Yến tiệc mừng công được tổ chức tại Thiên Hỷ Điện.
Khi Đường lão phu nhân và Đường Mật đến nơi, Thiên Hỷ Điện đã có không ít người tề tựu.
Rất nhiều quan lại đã dẫn theo gia quyến tới, Đường lão phu nhân cũng đưa Đường Mật qua chào hỏi những vị phu nhân thân quen.
"Đại cô nương nhà các bà thật có phúc, lần này Hiên Vương lập được đại công như vậy, Hoàng thượng chắc chắn sẽ ban thưởng hậu hĩnh."
"Đúng thế thật! Đại cô nương trông đã thấy phúc hậu, mới đính hôn với Hiên Vương bao lâu mà Vương gia đã lập công lớn rồi!"
"Nghe nói Hoàng thượng có ý lập Hiên Vương làm Thái t.ử, sau này đại cô nương nhà các bà gả qua đó chẳng phải sẽ trở thành Thái t.ử phi sao!"
Trước những lời này của các vị phu nhân, Đường lão phu nhân chỉ mỉm cười, không tiếp lời.
Thánh ý của Hoàng thượng bà không dám tùy tiện suy đoán, công lao của Hiên Vương bà cũng không dám vơ vào người Đường Mật.
Tuy nhiên, thấy họ đều nói lời hay ý đẹp, bà cũng không tiện vì những lời này mà trở mặt với người ta.
Đường Mật đứng bên cạnh cũng không lên tiếng.
"Đường lão thái quân, Đường cô nương." Đường lão phu nhân vừa cùng Đường Mật trở về chỗ ngồi, đã thấy Tiêu phu nhân và Tô thị dẫn theo Tiêu Lãnh Ngọc bước tới.
Đường Mật vội vàng đứng dậy, hành lễ với họ: "Cữu mẫu, Tiêu phu nhân."
"Đều là người một nhà, con đừng khách sáo như vậy." Tiêu phu nhân đích thân đỡ nàng dậy, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy yêu thương.
Đường lão phu nhân cười nói: "Lễ nghĩa không thể phế bỏ, bà đừng có nuông chiều con bé."
"Lão thái quân." Tiêu Lãnh Ngọc cũng tiến lên hành lễ với Đường lão phu nhân.
Đường lão phu nhân vội vàng đứng dậy đáp lễ một nửa: "Quận chúa đừng khách khí như vậy."
"Lễ nghĩa không thể phế bỏ, người cũng đừng nuông chiều muội ấy." Tiêu phu nhân cười mượn lại chính câu nói ấy đáp lời Đường lão phu nhân.
"Thân gia hôm nay không tới sao?" Đường lão phu nhân nhìn Tô thị hỏi.
Tô thị cười đáp: "Hiện tại đã vào cuối thu, mẫu thân ngày càng không thích ra ngoài. Phụ thân đang dẫn Thiên Triệt và Phong nhi ở bên ngoài trò chuyện cùng mọi người rồi ạ."
Đường lão phu nhân gật đầu, bắt đầu hàn huyên cùng bọn họ.
Bên kia, Tiêu Lãnh Ngọc lén kéo Đường Mật thì thầm to nhỏ.
"Lần này có khi muội sắp được làm Thái t.ử phi rồi đó, ta nghe từ phụ thân là Hoàng thượng có ý lập Hiên Vương nhà muội làm Thái t.ử đấy."
Đường Mật đỏ mặt lườm muội ấy một cái: "Lời này mà muội cũng dám nói, không sợ rơi đầu sao."
Tiêu Lãnh Ngọc hạ thấp giọng: "Ta cũng chỉ nói với muội thôi, chứ còn nói với ai được nữa."
"Hôm nay muội tới đây cùng biểu ca sao?" Đường Mật lại trêu chọc muội ấy.
Tiêu Lãnh Ngọc đỏ mặt: "Gặp nhau ở cửa thôi, làm sao mà tới cùng được?"
Nhìn vẻ mặt của Tiêu Lãnh Ngọc, Đường Mật không nhịn được mà trêu đùa: "Có vị cô nương nào đó không nhịn được nữa rồi nhỉ, biết thế ta đã giúp hai người thúc đẩy hôn kỳ sớm hơn chút."
Tiêu Lãnh Ngọc nghe vậy đỏ mặt tía tai huých vào người nàng.
Đường lão phu nhân nhìn thấy bọn họ đùa giỡn, không khỏi mỉm cười: "Tuổi trẻ thật tốt!"
Tiêu phu nhân nhìn hai người đùa nghịch cũng cười theo: "Phải đó, đôi khi ngắm nhìn bọn trẻ, bản thân cũng cảm thấy trẻ ra mấy tuổi vậy."
"Đúng là đạo lý này." Đường lão phu nhân gật đầu cười.
"Hoàng thượng giá đáo! Tĩnh Phi nương nương giá đáo! Đức Phi nương nương giá đáo! Thục Phi nương nương giá đáo! Dục Vương điện hạ giá đáo! Hiên Vương điện hạ giá đáo! Hạng Vương điện hạ giá đáo! Hoa Vương điện hạ giá đáo!"
Tiếng xướng báo liên hồi vang lên, tất cả mọi người lập tức đứng dậy, cung nghênh Dạ Chính Hùng.
Dạ Chính Hùng dẫn theo Tĩnh Phi tiến vào, theo sau là Đức Phi, Thục Phi, sau đó nữa là bốn vị Vương gia.
Dạ Thần Hiên vừa bước vào đã tìm kiếm bóng hình Đường Mật, thấy nàng đứng cung kính cúi đầu, y liền lập tức dời mắt đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mọi người thấy Dạ Thần Hiên ngồi xe lăn tiến vào, lập tức không kiềm chế được mà thì thầm to nhỏ.
"Hiên Vương thực sự bị thương rồi!"
"Đúng thế, đều phải ngồi xe lăn rồi, xem ra thương thế không hề nhẹ nhỉ?"
"Không biết có nghiêm trọng không, nếu mà phế đi đôi chân, sợ là đại sự không ổn rồi!"
Nghe thấy tiếng bàn tán, khóe môi Dạ Quân Dục khẽ nhếch một nụ cười lạnh.
Dạ Thần Hiên bị thương chân đối với y mà nói coi như là tin vui ngoài ý muốn. Trước đó mẫu hậu liên kết với Bắc Man Vương muốn g.i.ế.c c.h.ế.t Dạ Thần Hiên, kết quả y mệnh lớn, không những không c.h.ế.t mà còn đ.á.n.h bại Bắc Man, lập đại công.
Tuy nhiên, dù Bắc Man Vương không lấy được mạng Dạ Thần Hiên, nhưng lại khiến y bị thương ở chân. Tốt nhất là vết thương của Dạ Thần Hiên càng nặng càng tốt, như vậy y càng không thể ngồi vào vị trí Thái t.ử.
Dẫu cho phụ hoàng có thiếu Nhi t.ử tốt đến đâu, cũng không thể để một kẻ tàn phế làm Hoàng đế được.
Đường Mật nghe thấy những lời bàn tán ấy, không nhịn được mà len lén ngước nhìn Dạ Thần Hiên.
Thấy y thực sự ngồi xe lăn, tim Đường Mật bỗng chốc hẫng một nhịp.
Gà Mái Leo Núi
Chân chàng thật sự bị thương rồi sao?
Kiếp trước y cũng như vậy, bị Hoàng hậu và Dạ Quân Dục hãm hại đến mức phế chân, cho đến khi nàng c.h.ế.t, đôi chân của y vẫn chưa khỏi. Lẽ nào kiếp này y lại đi vào vết xe đổ đó?
Lòng Đường Mật rối bời, nàng thực sự rất muốn lập tức trị thương cho y.
Dạ Chính Hùng dẫn Tĩnh Phi ngồi lên chủ tọa, mọi người lập tức quỳ xuống hành lễ: "Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế."
"Miễn lễ, ban tọa." Dạ Chính Hùng tâm tình tốt giơ tay ra hiệu cho họ.
"Tạ ơn Hoàng thượng." Mọi người đứng dậy, ngồi trở về vị trí của mình.
Dạ Chính Hùng nhìn họ cười nói: "Hôm nay là yến tiệc mừng công trẫm chuẩn bị cho Hiên Vương, mọi người cứ tự nhiên, không cần câu nệ."
"Tạ ơn Hoàng thượng."
Dạ Chính Hùng nói xong lại nhìn về phía Dạ Thần Hiên và các hoàng t.ử: "Các ngươi cũng xuống ngồi đi."
"Tạ ơn phụ hoàng!" Dạ Quân Dục cùng Dạ Dịch Hạng, Dạ Kinh Hoa đều tự ngồi xuống.
Dạ Thần Hiên ngồi xe lăn, Dạ Chính Hùng cũng đã sắp xếp cho y một vị trí riêng biệt.
Dạ Chính Hùng nhìn xuống bách quan: "Mọi người đều biết Bắc Man xâm phạm biên cương, Hiên Vương dẫn binh đại phá Bắc Man, không những đ.á.n.h bại chúng mà còn khiến Bắc Man Vương phải cúi đầu xưng thần với Đại Tề ta."
Bách quan nghe vậy lập tức không nhịn được mà thì thầm bàn tán.
"Bắc Man thật sự nguyện ý quy thuận Đại Tề ta sao?"
"Đúng vậy, Bắc Man từ trước đến nay vốn dĩ cường thịnh, liệu chúng có dễ dàng cúi đầu xưng thần với Đại Tề ta đến thế sao?"
"Chắc hẳn là thật rồi, ta nghe nói lần này Hiên Vương tiến kinh còn dẫn theo Thất hoàng t.ử và lễ vật cống phẩm của Bắc Man trở về đấy."
Dạ Chính Hùng nghe những lời bàn tán ấy, bèn liếc nhìn Lý Nguyên.
Lý Nguyên lập tức hiểu ý xướng lên: "Tuyên Bắc Man Thất hoàng t.ử vào yết kiến!"
"Tuyên Bắc Man Thất hoàng t.ử vào yết kiến!"
Tất cả mọi người đều tò mò nhìn về phía cửa, rất nhanh đã thấy một thanh niên mặc phục trang Bắc Man đi vào. Người này tuy ăn mặc dị vực nhưng gương mặt lại khá tuấn tú, chỉ là da hơi ngăm đen so với người Đại Tề.
Gia Luật Vị Mân đi tới dưới bậc ngọc, một tay đặt lên n.g.ự.c, cúi người hành lễ với Dạ Chính Hùng: "Bắc Man Gia Luật Vị Mân, tham kiến Hoàng thượng."
Dạ Chính Hùng nhìn cậu ta cười hỏi: "Lần này Thất hoàng t.ử tiến kinh là vì Bắc Man Vương nguyện ý quy thuận Đại Tề ta sao?"
"Vâng ạ." Gia Luật Vị Mân không chút do dự đáp: "Bắc Man Vương nguyện dẫn Bắc Man quy thuận Đại Tề, tự nguyện trở thành chư hầu của Đại Tề, Bắc Man Vương chúng tôi cũng nguyện cúi đầu xưng thần với ngài."
Gia Luật Vị Mân nói xong liền lấy ấn tín của Bắc Man Vương từ chỗ tùy tùng, quỳ xuống dâng cao trước mặt Dạ Chính Hùng: "Gia Luật Vị Mân thay mặt phụ vương, dâng lên ấn tín của Bắc Man, kính mong Hoàng thượng chấp thuận sự quy thuận của Bắc Man!"