Dạ Thần Hiên vừa ra lệnh, binh lính lập tức tiến lên lôi hết mấy gã đàn ông đó ra ngoài.
Đường Mật đi theo ra ngoài, thấy binh lính ấn mấy gã đó xuống đất, ngay giữa phố đã bắt đầu lột quần bọn chúng.
Gương mặt xinh đẹp của Đường Mật đỏ ửng, nàng lập tức muốn nhắm mắt lại, nhưng ngay lập tức cảm thấy trước mắt tối sầm, bàn tay to lớn của ai đó đã che mắt nàng lại.
Đường Mật đỏ mặt quay đầu nhìn chàng, liền thấy chàng nhìn nàng cười bảo: "Nhìn ta là được, chỉ được phép nhìn ta thôi."
Sắc mặt Đường Mật càng thêm đỏ, nàng lập tức quay mặt đi, không dám nhìn chàng nữa.
Dù chẳng nhìn thấy gì, nhưng Đường Mật nhanh ch.óng nghe thấy tiếng trượng hình vang lên liên hồi, cùng với tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết của mấy kẻ kia.
Tuy gào thét rất t.h.ả.m thiết, nhưng không ai dám thốt ra nửa lời hống hách nữa.
Rất nhanh, động tĩnh nơi này đã thu hút đám đông bách tính vây xem.
"Đó chẳng phải công t.ử phủ Ngự sử và công t.ử phủ Thượng thư sao? Bọn họ phạm phải chuyện gì vậy?"
"Ai mà biết được, chắc chắn là làm chuyện ác, nếu không sao lại bị lột quần đ.á.n.h trượng như thế."
"Chậc, giữa ban ngày ban mặt, đ.á.n.h trượng như vậy thật là mất hết mặt mũi."
"Vị kia có vẻ là Hiên Vương điện hạ, chắc là bọn họ đắc tội với ngài ấy rồi?"
"Các ngươi nhìn xem, cô nương được Hiên Vương che mắt kia là ai thế?"
"Đó chẳng phải đại tiểu thư phủ họ Đường sao? Hôm qua mới từ phủ họ Đường dọn về Quốc công phủ mà."
"Ồ, ta nhớ ra rồi, đây không phải là cửa hiệu hồi môn của đại phu nhân họ Đường sao? Chắc là đại tiểu thư họ Đường tới thu lại cửa hiệu đó."
Bách tính người nói một câu, kẻ đáp một lời, rất nhanh đã đoán ra sự tình gần như không sai biệt lắm.
Ba gã đàn ông đó đau đến mức cổ họng lạc giọng, mà Dạ Thần Hiên vẫn không hô dừng lại.
Dạ Thần Hiên không lên tiếng, binh lính cứ thế đ.á.n.h xuống thật mạnh.
Chẳng mấy chốc, m.á.u của cả ba tên đã chảy đỏ cả một khoảng sân.
Đột nhiên, mấy binh lính áp giải vài người từ phía sau t.ửu lầu tới: "Vương gia, những kẻ này nhảy từ lầu hai xuống định chạy trốn."
Dạ Thần Hiên liếc nhìn bọn chúng với ánh mắt sắc lạnh.
Tốt lắm, toàn là gương mặt quen thuộc!
Những quan lại đó vừa nhìn thấy Dạ Thần Hiên liền lập tức quỳ xuống: "Vương gia tha mạng! Vi thần không bao giờ dám nữa, cầu xin Vương gia tha cho vi thần lần này."
"Vương gia thứ tội!"
Dạ Thần Hiên chẳng buồn nghe bọn chúng nói nhảm, âm độc ra lệnh: "Áp giải hết bọn chúng vào cung cho bản vương!"
"Tuân lệnh." Binh lính đáp một tiếng, lập tức áp giải mấy kẻ đó rời đi.
"Lôi hết người trên lầu ba ra, áp giải tất cả vào cung." Dạ Thần Hiên không hề quên trên lầu ba vẫn còn không ít kẻ.
"Tuân lệnh." Binh lính lập tức đi thi hành.
Chỉ một lát sau, từng người một bị binh lính lôi ra, tổng cộng có đến mấy chục kẻ.
Những công t.ử nhà giàu bình thường thấy ba gã bị đ.á.n.h đến m.á.u chảy đầy đất kia thì sợ đến mức mềm nhũn người. Những kẻ làm quan thì định cầu xin Dạ Thần Hiên, nhưng vừa chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của ngài liền sợ đến mức không thốt nổi lời cầu xin nào, lập tức bị binh lính lôi đi.
Bách tính nhìn thấy nhiều người như vậy, kể cả kẻ làm quan cũng bị bắt đi, cuối cùng cũng nhận ra sự nghiêm trọng của sự việc.
"Bọn họ phạm phải tội gì thế nhỉ."
"Chắc là chuyện lớn rồi!"
"Nhiều quan lại bị bắt thế kia, chắc chắn là chuyện tày đình."
"Các người vẫn chưa biết sao? Lầu ba của t.ửu lầu này là một sới bạc nhỏ, các công t.ử nhà giàu và mấy tên quan đó ngày nào cũng đến đây đ.á.n.h bạc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thật sự có chuyện này sao? Chẳng phải quan lại không được phép bước chân vào sới bạc à?"
"Thế nên mới bị bắt đó, Hiên Vương điện hạ đây là đang đến để chỉnh đốn gia phong đấy."
Sau khi đưa hết người trên lầu ba đi, binh lính lại áp giải thêm một kẻ nữa từ trong t.ửu lầu ra, chính là tên tiểu nhị hống hách vừa rồi: "Vương gia, tên này xử trí ra sao?"
Tiểu nhị vừa nhìn thấy Dạ Thần Hiên đã sợ đến mức đôi chân run cầm cập.
Dạ Thần Hiên liếc nó đầy âm độc: "Tên này tụ tập đ.á.n.h bạc, vũ nhục Quận chúa, ban hình phạt lăng trì!"
Tiểu nhị nghe vậy suýt chút nữa ngất xỉu, vội vàng quỳ xuống đất, khóc lóc cầu xin: "Là tiểu nhân đáng c.h.ế.t, tiểu nhân tiện mồm, tiểu nhân không dám nh.ụ.c m.ạ Quận chúa đâu, nhưng chuyện đ.á.n.h bạc không liên quan đến tiểu nhân ạ! Tiểu nhân chỉ là kẻ chạy việc, tiểu nhân không biết gì cả!"
"Không biết gì?" Dạ Thần Hiên cười lạnh, "Vậy thì tiếc quá, ban đầu bản vương còn định cho ngươi một cơ hội lập công chuộc tội, xem ra ngươi không muốn, vậy thì cứ lôi đi xẻo thịt thôi."
Binh lính lập tức tiến lên định lôi tên tiểu nhị đi.
Gà Mái Leo Núi
Tiểu nhị sợ đến mức vãi cả ra quần, giãy giụa gào thét: "Tiểu nhân muốn lập công chuộc tội! Cầu Vương gia cho tiểu nhân một con đường sống, tiểu nhân không muốn c.h.ế.t!"
Tiểu nhị khóc lóc nước mắt nước mũi dàn dụa.
Dạ Thần Hiên ghê tởm nhíu mày: "Không muốn c.h.ế.t thì bản vương cho ngươi một cơ hội. Lăng trì một trăm nhát, mỗi khi ngươi chỉ điểm ra một tên quan, bản vương sẽ xóa cho ngươi một nhát. Còn xóa được bao nhiêu thì tùy vào ngươi, có giữ được mạng hay không cũng là nhờ vào chính ngươi cả thôi."
Tên tiểu nhị lập tức kinh ngạc trước lời này. Bảo nó đi tố cáo bọn quan lại kia, dù có được xóa án, nhưng đắc tội với đám quan đó thì nó cũng phải c.h.ế.t thôi!
"Sao, không muốn có cơ hội này à?" Dạ Thần Hiên nhướn mày kiếm liếc xéo nó.
Tiểu nhị vội vã đáp: "Muốn! Tiểu nhân nguyện ý chỉ điểm bọn quan lại đó."
Dạ Thần Hiên lúc này mới hài lòng: "Hồng Phi."
Hồng Phi từ trong bóng tối bước ra, tiến lên cúi người: "Thuộc hạ có mặt."
Dạ Thần Hiên nhìn gã phân phó: "Ngươi đích thân đưa nó đi, trông chừng nó cho kỹ."
Hồng Phi hiểu rằng Vương gia sợ tên tiểu nhị này bị diệt khẩu, dù sao cũng liên quan đến biết bao con ông cháu cha và quan lại trong triều.
"Tuân lệnh." Hồng Phi lập tức đáp lời, xách cổ tên tiểu nhị lên rồi đi thẳng.
Một lúc sau, ba kẻ kia đều đã bị đ.á.n.h ngất.
"Vương gia, bọn chúng ngất rồi."
Dạ Thần Hiên lạnh lùng nhìn bọn chúng: "Áp giải cả bọn vào cung."
"Tuân lệnh." Binh lính lập tức ngoan ngoãn kéo ba gã đàn ông đang bê bết m.á.u vào cung.
Đợi người đi xa, Dạ Thần Hiên mới buông tay khỏi mắt Đường Mật.
"Dọn dẹp cho sạch sẽ!" Dạ Thần Hiên ra lệnh, binh lính lập tức đi xử lý những vết m.á.u còn vương lại.
Dạ Thần Hiên nắm tay Đường Mật đi vào t.ửu lầu: "Bây giờ nơi này đã sạch sẽ rồi, nàng có thể yên tâm tiếp quản."
Đường Mật nhìn Dạ Thần Hiên, mỉm cười: "Đa tạ chàng."
Nghe thấy nàng nói "đa tạ", Dạ Thần Hiên giơ tay gõ nhẹ lên trán nàng: "Chúng ta đã nói gì với nhau rồi?"
Đường Mật xấu hổ lè lưỡi với chàng, rồi lại lo lắng: "Chàng xử lý nhiều quan lại cùng lúc như vậy, liệu có ổn không?"
Vốn dĩ trên triều đường chàng đã không có ai ủng hộ, nay làm như vậy xem như đã đắc tội hết bọn họ, chỉ sợ sau này con đường của chàng trong triều càng thêm gian nan.
Dạ Thần Hiên lại chẳng hề để tâm: "Dù sao bọn chúng cũng không phải người của ta, xử lý đi chẳng phải càng tốt sao."
Đường Mật nghe vậy liền hiểu ngay ý chàng, đôi mắt nàng sáng rực lên: "Chàng muốn an bài người của mình vào đó."
Nếu là vậy thì chuyện này đối với chàng lại là việc tốt, loại bỏ những quan lại không ủng hộ mình, sau đó cài cắm người của mình vào, như thế về sau trên triều sẽ có người hỗ trợ chàng.
Dạ Thần Hiên cười khổ: "Ta thì làm gì có người của mình chứ, ngoại trừ nàng, ai cũng không phải người của ta."