nữa?"

Hồng Phi chợt nghĩ ra điều gì, nhìn Yên Thư nói: "Nghe nói lần này Vương gia mang theo một người phụ nữ từ Bắc Man về phủ, liệu có liên quan đến ả ta không?"