Đường Mật vui mừng khôn xiết, lập tức chạy tới tháo lá thư trên chân chim bồ câu.
Nàng vội vã mở ra, sau khi đọc xong nội dung, vừa thấy kỳ vọng vừa thấy lo âu.
Sư phụ nói bản thân không nghiên cứu nhiều về cổ trùng, nhưng lại nguyện ý đích thân tới một chuyến.
Thực ra nàng biết, sư phụ quả thực không nghiên cứu gì về cổ trùng cả, nếu không kiếp trước sư phụ cũng đã truyền lại cổ thuật cho nàng rồi. Sư phụ không dạy nàng, điều đó đại diện cho việc chính sư phụ cũng không biết.
Hơn nữa lúc sư phụ đưa cổ thư cho nàng cũng đã bảo nàng tự nghiên cứu, nếu sư phụ biết, ít nhất cũng sẽ chỉ điểm đôi chút, chứ không để nàng tự học như vậy.
Đường Mật cầm mẩu giấy ngẩn người, hy vọng sư phụ tới có thể mang đến một chuyển biến mới.
Đường Mật xoay người lấy cổ thư trên đầu giường, bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu.
Chứng đau đầu của hắn nghiêm trọng tới vậy, tám cây kim bạc trong đầu hắn cũng không biết chống đỡ được bao lâu, nàng phải nhanh ch.óng tìm ra cách giải cổ cho hắn.
......
Hiên Vương Phủ.
Đầu của Dạ Thần Hiên lại rơi vào cơn đau dữ dội nhất, hắn nằm trên giường, cố gắng thả lỏng tâm trí.
Hắn biết dù bản thân có giãy giụa hay kiềm chế thế nào, cơn đau cũng chỉ càng lúc càng tăng, nên hắn đơn giản là thả lỏng toàn thân, mặc cho đau tới c.h.ế.t đi sống lại cũng không nhúc nhích, ép bản thân phải cảm thấy như không có chuyện gì xảy ra.
Đột nhiên, Dạ Thần Hiên mở bừng mắt, nhìn thấy Gia Luật Vị Mân xuất hiện trong phòng, hắn nheo mắt đứng dậy: "Ngày nào ngươi cũng rảnh rỗi như vậy sao?"
Gia Luật Vị Mân nhìn sắc mặt vô cùng bình thản của hắn, không nhịn được mà kinh ngạc thốt lên: "Dạ Thần Hiên, ta thật sự rất phục sự kiên trì của ngươi. Đau đớn thế này mà ngươi vẫn có thể ngủ được sao?"
Từ nhỏ đã học thuật luyện cổ, y quá rõ nỗi đau khi bị cổ trùng c.ắ.n xé. Ở Bắc Man, có bao nhiêu kẻ bị cổ trùng c.ắ.n đến c.h.ế.t trong đau đớn, vậy mà hắn lại chẳng lộ chút biểu cảm gì, cứ thế chìm vào giấc ngủ. Hắn thật sự là người đầu tiên y từng gặp, trúng cổ độc mà vẫn bình thản đến thế.
"Ngươi có việc gì?" Dạ Thần Hiên không giải thích nhiều với y, chỉ nhìn y hỏi.
Gia Luật Vị Mân cười cười, ngồi xuống bên bàn: "Ta tới đây cũng đã mấy ngày, ấn chương cũng đã hiến, tham bái cũng đã xong, ngươi định khi nào mới để ta trở về?"
Dạ Thần Hiên không tỏ thái độ, nhướng mày: "Nếu ngươi muốn đi, giờ phút này có thể đi ngay."
Gia Luật Vị Mân bĩu môi: "Còn Gia Luật Hàn Đan thì sao? Ngươi biết đấy, ngươi không thả ả, ta trở về cũng khó mà ăn nói."
Phụ hoàng của y vẫn còn đang chờ y cứu Gia Luật Hàn Đan về kìa.
Dạ Thần Hiên nhìn y, lạnh lùng nói: "Tạm thời ta sẽ không thả Gia Luật Hàn Đan, cũng tạm thời không g.i.ế.c ả."
Gia Luật Vị Mân lập tức hiểu ngay ý định của hắn, nheo mắt nói: "Ngươi muốn dùng Gia Luật Hàn Đan để giải cổ sao? Nếu không phải ả tự nguyện giúp ngươi giải, ngươi không thể nào dùng ả để giải cổ được đâu."
Dạ Thần Hiên lạnh lùng liếc y một cái: "Chuyện này không cần ngươi phải lo. Tạm thời ta sẽ không thả ả, ngươi muốn đi thì tự mình đi đi."
Hắn quả thực muốn giữ Gia Luật Hàn Đan lại để giải cổ. Nếu Mật nhi nghiên cứu ra được điều gì cần đến ả, nàng có thể tìm thấy ả bất cứ lúc nào, nên hắn bắt buộc phải giữ Gia Luật Hàn Đan lại.
Gia Luật Vị Mân khẽ thở dài: "Ngươi giữ Gia Luật Hàn Đan lại thì nhiệm vụ của ta không thể hoàn thành, vậy ta đi thế nào được?"
Dạ Thần Hiên hừ lạnh: "Không đi thì ở lại. Ngươi bây giờ có dẫn Gia Luật Hàn Đan về, cũng chưa chắc đã là chuyện tốt."
Gia Luật Vị Mân không tỏ ý kiến, chỉ nhướng mày.
Đúng vậy, Gia Luật Hàn Đan vốn rất được phụ vương sủng ái. Cho dù ả làm Bắc Man bại trận, thua mất bao nhiêu cống phẩm, thậm chí còn khiến Bắc Man phải cúi đầu xưng thần với Đại Tề, thì phụ vương vẫn cứ nhớ thương ả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc này dẫn Gia Luật Hàn Đan về quả thật chẳng có chút lợi lộc gì, phải nói là dù bất cứ lúc nào dẫn ả về, y đều không có lợi. Chỉ khi Gia Luật Hàn Đan c.h.ế.t ở Đại Tề, y mới thực sự yên tâm. Thế nhưng y biết mình bắt buộc phải mang ả về, nếu không để ả c.h.ế.t trong tay mình, kẻ mất đi ngôi vị không chỉ có Gia Luật Hàn Đan, mà còn có cả y.
"Lần trước ngươi nói về chuyện hợp tác, đã có kế hoạch cụ thể chưa? Rốt cuộc ngươi định hợp tác với ta thế nào?" Đây mới chính là mục đích Gia Luật Vị Mân tìm đến hắn.
Hắn cứ tỏ ra thần bí, nhưng y đã không thể đợi nổi mà muốn biết kế hoạch rồi.
Dạ Thần Hiên nhướng mày: "Hiện tại còn chưa tới lúc. Đợi tới khi thích hợp, tự nhiên ta sẽ cho ngươi biết."
Gia Luật Vị Mân nhíu mày, lại là câu nói này: "Rốt cuộc khi nào mới là lúc mà ngươi nói?"
Dạ Thần Hiên lạnh lùng nhìn y: "Ngươi không tin ta?"
Gia Luật Vị Mân giận dữ hừ một tiếng: "Ta không tin ngươi mà lại có thể hợp tác diễn kịch với ngươi sao? Ta không tin ngươi mà lại khiến Bắc Man dễ dàng trở thành nước phụ thuộc của Đại Tề các ngươi sao? Ta không tin ngươi mà lại lặn lội ngàn dặm đến kinh đô Đại Tề để cúi đầu xưng thần sao? Là ngươi không tin tưởng ta! Ngươi đến giờ ngay cả kế hoạch cũng không nói, ngươi căn bản không hề chân thành hợp tác với ta!"
Gia Luật Vị Mân càng nói càng tức giận.
Dạ Thần Hiên vẫn không chút cảm xúc: "Ta không phải không tin tưởng ngươi, mà là một số việc hiện tại nói cho ngươi biết cũng không có lợi. Ngươi hãy đợi thêm chút nữa, qua một thời gian nữa, tự nhiên ngươi sẽ hiểu kế hoạch ta nói có ý nghĩa gì."
Gia Luật Vị Mân nheo mắt nhìn Dạ Thần Hiên. Y nhìn hắn rất lâu nhưng vẫn không cách nào nhìn thấu, hắn giống như một mê cung, một mê cung mà y không thể giải mã. Thế nhưng càng như vậy, y lại càng muốn khám phá.
"Được, ta tin ngươi, ta có thể đợi. Hiện tại ta sẽ viết thư về báo cho phụ vương rằng chúng ta sẽ nán lại kinh đô Đại Tề một thời gian. Tốt nhất ngươi đừng làm ta thất vọng." Gia Luật Vị Mân nói xong liền thoắt cái biến mất.
Đợi y vừa đi, Dạ Thần Hiên lại đau đớn gục xuống giường.
"Yến Thư."
"Vương gia." Nghe Dạ Thần Hiên gọi, Yến Thư lập tức xuất hiện.
"Thông báo cho phía Bắc Man, bảo họ hành động đi." Dạ Thần Hiên nhắm mắt, cố gắng kiềm chế cơn đau.
"Tuân lệnh." Yến Thư đáp lời, lập tức đi làm việc.
......
Tướng quân phủ.
Gà Mái Leo Núi
Đường Mật xem sách cổ suốt đêm, đến tận rạng sáng mới mệt mỏi thiếp đi.
Bán Hạ biết nàng ngủ muộn nên không dám làm phiền.
Buổi sáng, Đường Ninh muốn qua giúp tính sổ sách, Bán Hạ cũng không cho nàng vào phòng, chỉ lấy hai cuốn sổ đưa cho Đường Ninh mang về phòng riêng tự tính.
Đường Mật ngủ đến tận giờ Ngọ mới tỉnh, lại tiếp tục xem sổ sách.
Bán Hạ thấy nàng vất vả liền khuyên nhủ: "Tiểu thư nếu bận, vậy thì giao hết sổ sách cho Lục tiểu thư tính đi ạ. Sáng nay Lục tiểu thư đã muốn qua giúp tiểu thư rồi, nô tỳ sợ làm phiền người nên đã đưa hai cuốn cho Lục tiểu thư tự tính ở phòng mình. Lục tiểu thư chỉ mất một canh giờ là đã tính xong, nô tỳ đã thay tiểu thư đi lấy sổ sách từ chỗ Lục tiểu thư ba lần rồi ạ."
"Nhanh vậy sao! Ta đi xem muội ấy thế nào." Đường Mật hơi kinh ngạc, đứng dậy đi về phía phòng bên.
Vừa vào phòng, Đường Mật đã nghe thấy tiếng bàn tính "lạch cạch". Nhìn Đường Ninh đang chăm chú tính sổ, Đường Mật không nhịn được mà mỉm cười hài lòng.
"Đại tỷ." Thấy Đường Mật tới, Đường Ninh lập tức đặt bàn tính xuống.
Đường Mật bước tới, nhìn những con số được ghi chép ngay ngắn: "Ghi chép thế nào rồi? Để ta xem có chỗ nào sai sót không?"