Tú bà của Túy Hồng Lâu vô cùng nhiệt tình đón Đường Tùng và Đường Phong vào trong, rồi hét lớn lên lầu: "Thúy Hồng, Xuân Hương, Y Y, mau xuống tiếp khách đi!"
"Đến đây!" Rất nhanh, trên lầu liền có ba người phụ nữ ăn mặc hở hang chạy xuống, vừa thấy Đường Tùng đã nhào tới.
"Đường công t.ử, đã bao lâu rồi ngài không đến tìm nô gia."
"Đường công t.ử, nô gia nhớ ngài c.h.ế.t mất, ngài có nhớ nô gia không?"
"Đường công t.ử, sao ngài lâu lắm mới đến thăm chúng ta thế, chị em nô gia nhớ ngài lắm đó."
Đường Tùng cười như không cười, gạt bàn tay sờ soạng của ba người họ ra: "Hôm nay không cần phục vụ ta. Đây là tam đệ của ta, nhiệm vụ của các ngươi hôm nay là phục vụ hắn."
Ba người vừa nghe câu này, liền lập tức nhìn về phía Đường Phong.
"Ôi chao, vị tiểu công t.ử này tuấn tú quá đi!"
"Tiểu công t.ử năm nay bao nhiêu tuổi rồi, đây là lần đầu đến đây sao?"
"Đêm nay để nô gia phục vụ tiểu công t.ử được không?"
Ba người cùng vây quanh Đường Phong, bắt đầu sờ soạng khắp người hắn.
Đường Phong sợ đến mức không nhẹ, vừa gạt tay họ vừa căng thẳng nhìn Đường Tùng: "Đại ca..."
Đường Tùng nhìn hắn cười nói: "Đệ căng thẳng cái gì, họ lại không ăn thịt đệ."
Nói xong, huynh ta ra lệnh cho ba người phụ nữ: "Còn không mau dẫn tam đệ ta vào phòng riêng phục vụ."
"Tiểu công t.ử, mau theo nô gia nào." Ba người phụ nữ lôi kéo dẫn Đường Phong lên phòng riêng ở tầng hai.
Đường Tùng thì nhìn Tú bà, nhét vào tay bà ta một gói giấy: "Phục vụ tốt cho hắn hôm nay, nếu phục vụ không tốt..."
Đường Tùng đưa cho Tú bà ánh mắt "ngươi tự hiểu".
Tú bà làm sao không hiểu ý huynh ta, lập tức cười nói: "Đường công t.ử cứ yên tâm, chuyện khác thì chưa chắc, nhưng chuyện này thì cô nương nhà nô gia tuyệt đối thành thạo."
Đường Tùng thỏa mãn cười, ném một thỏi vàng cho bà ta rồi theo lên lầu.
Lúc Đường Tùng vào phòng riêng, quần áo Đường Phong đã bị ba người phụ nữ kia kéo cho gần như tả tơi.
Thấy Đường Tùng vào, Đường Phong lập tức đẩy mấy người phụ nữ ra, sợ hãi chạy ra sau lưng Đường Tùng: "Đại ca, họ..."
Ai bảo những người phụ nữ này không ăn thịt người chứ, họ rõ ràng là lũ quỷ ăn thịt người.
Đường Tùng thấy hắn sợ đến mức này liền cười nhạo: "Đệ sợ cái gì, là đàn ông ai chẳng phải trải qua lần đầu tiên? Có lần đầu tiên rồi, đệ mới thực sự trưởng thành thành đàn ông."
Đường Tùng vừa nói vừa đẩy Đường Phong về phía đó.
Chẳng bao lâu sau, Tú bà đích thân mang rượu thịt đến, liếc nhìn Đường Tùng một cái đầy ẩn ý, rồi nhìn ba người phụ nữ cười: "Thúy Hồng, Xuân Hương, Y Y, còn không mau chuốc rượu cho công t.ử."
"Tiểu công t.ử, nô gia kính ngài một chén." Thúy Hồng rót rượu, ép Đường Phong uống cạn một ly.
"Khụ khụ..." Đường Phong bị sặc đến mức không thở nổi, ho sặc sụa.
Hắn từ trước tới giờ đã bao giờ uống rượu đâu, rượu này đúng là khó uống quá đi.
"Tiểu công t.ử chắc chưa uống rượu bao giờ nhỉ? Đến đây, uống thêm vài ly nữa là quen ngay ấy mà." Hai người phụ nữ còn lại cũng lần lượt rót rượu, ép Đường Phong uống liên tục.
" không cần, ta không uống......" Đường Phong muốn đẩy ly rượu trong tay các nàng ra, nhưng những nữ t.ử này giống như hồng thủy mãnh thú, căn bản không cách nào ngăn cản.
" lại đây nào!"
" uống đi nào!"
" khụ khụ......" lại hai ly rượu bị rót vào, Đường Phong lại mãnh liệt ho khan. Y không chỉ bị sặc đến lợi hại, mà còn cảm thấy đầu óc choáng váng vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rốt cuộc đây là rượu gì, y rất ch.óng mặt, khuôn mặt đỏ bừng, choáng váng nhìn về phía Đường Tùng: "Đại ca, ta ch.óng mặt quá, ta muốn về nhà."
Đường Tùng thấy y đã uống ba ly rượu, ý cười bên khóe môi càng thêm rạng rỡ: "Đây còn chưa bắt đầu mà, sao có thể về được, đệ cứ ở đây chơi thật vui, sáng mai đại ca sẽ lại tới đón đệ."
Đường Phong nghe vậy lập tức nóng nảy: "Đại ca, ta không muốn ở lại đây!"
Thế nhưng Đường Tùng căn bản không thèm để ý đến y, trực tiếp nhấc chân bước ra ngoài, còn chưa đủ, hắn còn đóng cửa phòng lại thật c.h.ặ.t.
Đường Phong thấy Đường Tùng thật sự cứ thế bỏ lại mình, lập tức đẩy những nữ t.ử đang quấn lấy mình ra, muốn đuổi theo, nhưng vừa mới đứng dậy, thân mình đã mềm nhũn, trực tiếp ngã xuống đất.
" ôi chao, tiểu công t.ử sao thế này?"
" Dưới đất lạnh lắm, nô gia dìu người lên giường."
Ba nữ t.ử nhanh ch.óng hợp sức khiêng Đường Phong lên chiếc giường lớn bên trong.
Vừa lên giường, ba nữ t.ử liền nhào tới người y, xé y phục của y.
Đường Phong gấp đến mức toát cả mồ hôi lạnh, liều mạng giãy giụa đạp chân vào các nàng: "Các người đều cút đi, cút hết cho ta."
Phía này Đường Phong đang rơi vào tuyệt cảnh, phía kia Đường Mật ở Đường phủ cũng có chút tâm thần bất định.
Lúc Dạ Thần Hiên tới, thấy nàng đang nhỏ m.á.u cho con cổ trùng kia, cũng không biết đã nhỏ mấy giọt, khiến con cổ trùng ăn đến no căng cả bụng.
Dạ Thần Hiên vội vàng nắm lấy tay nàng, ngậm vào miệng.
Đường Mật hoàn hồn, nhìn rõ là Dạ Thần Hiên, thở phào nhẹ nhõm nói: "Chàng đến rồi, ta không sao."
Dạ Thần Hiên lườm nàng một cái, trừng mắt nhìn con cổ trùng trong hộp nói: "Còn nói không sao, nàng nhìn bụng nó kìa, tròn vo rồi."
Đường Mật lúc này mới nhớ ra vừa rồi mình đang cho cổ trùng ăn, vội vàng khẩn trương nhìn con cổ trùng: "Hình như sơ ý cho ăn nhiều quá, chuyện này hẳn là không ảnh hưởng gì chứ?"
Dạ Thần Hiên đau lòng nhìn nàng: "Đừng quan tâm đến nó nữa, vừa nãy nàng sao vậy? Có phải có tâm sự gì không? Tâm thần không yên."
Đường Mật nhíu mày nói: "Ta cũng không biết, chỉ là cảm thấy trong lòng rất bất an, cứ cảm giác sắp có chuyện gì đó xảy ra."
Đường Mật vừa nói, lại vừa lo lắng nhìn Dạ Thần Hiên: "Chàng không xảy ra chuyện gì chứ?"
" Đương nhiên là không." Dạ Thần Hiên vội vàng trấn an nàng: "Nàng đừng lo cho ta, ta không sao cả."
Đường Mật thầm thở phào: "Vậy thì tốt."
Hai người đang nói chuyện, liền nghe thấy tiếng gõ cửa sổ.
Đường Mật hơi sững sờ nhìn Dạ Thần Hiên, bình thường gõ cửa sổ không phải việc của chàng sao? Chàng đang ở đây, là ai gõ cửa sổ chứ?
Dạ Thần Hiên nhìn Đường Mật một cái, liền ẩn mình vào bóng tối.
Đường Mật lúc này mới đi qua mở cửa sổ, nhìn thấy nam t.ử ngoài cửa sổ, Đường Mật thật sự kinh ngạc: "Biểu ca?"
Nghe nàng gọi biểu ca, Dạ Thần Hiên cũng không trốn nữa, trực tiếp từ chỗ tối bước ra.
Gà Mái Leo Núi
Quân Thiên Triệt nhìn thoáng qua Dạ Thần Hiên, lúc này cũng chẳng rảnh bận tâm chàng sao lại ở đây, cũng không bận tâm sao chân chàng không bị thương? Chỉ nhíu mày nhìn Đường Mật hỏi: "Biểu đệ đã về chưa?"
Đường Mật nghe vậy trong lòng lập tức "lộp bộp" một tiếng: "Chưa a? Phong nhi không thấy sao?"
Chẳng lẽ vừa nãy nàng tâm thần bất định, là vì Phong nhi?
Quân Thiên Triệt áy náy nhìn Đường Mật: "Nghe nói hôm nay Đường Tùng phái người đưa tin cho đệ ấy, ta không đi theo, cứ tưởng đệ ấy sẽ sớm về, kết quả đi một ngày, đến tận giờ vẫn chưa về."
Đường Mật vừa nghe lời này, lập tức sợ đến mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Dạ Thần Hiên biết nàng lo lắng điều gì, lập tức an ủi: "Đừng khẩn trương, Đường Tùng không dám công khai ra tay với Đường Phong, ta bây giờ liền để Hồng Phi bọn họ đi tìm."
Dạ Thần Hiên gọi Hồng Phi tới, vừa định phân phó hắn đi tìm người. Đường Mật liền đột nhiên nghĩ tới một nơi, điên cuồng chạy ra ngoài.