Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 289: Lâm thị dập đầu với Đường Mật



Đường Ninh bị Lâm thị kéo ra khỏi Mính Xuân Uyển, mới phát hiện lòng bàn tay mình đã đổ đầy mồ hôi lạnh.

Lâm thị xót xa nhìn nàng: "Có phải con sợ rồi không?"

Đường Ninh nhìn Lâm thị gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Không, con không sợ, đại tỷ tỷ nói rồi, con không được yếu đuối, nếu không người khác sẽ ức h.i.ế.p con."

Lâm thị hài lòng mỉm cười: "Đại tỷ tỷ của con nói rất đúng, không được yếu đuối, chỉ cần con yếu đuối, tất cả mọi người sẽ muốn tới ức h.i.ế.p con, nhất là loại người như Đường Dung và Tần thị."

Đường Ninh vội vàng ngoan ngoãn nói: "Nương, tuy bây giờ con vẫn chưa đủ mạnh mẽ, nhưng con sẽ từ từ sửa đổi, con sẽ học tập đại tỷ tỷ, con sẽ để tỷ ấy dạy con, con muốn trở thành người lợi hại giống như tỷ ấy."

Lâm thị cười xoa tóc nàng: "Đại tỷ tỷ của con cũng là người lương thiện, đi đến hôm nay cũng là do đám người Tần thị ép buộc. Nhưng tỷ ấy thực sự lợi hại hơn con, so với những kẻ chỉ biết dùng tâm kế như Đường Doanh và Đường Dung, đại tỷ tỷ mới là tiểu thư khuê các biết lễ nghĩa thực sự. Con mà học được một phần của tỷ ấy, nương đã mãn nguyện lắm rồi. Huống chi đại tỷ tỷ đã dạy con rất tốt, con đã tiến bộ nhiều rồi."

Đường Ninh được khen, mặt đỏ ửng: "Con sẽ tiếp tục cố gắng. Mặt nương còn đau không, để con bôi t.h.u.ố.c mỡ cho người."

Lâm thị sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Ninh: "Nương không về đâu, đi, chúng ta tới chỗ đại tỷ tỷ của con."

Lâm thị nói đoạn, nắm tay Đường Ninh đi đến Thanh Mật Uyển.

Vì lo lắng cho Đường Ninh, Đường Mật tâm tư không yên thêu hỉ phục.

"Tiểu thư, tam phu nhân và lục tiểu thư tới rồi." Bán Hạ vào phòng bẩm báo.

Đường Mật hoàn hồn, vội nói: "Mau mời vào."

Đường Mật nói đoạn, tự mình đứng dậy đi đón.

Lâm thị dẫn Đường Ninh vào phòng, Đường Mật thấy bộ dạng nhếch nhác của Lâm thị, lập tức giật mình, vội vàng lo lắng nói: "Tam thẩm, đây là sao thế ạ?"

Lâm thị không nói hai lời, trực tiếp kéo Đường Ninh quỳ xuống trước mặt Đường Mật.

Đường Mật không khỏi kinh hãi, vội vàng tiến tới đỡ lấy nàng: "Tam thẩm, có chuyện gì người cứ bình tĩnh nói, người làm vậy là có ý gì?"

"Không, con hãy để ta dập đầu với con." Lâm thị nhẹ nhàng đẩy Đường Mật ra, nhất quyết dập đầu một cái với nàng.

Gà Mái Leo Núi

Đường Ninh thấy Lâm thị dập đầu, cũng theo đó mà lạy Đường Mật một lạy.

Đường Mật bị hai người làm cho ngơ ngác, lập tức đỡ cả hai đứng dậy, lo lắng hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có phải tổ mẫu thực sự muốn đưa lục muội muội đến Tần phủ?"

"Không có." Lâm thị vội vàng trấn an Đường Mật: "Lão phu nhân không đồng ý việc Ninh nhi đến Tần phủ làm quý thiếp, cho dù bà ấy có đồng ý, ta cũng sẽ không chấp thuận."

Đường Mật nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, nàng biết ngay tổ mẫu sẽ không làm thế.

"Vậy chuyện này là sao?" Đường Mật nhìn mười mấy vết m.á.u trên mặt Lâm thị, lại nhìn mái tóc và y phục rối bời của nàng, đoán chừng là đã đ.á.n.h nhau với Tần thị hoặc Đường Dung. Đường Dung là hậu bối, chắc không đến mức đ.á.n.h nhau dữ dội thế này, khả năng cao là đ.á.n.h nhau với Tần thị.

Lâm thị sờ lên mái tóc, cười nói: "Đã đ.á.n.h với Tần thị một trận, bất quá mụ ta cũng chẳng chiếm được lợi lộc gì."

Quả nhiên Đường Mật đã đoán đúng, hơn nữa thấy tâm trạng Lâm thị khá tốt, chắc là không hề thua thiệt.

"Tam thẩm, chúng ta ngồi xuống nói chuyện." Đường Mật mời Lâm thị và Đường Ninh ngồi xuống, rồi đích thân rót trà cho hai người.

Lâm thị nhận chén trà, nhìn Đường Mật đầy cảm kích: "Mật nhi, tam thẩm hôm nay tới là để cảm ơn con. Nếu không nhờ con dạy bảo, sao Ninh nhi có thể dũng cảm nói những điều đó với lão phu nhân."

Lâm thị vừa nói, vừa trìu mến vuốt ve đầu Đường Ninh.

Đường Ninh lập tức đỏ mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Mật nhìn Đường Ninh cười nói: "Vậy là Ninh nhi thật sự đã làm đúng như những gì ta dặn rồi sao?"

"Vâng." Đường Ninh sợ Đường Mật không cần mình nữa, vội vàng gật đầu như gà mổ thóc: "Muội đã nói với tổ mẫu, muội không muốn làm thiếp của tứ tỷ phu. Muội còn nói với tổ mẫu rằng đại tỷ đ.á.n.h tứ tỷ là vì tứ tỷ bắt nạt muội, muội còn nói cả chuyện của phụ thân và Hiên Vương nữa. Tổ mẫu nói không trách phạt muội và đại tỷ, còn bảo sẽ không đồng ý để muội gả vào Tần gia làm thiếp."

Đường Mật nghe xong, lập tức hài lòng gật đầu, không nhịn được khen ngợi: "Ninh nhi làm rất tốt, đại tỷ thật sự rất vui mừng vì muội có sự thay đổi này."

Đường Ninh căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y Đường Mật: "Đại tỷ, những gì tỷ nói muội đều làm được rồi, tỷ đừng đuổi muội đi, sau này muội sẽ học theo tỷ thật tốt."

Lâm thị cũng nhìn Đường Mật nói: "Con đã dạy bảo con bé rất tốt, nếu nó có thể học được một phần mười của con, tam thẩm cả đời này đều cảm kích con."

Đường Mật nhìn Đường Ninh cười nói: "Ninh nhi rất thông minh, học gì cũng nhanh, chỉ là tâm tư hơi đơn thuần một chút, sau này ta sẽ dạy bảo con bé nhiều hơn."

"Vậy thì thật sự cảm ơn con, Mật nhi." Lâm thị vô cùng cảm kích.

Đường Ninh nghe thấy Đường Mật vẫn nguyện ý dạy bảo mình, cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Tuy tổ mẫu không đồng ý với chủ ý của Đường Dung, nhưng tam thẩm vẫn nên lưu ý thêm. Tần thị và Đường Dung đều nghĩ ra những trò xấu xa, để tránh chúng lại dở trò, tam thẩm cần sớm tính toán chuẩn bị." Đường Mật nhìn Lâm thị nói.

Lâm thị nhíu mày: "Ý của con là?"

"Cách tốt nhất vẫn là sớm tìm mối nhân duyên cho Ninh nhi." Đường Mật quay đầu nhìn Đường Ninh.

Đường Ninh lập tức đỏ bừng mặt, cúi thấp đầu.

Lâm thị cũng nhìn Đường Ninh, trong mắt đầy vẻ không nỡ: "Con bé còn nhỏ, ta vốn muốn giữ nó lại thêm vài năm nữa, nhưng giờ xem ra thật sự phải làm như lời con nói rồi."

Đường Mật rất thấu hiểu Lâm thị, nhà ai mà chẳng quý nữ nhi, huống chi là đứa trẻ tâm tư đơn thuần như Đường Ninh, đừng nói là tam thẩm, ngay cả nàng cũng không nỡ.

"Tam thẩm có thể định hôn ước cho Ninh nhi trước, còn việc thành thân thì đợi sau khi muội ấy cập kê cũng không muộn." Đường Mật gợi ý thay bà.

Lâm thị gật đầu: "Vậy ngày mai ta sẽ đi tìm bà mối, xem thử có nhà nào thích hợp hay không."

Lâm thị nói rồi nhìn Đường Mật: "Cũng phiền con giúp xem qua, nếu có nơi nào tốt, cũng có thể cân nhắc xem mặt."

Đường Mật nhìn Đường Ninh rồi cười nói: "Được, nếu có nơi nào thích hợp, ta sẽ báo cho người."

"Vậy thì thật đa tạ con." Lâm thị lập tức cười cảm ơn.

Bà biết Đường Mật thường xuyên tiếp xúc với tầng lớp quý nhân, sau này khi nàng trở thành Hiên Vương phi, điều đó lại càng hiển nhiên hơn.

Tuy bà không nhất thiết phải gả Ninh nhi vào danh gia vọng tộc nào, nhưng ít nhất cũng phải môn đăng hộ đối, như cái nhà Tần gia kia thì tuyệt đối không thể.

Mấy người đang trò chuyện, nha hoàn Bích Hà của Lâm thị liền đi vào, ghé sát tai Lâm thị thì thầm điều gì đó.

Lâm thị lập tức nhìn Đường Mật: "Tần thị bị lão phu nhân phạt quỳ ở từ đường rồi, nghe nói là vì dạy con không nghiêm, bị phạt quỳ ba ngày."

Đường Mật cũng không thấy bất ngờ, tổ mẫu xưa nay vốn chẳng ưa gì Tần thị. Trước khi Tần thị tới Tần gia, bà đã bị cấm túc, lần này lại còn mặc kệ cho Đường Dung về nhà làm loạn, tổ mẫu không phạt bà ta mới là lạ.

Đường Mật nhìn Lâm thị an ủi: "Tam thẩm lần này có thể yên tâm rồi, tổ mẫu chắc chắn sẽ không gả lục muội muội vào Tần gia đâu. Dù sao đi nữa, tâm ý của tổ mẫu vẫn là chính trực, nếu người có chỗ nào làm người cảm thấy chịu thiệt, mong người rộng lòng bao dung cho."

Lâm thị nghe vậy cười khổ: "Nói gì mà bao dung với không bao dung, mẫu thân đối với chúng ta đã là rất tốt rồi, ăn mặc chi tiêu chẳng thiếu thốn thứ gì. Tam gia nhà ta là thứ xuất, còn Phương di nương kia lại có thân phận như vậy, mẫu thân trong lòng khó chịu cũng là lẽ đương nhiên. Nếu đổi lại là mẹ chồng khác, chưa chắc đã làm được như bà, con cứ yên tâm, những chuyện này ta đều hiểu rõ trong lòng mà."

Hai người nhìn nhau mỉm cười, đều tâm đầu ý hợp.