Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 279: Trèo tường vào



Tướng quân phủ.

Có lẽ vì đã trút bỏ được nỗi lòng, Đường Mật đã có một giấc ngủ ngon lành.

Sáng hôm sau, khi Bán Hạ chải đầu cho Đường Mật, cứ lén lút nhìn nàng mãi.

Đường Mật liếc nàng một cái: "Có gì muốn nói thì cứ nói đi."

Bán Hạ lập tức cười tủm tỉm: "Tiểu thư, người với Vương gia đã làm hòa rồi phải không ạ?"

Đêm qua tiểu thư là do Vương gia ôm về, lại thêm tâm trạng sáng nay của tiểu thư cũng rất tốt, nhẹ nhàng hơn hẳn vẻ buồn bã suốt mấy ngày trước.

Chắc chắn tiểu thư đã làm hòa với Vương gia rồi.

Đường Mật cười cười không đáp, nhưng Bán Hạ đã hiểu rõ, bèn cười theo: "Tiểu thư làm hòa được với Vương gia thì tốt quá rồi, nô tỳ cứ lo phát sốt cả lên, sợ rằng Vương gia người..."

Bán Hạ chưa nói xong, Đường Mật đã khẽ cười: "Ngươi sợ chàng không cưới ta?"

Bán Hạ nghe vậy liền vội cười gượng: "Sao có thể ạ? Vương gia yêu tiểu thư như vậy, chắc chắn sẽ cưới tiểu thư rồi, hơn nữa tiểu thư còn chuẩn bị thêu hỉ phục cho người cơ mà, làm sao Vương gia có thể không cưới tiểu thư?"

Nhắc đến chuyện thêu hỉ phục, Đường Mật lại thấy bực mình: "Tối qua nàng quên cả lấy số đo cho chàng rồi."

Nghĩ đến cảnh hai người âu yếm nhau tối qua, Đường Mật không khỏi đỏ mặt.

"Tiểu thư, người dùng bữa sáng trong phòng hay là qua chỗ lão thái quân ạ?" Bán Hạ hỏi.

"Qua chỗ tổ mẫu đi." Đường Mật đứng dậy, dẫn theo Bán Hạ hướng về phía Minh Xuân Uyển.

Hôm qua nàng một mình tới Hiên Vương Phủ, trở về cũng chưa báo cho tổ mẫu một tiếng, sợ bà sẽ lo lắng.

Tới Minh Xuân Uyển, Quế ma ma thấy Đường Mật tới liền mỉm cười vén rèm: "Đại tiểu thư tới rồi, người mau vào trong đi, lão thái quân đang đợi người đấy ạ."

Đường Mật khẽ gật đầu với Quế ma ma rồi dẫn Bán Hạ vào phòng.

"Tổ mẫu." Đường Mật vào phòng, hành lễ với Đường lão phu nhân.

Đường lão phu nhân nhìn nàng đầy hiền từ: "Chưa dùng bữa đúng không, lại đây dùng bữa cùng tổ mẫu nào."

Đường Mật ngoan ngoãn đi tới ngồi cạnh Đường lão phu nhân.

Đường lão phu nhân múc cho Đường Mật một chén yến sào, lại gắp thêm sủi cảo tôm.

"Con cảm ơn tổ mẫu."

Đường lão phu nhân liên tục gắp đồ ăn cho nàng, đợi nàng ăn gần xong mới mở lời hỏi: "Con với chàng ấy thế nào rồi?"

Đường Mật đỏ mặt, vội nói: "Tổ mẫu yên tâm, đã nói rõ cả rồi ạ. Chàng là sợ chân bị thương sẽ làm liên lụy đến con. Con đã xác định là chàng rồi thì tất nhiên sẽ không vì chàng bị thương ở chân mà hủy hôn ước đâu ạ."

Đường lão phu nhân tán thưởng gật đầu: "Thế mới đúng chứ, người nhà họ Đường chúng ta trọng khí tiết, không thể vì người ta bị thương mà chúng ta lại trở mặt vô tình."

"Vâng." Đường Mật lập tức đáp.

Đường lão phu nhân lại nhìn nàng cười hiền hậu: "Nói ra được là tốt rồi, nếu không tổ mẫu nhìn con buồn rầu mỗi ngày cũng xót lòng lắm."

Đường Mật mặt càng đỏ hơn.

Nhớ đến chân của Dạ Thần Hiên, Đường lão phu nhân lại lo lắng: "Chân cậu ấy rốt cuộc thế nào rồi? Có nặng lắm không? Có ảnh hưởng đến sinh hoạt sau này không?"

Dẫu bà cũng không tán thành việc hủy hôn, nhưng nếu chân Hiên Vương bị thương quá nặng, sau này người khổ vẫn là Mật nhi của bà.

Đường Mật ánh mắt khẽ lóe lên, mím môi nói: "Có hơi nghiêm trọng thật, nhưng rồi cũng sẽ có cách mà. Nếu không được nữa thì con sẽ đi tìm vị thần y kia, thần y chắc chắn sẽ có cách chữa khỏi cho chàng ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe đến thần y, Đường lão phu nhân tức thì yên tâm: "Đúng rồi, nếu không được nữa chúng ta sẽ tìm cách tìm vị thần y đó, thần y tài giỏi đến thế, chắc chắn sẽ chữa khỏi cho Hiên Vương."

Hôm qua tại tiệc mừng công, bà không chỉ thấy Tĩnh phi mà còn thấy vị Lãnh Ngọc quận chúa đó nữa, vốn dĩ hai vị này đều gần như không cứu nổi rồi, vậy mà giờ lại có thể ra tham dự yến tiệc, có thể thấy vị thần y kia lợi hại đến nhường nào.

Nhắc tới vị thần y kia, Đường lão phu nhân lập tức nhớ đến Đường Dung và Đường Tĩnh. Nếu thần y có thể ra mặt chữa trị cho hai nàng, chắc chắn bệnh tình sẽ sớm khỏi hẳn.

Nhìn sắc mặt Đường lão phu nhân, Đường Mật liền hiểu bà đang nghĩ gì. Nàng hạ thấp giọng nói: "Tổ mẫu, hôm qua người ấy nói muốn sớm ngày thành thân, con đã đồng ý rồi. Hôn kỳ của chúng con có lẽ sẽ được đẩy lên sớm hơn."

Đường lão phu nhân sực tỉnh, ngạc nhiên nhìn nàng: "Hai đứa đã bàn bạc ngày lành tháng tốt chưa?"

"Ngày cụ thể thì chưa chọn, nhưng có lẽ sẽ là trước năm mới." Đường Mật đáp.

Đường lão phu nhân ngẩn người: "Như vậy cũng kịp. Giá y của con đã thêu xong chưa?"

"Dạ rồi." Đường Mật gật đầu, thẹn thùng nói: "Của con đã thêu xong, còn của chàng thì chưa bắt đầu làm."

Đường lão phu nhân khẽ cười: "Vậy con mau trở về thêu đi. Còn hai tháng nữa là tới Tết, thời gian gấp rút lắm đấy."

"Vâng." Đường Mật vội đứng dậy: "Vậy tôn nữ xin cáo lui."

Đường Mật hành lễ với Đường lão phu nhân, rồi mang theo Bán Hạ rời đi.

Đường lão phu nhân nhìn theo bóng lưng Đường Mật, lòng đầy luyến tiếc.

Đứa nhỏ này do một tay bà nuôi lớn, nay sắp gả đi rồi, dù nàng chưa đi nhưng lòng bà đã thấy trống trải lạ thường.

Quế ma ma nhìn Đường lão phu nhân, cười nói: "Lão thái quân người đừng như vậy, đại tiểu thư xuất giá là chuyện vui mà."

Đường lão phu nhân mỉm cười gật đầu: "Đúng vậy, trước kia cứ mong con bé có mối nhân duyên tốt, giờ khi con bé thực sự sắp gả đi, ta lại thấy không nỡ."

Biết bà không nỡ xa đại tiểu thư, Quế ma ma vội an ủi: "Người cứ yên tâm, Hiên Vương điện hạ là người tốt, đối với đại tiểu thư cũng rất mực quan tâm. Đại tiểu thư từ nhỏ được người tự tay dạy bảo, dù là quản gia hay bất cứ việc gì, đều tuyệt đối xứng đáng làm chủ mẫu, làm Vương phi cũng dư sức. Người cứ yên lòng đi."

Đường lão phu nhân lập tức bật cười: "Đúng thế, con bé vẫn luôn là niềm tự hào của ta."

Đứa nhỏ do bà nuôi dạy, đừng nói là làm Vương phi, dù làm Hoàng hậu cũng chẳng kém cạnh ai.

Trường Lạc Hiên.

Đường Mật vừa về tới Trường Lạc Hiên, đã nhìn thấy Quân Thiên Triệt.

"Biểu ca?" Đường Mật có chút kinh ngạc nhìn Quân Thiên Triệt: "Huynh vào bằng cách nào vậy?"

Quân Thiên Triệt mỉm cười: "Không muốn đụng mặt lão thái quân nhà muội, nên đành leo tường vào."

Đường Mật dở khóc dở cười, vội kéo Quân Thiên Triệt vào phòng, rồi liếc mắt nhìn Bán Hạ.

Gà Mái Leo Núi

Bán Hạ hiểu ý, lập tức ra ngoài canh cửa cho hai người.

"Biểu ca, huynh tìm muội là vì chuyện sổ sách sao?" Đường Mật rót cho Quân Thiên Triệt một chén trà đưa qua.

Quân Thiên Triệt nhận lấy trà, đặt lên bàn rồi xách ra một túi hành lý cực kỳ dày nặng: "Đây là những sổ sách mà ta và Dực Nhiên đã đổi được từ bản sao chép. Ngoài những sổ của tháng này chưa kịp chép, toàn bộ đều ở đây cả rồi."

Đường Mật mở túi ra, nhìn đống sổ sách chất như núi, cảm kích nhìn Quân Thiên Triệt: "Thật sự vất vả cho huynh và tứ ca rồi."

Nhiều sổ sách thế này, cho dù mỗi tiệm mỗi năm một cuốn, thì bảy tám năm qua cũng phải tới một hai trăm cuốn. Thảo nào họ có thể sao chép nhanh như vậy, thực sự làm khó cho họ rồi.

"Đều là người nhà cả, muội đừng khách sáo." Quân Thiên Triệt nhìn đống sổ sách nói: "Dòng tiền trong những sổ sách này rất lớn, muội cần phải tỉ mỉ đối chiếu lại. Nếu có vấn đề gì khác, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm ta. Cần giúp đỡ cứ mở lời."

Đường Mật lập tức gật đầu: "Muội biết rồi."

Nếu con số thực sự quá lớn, có lẽ nàng thật sự cần họ trợ giúp.