Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 343: Quyết liệt



Ánh mắt thất vọng của Đường lão phu nhân lại một lần nữa đ.â.m vào tim Đường Mật: "Người từng phạt Đường Dung, nhưng đó là vì ả phạm sai, ả đáng phạt. Thế nhưng hình phạt của người dành cho ả kéo dài được bao lâu? Người rõ ràng biết Đường Doanh và Đường Tùng đưa người đến Bạch Mã tự là để đón Đường Dung về, vậy mà người vẫn đi, trong lòng người chắc cũng hy vọng Đường Dung về được đúng không? Lúc ấy, người đã hoàn toàn quên mất ả từng hại con như thế nào. Sau này Đường Dung m.a.n.g t.h.a.i nghiệt chủng, tự làm tự chịu mất đi đứa trẻ, không thể sinh con, khi đó người còn trách con không nên đẩy ả vào phòng. Con vẫn giữ một lời: Đường Dung ả đáng đời, tất cả những gì ả chịu hiện tại đều là do ả tự chuốc lấy. Con đúng là có thể tìm thần y chữa trị cho ả, thần y cũng đúng là có thể cứu mạng ả, nhưng dựa vào đâu con phải tìm cho ả! Ả căn bản không xứng!"

"Đường Mật!" Đường lão phu nhân chưa từng nghĩ Đường Mật lại có thể nói ra những lời như vậy, đứa trẻ lương thiện đơn thuần kia sao có thể thốt ra lời độc địa thế chứ, "Nó là muội muội của ngươi..."

"Đường Dung và Đường Doanh không phải muội muội của con, Đường Tùng cũng không phải huynh trưởng của con, từ lúc chúng hãm hại con và Phong nhi, chúng đã không còn là người thân của con nữa." Đường Mật lạnh giọng cắt ngang lời Đường lão phu nhân, "Những chuyện Đường Doanh đã làm, người không phải không biết, tất cả những gì ả chịu hiện tại đều là ả tự chuốc lấy, là quả báo, đúng vậy, nhưng quả báo của ả vẫn chưa hết đâu, những gì ả chịu hiện tại vẫn còn quá nhẹ nhàng so với những tổn thương ả gây ra cho con, con tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ả, hơn nữa con có thể nói thẳng, ả sau này sẽ càng t.h.ả.m hơn, con sẽ khiến ả c.h.ế.t rất t.h.ả.m rất t.h.ả.m!"

"Khụ khụ..." Lời nói của Đường Mật khiến Đường lão phu nhân tức giận ho khan dữ dội, bà lo lắng lại đau lòng nhìn Đường Mật, dường như không hiểu sao nàng lại thay đổi thành người như thế.

Đường Mật giờ đã chẳng còn bận tâm đến hình tượng của mình trong lòng bà nữa, tiếp tục giễu cợt: "Người lo cho Đường Dung, lo cho Đường Doanh, lo cho Đường Tùng, nhưng người chưa từng lo lắng cho Phong nhi. Những lời vừa rồi, sao người không tiếp tục nói nữa? Người chỉ nói Đường Dung và Đường Doanh đã nhận quả báo, vậy còn Đường Tùng? Nó cũng hại Phong nhi, tại sao người không phạt nó! Sự công bằng của người đâu mất rồi!!!"

"Khụ khụ..." Đường lão phu nhân ho lên một tiếng, đôi mắt vẩn đục: "Tùng nhi sẽ không hại Phong nhi."

Nghe được câu này, Đường Mật hoàn toàn tuyệt vọng, bỗng nhiên bật cười khe khẽ: "Rốt cuộc con còn đang chờ mong điều gì chứ, con thật quá ngu ngốc."

Nhìn bộ dạng này của Đường Mật, Đường lão phu nhân thoáng hoảng hốt.

Đường Mật tự giễu nhìn Đường lão phu nhân: "Có vài lời con vốn tưởng không cần nói, mọi người đều hiểu, nhưng con đã sai rồi, có những việc vẫn nên nói cho rõ ràng, bằng không có người cứ luôn giả vờ hồ đồ."

Nghe thấy lời nói ý tứ sâu xa, Đường lão phu nhân đột ngột nhíu mày.

Đường Mật dường như hoàn toàn không nhìn thấy vẻ không vui của bà, tiếp tục nói: "Người thực sự tin Đường Tùng sẽ không hại Phong nhi sao? Người dựa vào đâu tin như vậy? Chỉ vì Đường Tùng mấy năm nay quản lý Đường gia khá tốt? Chỉ vì phụ thân con đã mất, nhị thúc vô dụng, người sợ Đường gia cuối cùng rơi vào tay tam thúc? Chỉ vì người cảm thấy Đường Tùng là hy vọng của Đường gia, là bộ mặt cuối cùng của Đường gia, nên Phong nhi đáng bị hại, nên kẻ gây tội như Đường Tùng có thể dễ dàng được người xóa bỏ tất cả? Người thậm chí đến tận bây giờ vẫn còn đang nói dối, lời này chính người còn không lừa nổi bản thân mình chứ gì? Người đã sớm biết chính Đường Tùng hại Phong nhi, nhưng người lại mặc kệ để Phong nhi rời khỏi Đường phủ, người thậm chí không hề giữ nó lại, người cứ thế từ bỏ nó, nó mới mười hai tuổi, nó coi người như mẫu thân, vậy mà người lại làm tổn thương nó đến nhường ấy, người làm sao nhẫn tâm được chứ!"

Đường Mật bướng bỉnh nhìn Đường lão phu nhân, nước mắt đã chực trào như suối nguồn không thể ngăn lại.

Nhắc đến Đường Phong, tim Đường lão phu nhân cũng đau thắt từng hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Gà Mái Leo Núi

Dù sao cũng là đứa trẻ do một tay bà nuôi lớn, vốn tưởng nàng chẳng biết gì, nào ngờ nàng đã nhìn thấu tâm can bà một cách tường tận, sáng rõ. Thậm chí x.é to.ạc mọi nỗi xấu xa mà bà che giấu suốt bao năm qua.

Đường lão phu nhân đỏ hoe mắt nhìn Đường Mật, nghẹn giọng: "Tổ mẫu cũng không còn cách nào khác, chỉ cần có cách, ta cũng sẽ không bỏ mặc Phong nhi, đó là đứa trẻ ta một tay nuôi lớn, ta làm sao nỡ lòng! Những năm qua cảnh ngộ của Đường gia không nói ngươi cũng hiểu, phụ thân ngươi hy sinh vì nước, Phong nhi còn nhỏ, nhị thúc ngươi không nên thân, ngược lại lão tam mấy năm nay ở ngoài phô trương quyền thế, ta còn chưa c.h.ế.t, tổ phụ ngươi đã nhen nhóm ý định truyền lại Đường gia cho tam phòng. Nếu ta c.h.ế.t trước tổ phụ ngươi, tất cả những gì thuộc về Đường gia sẽ rơi hết vào tay tam phòng, ta không cam lòng! Ta vất vả gồng gánh Đường gia, gìn giữ mọi thứ phụ thân ngươi để lại, những thứ này quyết không thể rơi vào tay tam phòng..."

"Cho nên người đã hy sinh Phong nhi!" Chưa đợi Đường lão phu nhân nói hết, Đường Mật đã nghiêm giọng cắt ngang, "Người vì những điều này mà bỏ mặc Phong nhi, tất cả những gì người nói không thể trở thành lý do để người từ bỏ nó. Đừng lôi phụ thân con ra làm cái cớ nữa, xét cho cùng, người vẫn chỉ ích kỷ mà thôi. Từ đầu đến cuối, người chỉ vì ý niệm ích kỷ trong lòng mình, người vì tình thân ích kỷ đó mà bao lần tha thứ cho những kẻ muốn hại con, nhưng người chưa từng nghĩ đến việc con sẽ vì vậy mà bị chúng hãm hại lần nữa. Người vì cái gọi là bộ mặt Đường gia mà bẻ cong sự thật, làm tổn thương hoàn toàn trái tim của Phong nhi, khiến nó đoạn tuyệt với Đường gia, lúc này sao người không nghĩ đến phụ thân con? Tất cả Đường gia đều là do phụ thân con dùng mạng đổi lấy, bao gồm cả cáo mệnh của người, nhưng người lại vì Đường Tùng mà vứt bỏ Phong nhi. Nếu phụ thân con dưới suối vàng biết được người đối xử với đứa Nhi t.ử duy nhất, hậu nhân duy nhất của trưởng phòng như vậy, phụ thân con sẽ đau lòng đến mức nào!"

Trái tim Đường lão phu nhân rung lên dữ dội, mặt bà tái mét, siết c.h.ặ.t chiếc gậy đầu rồng, trông bà như già đi cả chục tuổi.

Trong từ đường im ắng, bên ngoài cũng không một tiếng động.

Quế ma ma và Bán Hạ nghe tiếng nói sắc bén của Đường Mật trong từ đường đều sững sờ.

Ai có thể ngờ đại tiểu thư vốn dịu dàng lại có thể nói ra những lời như vậy, còn là đối với Lão thái quân, từ bao giờ, hai người họ đã đi đến bước đối đầu gay gắt như thế này.

Tựa như đã qua cả một thế kỷ, Đường lão phu nhân rã rời ngẩng đầu: "Ngươi tha cho nó lần cuối cùng đi, xem như Tổ mẫu cầu ngươi."

Rõ ràng là những lời đã sớm dự đoán được, nhưng Đường Mật vẫn thấy đau đớn tận cùng, nàng gạt đi vết thương lòng, lạnh lùng nhìn bà: "Tổ mẫu, người sớm đã không phải là người Tổ mẫu mà con từng sùng bái, tôn trọng và dựa dẫm nữa rồi. Giống như con, cũng không còn là đứa cháu gái ngoan ngoãn, nghe lời như con rối trong lòng người nữa."

Lời Đường Mật như lưỡi d.a.o cắt nát tim Đường lão phu nhân thêm lần nữa, người bà loạng choạng, suýt chút nữa ngã ra đất.

Bà quay mặt đi, nắm lấy chiếc gậy đầu rồng, run rẩy di chuyển về phía cửa.

Đường Mật đỏ hoe hốc mắt, nhưng nàng không quay đầu lại, vẫn giữ thẳng lưng đối diện với tất cả bài vị tổ tiên Đường gia.