Nghe tới con số một trăm sáu mươi lăm triệu bảy trăm tám mươi ngàn lượng bạc, lòng Đường Tùng không khỏi run rẩy. Hắn lập tức kêu oan: "Thảo dân oan uổng, thảo dân chưa từng tham ô lượng bạc nào, xin Hoàng thượng minh xét!"
Thấy Đường Tùng không thừa nhận, Dạ Chính Hùng lạnh lùng nói: "Nghe nói các cửa tiệm hồi môn của cố Đại phu nhân Đường gia đều do ngươi quản lý, có việc này không?"
"Vâng." Chuyện này Đường Tùng không thể chối cãi: "Đại bá và Đại bá mẫu qua đời sớm, đường đệ và đường muội còn nhỏ tuổi, nên tổ mẫu mới để thảo dân thay mặt quản lý cửa tiệm của Đại bá mẫu."
Dạ Chính Hùng nghe vậy liền sa sầm mặt mũi, nghiêm giọng: "Đã biết là thay mặt quản lý, tại sao còn tham ô tiền bạc của cửa tiệm?"
"Thảo dân không có." Đường Tùng lại kêu oan, bộ dạng vô cùng uất ức: "Thảo dân hàng tháng đều nộp sổ sách, cũng nộp toàn bộ lợi nhuận của các cửa tiệm cho tổ mẫu, tuyệt đối không dám tư túi bất kỳ lượng bạc nào, xin Hoàng thượng minh xét!"
Thấy hắn còn kêu oan, Dạ Chính Hùng giận dữ ném hai cuốn sổ cùng mã số xuống trước mặt Đường Tùng: "Ngươi tự mình xem kỹ nội dung ghi chép trong hai cuốn sổ này đi."
Cuốn sổ rơi xuống chân, Đường Tùng nhận ra ngay một cuốn là sổ gốc do các chưởng quầy làm, cuốn kia là sổ giả do hắn làm ra. Đường Mật quả nhiên đã lấy được toàn bộ sổ sách.
Tiện nhân!
Ánh mắt Đường Tùng thoáng tia sát khí rồi biến mất. Hắn nhặt sổ lên, giả vờ lật xem rồi ngơ ngác nói: "Một trong hai cuốn này dường như là sổ tay thảo dân ghi chép, còn cuốn kia thảo dân không hiểu lắm. Dường như cũng là sổ mục của cửa tiệm, nhưng số liệu lại hoàn toàn khác biệt. Không biết Hoàng thượng lấy những cuốn sổ này từ đâu, liệu có phải là bị ai lừa gạt rồi không?"
Nhìn ánh mắt và vẻ mặt vô tội đến không thể vô tội hơn của Đường Tùng, mọi người đều ngẩn người, không nhịn được mà xì xào bàn tán.
"Chuyện này là thế nào? Có vẻ như Đại thiếu gia Đường gia không biết gì cả!"
"Liệu cuốn sổ đó có là giả, do Đường Đại tiểu thư cố tình lấy ra để hãm hại Đại thiếu gia không?"
"Chắc không đâu, nếu bằng chứng là giả, sao Đường Đại tiểu thư dám vào cung cáo ngự trạng?"
Phải biết rằng cáo ngự trạng là phải quỳ lên bàn chông, lỡ không thành công là mất mạng như chơi. Nếu chỉ là hãm hại đơn thuần, nàng không cần thiết phải mạo hiểm lớn đến thế.
"Mọi người đừng vội tin lời hắn, người nhị phòng Đường gia ai cũng xảo trá lắm."
Đường Mật đứng bên cạnh nghe vậy, tức đến run người.
Đường Tùng này thật biết xảo ngôn, mới chốc lát mà hắn đã biến mình thành nạn nhân, còn nói nàng là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, thật là không biết xấu hổ.
Dạ Chính Hùng nghiêm sắc mặt nhìn Đường Tùng: "Ngươi nhìn cho kỹ, ngươi thực sự chưa từng thấy cuốn sổ nào khác ư?"
"Thực sự là không thấy." Đường Tùng khẳng định chắc nịch.
Dạ Chính Hùng lại nhìn Lý Nguyên, Lý Nguyên hiểu ý, lập tức mang những cuốn sổ còn lại ra.
"Những cuốn sổ này ngươi cũng chưa từng thấy?" Dạ Chính Hùng hồ nghi nhìn hắn.
Đường Tùng thong dong cầm mấy cuốn sổ giả vờ lật xem, rồi lắc đầu kiên định: "Thảo dân đều chưa từng thấy qua."
Sắc mặt Dạ Chính Hùng đột ngột tối sầm, quát lớn: "Ngươi có biết khi quân là tội c.h.ế.t không? Trẫm cho ngươi cơ hội cuối cùng, những cuốn sổ này rốt cuộc có phải là sổ giả do ngươi làm ra hay không?"
Đường Tùng thoáng d.a.o động, nhưng rồi vẫn hoảng hốt lắc đầu: "Thảo dân thực sự chưa từng làm sổ giả, cũng không biết những sổ mục này từ đâu mà ra, xin Hoàng thượng minh xét!"
Thấy Đường Tùng c.ắ.n c.h.ế.t không buông, Dạ Chính Hùng nhìn sang Đường Mật: "Những cuốn sổ này của ngươi lấy từ đâu ra? Có phải từ chỗ Đường Tùng không?"
Đường Mật nhíu mày, lòng thầm nghĩ Đường Tùng thật xảo quyệt. Nàng đã hiểu tại sao hắn không cất giữ sổ sách bên cạnh mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Mật cúi đầu, nghiến răng nói: "Thần nữ lấy được sổ sách từ tay các chưởng quầy của từng cửa tiệm."
Dạ Chính Hùng lại nhìn Đường Tùng: "Tất cả các cửa tiệm đều do ngươi quản lý, ngươi thực sự không biết các chưởng quầy có những cuốn sổ này sao?"
Đường Tùng lắc đầu ngay: "Thảo dân không biết, hàng tháng các chưởng quầy đều giao sổ sách cho thảo dân, chính là những cuốn thảo dân giao cho tổ mẫu trước kia, ngoài ra thảo dân chưa từng thấy bất cứ cuốn sổ nào khác."
Dạ Chính Hùng thấy hắn đối đáp trôi chảy, không lọt một kẽ hở, liền nheo mắt nói: "Truyền các chưởng quầy!"
Lý Nguyên lĩnh lệnh, lập tức phái người đi triệu tập các chưởng quầy. Rất nhanh, hơn hai mươi người đã được áp giải tới.
Các chưởng quầy nào đã thấy qua cảnh tượng này, tất cả đều run rẩy quỳ xuống: "Thảo dân tham kiến Hoàng thượng."
Dạ Chính Hùng lại ném những cuốn sổ kia trước mặt họ: "Tất cả nhìn cho kỹ, các ngươi có nhận ra những cuốn sổ này không?"
Vừa nhìn thấy những cuốn sổ quen thuộc, các chưởng quầy đều vã mồ hôi lạnh, vài người bất an lén liếc nhìn Đường Tùng.
Thế nhưng Đường Tùng từ khi bước vào điện đã cúi gầm mặt, ra vẻ như không hề liên quan tới họ.
Thấy Đường Tùng phớt lờ mình, mồ hôi trên trán các chưởng quầy càng túa ra nhiều hơn.
"Nói!" Thấy họ im lặng, Dạ Chính Hùng quát lớn.
Gà Mái Leo Núi
Các chưởng quầy sợ hãi tột độ, có người không chịu nổi áp lực, phủ phục xuống đất, run rẩy nói: "Có một số cuốn sổ ở đây là của thảo dân."
Có kẻ đầu tiên khai nhận, những người còn lại cũng không chịu nổi sức ép, lần lượt nhận tội: "Sổ sách của thảo dân cũng ở đây."
"Cả của thảo dân nữa."
Nghe họ thừa nhận, Đường Mật vô thức nhìn về phía Đường Tùng. Thấy hắn vẫn không hề nao núng, đôi mày nàng càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
"Tại sao các ngươi lại làm ra những cuốn sổ như vậy? Có phải đã tham ô tiền của chủ tiệm không? Là ai sai khiến các ngươi làm vậy? Khai thật mau!" Dạ Chính Hùng nghiêm mặt quát.
Các chưởng quầy lại vã mồ hôi hột, nhưng giờ đây đầu đã treo trên lưỡi đao, họ không còn đường lui.
"Là thảo dân tự làm sổ giả, cũng là thảo dân tham ô bạc của chủ tiệm, không có ai sai khiến cả." Một người như đã quyết t.ử, phủ phục xuống đất nhận tội.
"Là thảo dân tham ô, chẳng liên quan gì đến người khác." Có kẻ nhắm mắt tuyệt vọng.
"Thảo dân cũng... làm giả sổ sách. Thảo dân... đáng c.h.ế.t, xin Hoàng thượng... trách phạt!" Có người run như cầy sấy, nhưng vẫn kiên quyết nhận tội thay.
"Là thảo dân làm..."
Hơn hai mươi chưởng quầy đều thừa nhận làm sổ giả và tham ô tiền bạc, nhưng không một ai chỉ ra kẻ đứng sau giật dây.
Tuy Đường Mật đã sớm lường trước Đường Tùng sẽ không để lộ sơ hở, nhưng nghe lời khai của các chưởng quầy, nàng vẫn vô cùng thất vọng.
Dạ Chính Hùng không ngờ những chưởng quầy này lại chẳng một ai đứng ra tố giác Đường Tùng, liền sa sầm mặt nói: "Các ngươi có biết mình đã tham ô bao nhiêu bạc không?"
Lòng các chưởng quầy thắt lại, tất cả đều trở nên căng thẳng.
Dạ Chính Hùng nhìn họ bằng ánh mắt sắc lạnh: "Một trăm sáu mươi lăm triệu bảy trăm tám mươi ngàn lượng bạc, các ngươi khẳng định là tự mình tham ô? Không có ai sai khiến ư?"