Minh Xuân Uyển.
Đường Lão phu nhân thấy Quế ma ma trở về, lập tức nhìn về phía sau bà, nhưng không thấy Đường Mật đâu, sắc mặt tức thì không tốt: "Mật nhi đâu?"
Quế ma ma vội vàng tiến lên an ủi: "Bán Hạ nói Đại tiểu thư thân mình không khỏe, đã nghỉ ngơi rồi."
Đường Lão phu nhân nghe vậy, sắc mặt lại tái đi, đau lòng nói: "Con bé rốt cuộc vẫn oán hận ta."
Quế ma ma có chút không đành lòng, nhưng không biết nên khuyên nhủ thế nào, nghĩ ngợi một hồi, vẫn không nhịn được hỏi: "Lão thái quân, người thật sự không tin Tam thiếu gia sao?"
Nhắc đến Đường Phong, Đường Lão phu nhân lại đau xót khôn nguôi.
Bà có nên tin Phong nhi không?
Đáng lẽ bà nên tin!
Thế nhưng Tùng nhi thật sự sẽ làm ra chuyện như vậy sao?
Bà không muốn nghĩ, không thể nghĩ, thậm chí không dám nghĩ tới!
Đó là cột trụ chống đỡ Đường gia mà bà kỳ vọng nhất, là người kế thừa mà bà coi trọng nhất sau Nhất Sư, bà căn bản không dám nghĩ tới, nếu như nó thật sự là hạng người đó, Đường gia sẽ phải đối mặt với nguy cơ diệt vong như thế nào?
Thấy Đường Lão phu nhân không nói gì, ngay cả Quế ma ma cũng có chút thất vọng.
Lão thái quân đây là không tin Tam thiếu gia, thế nhưng bà tin!
Tam thiếu gia là đứa trẻ thuần lương biết bao, mới vừa mười hai tuổi, vô cùng sùng bái Đại thiếu gia và Nhị thiếu gia. Nếu không phải Đại thiếu gia thực sự làm những chuyện đó với nó, Tam thiếu gia không thể nào bịa đặt ra những lời ấy. Hơn nữa với tính cách của Tam thiếu gia, căn bản không thể nào vu oan cho Đại thiếu gia.
Ngay cả người ngoài như bà cũng nhìn ra lẽ phải, tại sao Lão thái quân lại không hiểu? Suy cho cùng Lão thái quân chính là thiên vị Đại thiếu gia, thậm chí vì Đại thiếu gia mà ngay cả Tam thiếu gia cũng có thể vứt bỏ.
Thế nhưng Tam thiếu gia là đứa trẻ do bà một tay nuôi lớn, ngay cả nô tỳ như bà còn không nỡ lòng, Lão thái quân sao có thể nhẫn tâm như vậy!
"Đại thiếu gia!" Lúc hai người đang im lặng, Đường Tùng đã tiến vào.
Quế ma ma vội vàng hoàn hồn, lập tức hành lễ với Đường Tùng: "Đại thiếu gia."
Đường Lão phu nhân sắc mặt phức tạp nhìn Đường Tùng một cái.
Đường Tùng khẽ chớp mắt, phất tay với Quế ma ma: "Ngươi lui ra trước đi, ta có chuyện muốn nói với Tổ mẫu."
Quế ma ma có chút lo lắng nhìn Đường Lão phu nhân, thấy bà lặng lẽ gật đầu, Quế ma ma mới khom người lui ra ngoài, đóng cửa phòng lại cho hai người.
Quế ma ma vừa đi, Đường Lão phu nhân liền lạnh mặt nhìn Đường Tùng: "Tại sao ngươi lại hãm hại Phong nhi? Chẳng lẽ ngươi thực sự tơ tưởng đến tước vị của Đại bá ngươi sao?"
Đường Tùng nheo mắt, ngồi xuống bên giường Đường Lão phu nhân: "Tôn nhi đã nói rồi, không hề hãm hại Tam đệ, sao Tổ mẫu lại không tin tôn nhi nữa?"
"Phong nhi nó không biết nói dối, cũng sẽ không vô duyên vô cớ mà tới vu khống ngươi." Lúc này tâm trí Đường Lão phu nhân lại tỉnh táo.
Đường Tùng thản nhiên nhướng mày: "Có lẽ nó bị Dung Quốc công xúi giục thì sao? Dung Quốc công vốn đã muốn đưa Đại muội muội và Tam đệ về Quốc công phủ từ lâu, hiện tại không phải là cơ hội tốt nhất sao?"
"Nếu hắn thực sự có lòng muốn đưa Phong nhi đi, ngươi nghĩ hắn cần phải dùng thủ đoạn bỉ ổi này sao?" Lời nói của Đường Tùng hoàn toàn không thể làm Đường Lão phu nhân tin tưởng.
Quân Hạ nếu thật sự muốn mang Mật nhi và Phong nhi đi, ngay khi Nhất Sư mất đã có thể mang đi rồi, căn bản không cần đợi đến bây giờ. Cách hãm hại tiểu bối như vậy, người ta cũng chẳng thèm dùng.
Đường Tùng có chút bất ngờ nhìn Đường Lão phu nhân, dường như không hiểu sao bà bỗng chốc trở nên thông minh như vậy.
"Tại sao ngươi lại hãm hại Phong nhi, nó là Tam đệ của ngươi cơ mà!" Đường Lão phu nhân đau lòng nhức óc nhìn nó, lần đầu tiên cảm thấy nó thật xa lạ.
"Tùy ý Tổ mẫu nghĩ thế nào cũng được, ta không làm gì cả, ta bị oan uổng." Đường Tùng nói xong liền đứng dậy, "Tổ mẫu thân mình không khỏe, tốt nhất nên nghỉ ngơi sớm, chớ nên suy nghĩ quá nhiều kẻo tổn hại sức khỏe."
Đường Tùng nói xong liền đi ra ngoài.
Đường Lão phu nhân nhìn bóng lưng Đường Tùng, cuối cùng không nhịn được mà rơi lệ.
Tại sao cơ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đứa trẻ này tại sao lại trở nên như thế này!
Ông trời thật sự muốn hủy diệt Đường gia của bà sao!
...
Vì lo lắng cho Đường Mật, đêm xuống, Dạ Thần Hiên đã sớm tới Tướng quân phủ.
Đường Mật vẫn đang tâm trí để đâu đâu, mải miết cho cổ trùng ăn, Dạ Thần Hiên bước vào mà nàng cũng không phát hiện.
Dạ Thần Hiên dịu dàng nắm lấy tay nàng, giúp nàng cầm m.á.u rồi bôi t.h.u.ố.c.
Đường Mật nhìn Dạ Thần Hiên, khẽ cười: "Chàng tới rồi."
Dạ Thần Hiên xót xa nhìn nàng: "Có phải đang lo lắng cho Đường Phong?"
Nhắc đến Đường Phong, tim Đường Mật lại đau nhói, nàng đặt cổ trùng trở lại ngăn ngầm, nhìn Dạ Thần Hiên nói: "Ta muốn về Quốc công phủ một chuyến, muốn tới xem Phong nhi."
"Ta đưa nàng đi." Dạ Thần Hiên không nói hai lời, lập tức bế Đường Mật bay khỏi Đường phủ.
Hai người vừa tới ngoài Đường phủ, liền gặp Quân Thiên Triệt.
"Biểu ca." Nhìn thấy Quân Thiên Triệt, tim Đường Mật tức thì "thịch" một tiếng: "Có phải Phong nhi xảy ra chuyện gì rồi không?"
Quân Thiên Triệt thở dài một tiếng, cũng đầy lo lắng: "Sáng nay rời khỏi Đường phủ, trên đường về thằng bé đã ngất đi. Về tới nhà mời y sư xem xét, uống t.h.u.ố.c rồi, dù đã tỉnh nhưng tới giờ vẫn không chịu nói lời nào, cứ ngơ ngẩn nằm trên giường, không màng tới ai. Ta thực sự sợ nó nghĩ quẩn, không còn cách nào khác, đành phải tới tìm muội thôi!"
Đường Mật vừa nghe thấy thế, lập tức đau lòng muốn c.h.ế.t, ngay lập tức nhìn Dạ Thần Hiên: "Mau tới Quốc công phủ."
"Được." Dạ Thần Hiên lập tức ôm Đường Mật bay về phía Quốc công phủ.
Quân Thiên Triệt cũng theo về đó.
Tới Quốc công phủ, Đường Mật đi thẳng tới Nam Uyển của Quân Thiên Triệt.
Tại Nam Uyển, không chỉ có vợ chồng Quân Minh Nhân, mà cả Quân Hạ và Quân Lão thái thái cũng đều ở đó.
"Ngoại tổ, ngoại tổ mẫu, cữu cữu, cữu mẫu." Đường Mật lập tức hành lễ với họ.
"Mật nhi tới rồi." Thấy Đường Mật tới, bốn người đều mừng rỡ, nhìn thấy Dạ Thần Hiên cũng đi cùng, vội vàng hành lễ: "Tham kiến Hiên Vương điện hạ."
Dạ Thần Hiên vội vàng giơ tay đỡ dậy: "Ngoại tổ, ngoại tổ mẫu, cữu cữu, cữu mẫu, mọi người đừng khách sáo."
Quân Hạ biết chàng là người hòa nhã, nên cũng không làm lễ nghi rườm rà, chỉ sốt ruột nhìn Đường Mật nói: "Mật nhi, con mau tới xem Phong nhi đi, đứa trẻ này từ lúc tỉnh lại tới giờ vẫn không chịu nói năng gì, lại còn không ăn không uống, chúng ta đều không biết phải làm sao cả."
Quân Lão thái thái nói xong, càng đau lòng mà lau nước mắt.
Đường Mật thấy vậy, vội vàng dịu dàng an ủi Quân Lão thái thái: "Ngoại tổ mẫu đừng lo lắng, nó sẽ không sao đâu, con vào xem nó ngay đây."
"Được." Quân Lão thái thái lập tức gật đầu, "Con mau vào đi."
Đường Mật bước vào phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại, liền đi vào phòng trong.
Đường Phong nằm một mình trên giường, như xác không hồn, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào màn giường.
Gà Mái Leo Núi
Đường Mật nhẹ nhàng bước tới, nhìn Đường Phong như kẻ mất hồn, tim nàng lại bắt đầu đau nhói.
Nàng không nói lời nào, mà đi tới nhẹ nhàng nằm xuống cạnh Đường Phong, bắt chước dáng vẻ của nó nhìn lên màn giường. Một lúc lâu sau, nàng dường như hiểu ra nó đang nhìn cái gì.
"Thứ khó nắm bắt nhất trên đời chính là lòng người, đệ không cần phải nhìn thấu lòng người khác, chỉ cần hiểu rõ lòng mình là đủ rồi."
Đường Phong nghe vậy, ánh mắt vốn không chút gợn sóng cuối cùng cũng khẽ cử động.
"Ai cũng có quyền lựa chọn, hôm nay Tổ mẫu chọn Đường Tùng, có lẽ là vì Đường Tùng trong lòng bà quan trọng hơn đệ. Giống như tỷ tỷ mãi mãi sẽ luôn chọn đệ trước, đệ trong lòng tỷ tỷ, mãi mãi là người quan trọng nhất."
Giọng nói dịu dàng kiên định truyền vào lòng Đường Phong, từng chút một xoa dịu vết thương trong tim nó, giọt lệ lăn trên khóe mắt vẫn trong veo như thế.