Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 358: Sự tự chủ không đáng một xu



Đường Mật nghẹt thở, khẽ run hàng mi rồi nhắm mắt lại.

Nụ hôn bá đạo và nhiệt huyết của hắn nhanh ch.óng khiến nàng mềm nhũn trong lòng hắn.

Trước khi lý trí hoàn toàn đứt đoạn, hắn vẫn cố gắng ép mình dừng lại. Hắn thở hồng hộc, siết c.h.ặ.t nàng trong tay, chỉ muốn hòa tan nàng vào xương cốt.

Đường Mật vì nụ hôn của hắn mà thiếu dưỡng khí, đầu óc mơ màng trống rỗng.

Một lúc lâu sau, Dạ Thần Hiên mới bình ổn lại đôi chút, c.ắ.n nhẹ tai nàng: "Đừng thử thách tự chủ của ta, nó chẳng đáng một xu trước mặt nàng đâu."

Trời mới biết hắn đã tốn bao nhiêu sức lực để dừng lại ngay sát bờ vực thẳm.

Đường Mật đỏ mặt vùi đầu vào lòng hắn, nàng sai rồi, từ nay về sau nàng không dám trêu chọc hắn nữa.

Hai người ôm nhau một lúc lâu, Dạ Thần Hiên mới dần tĩnh lại, bế nàng như bế trẻ con rồi tiếp tục lau tóc cho nàng: "Chuyện ở các cửa hiệu hôm nay xong chưa?"

Đường Mật ngồi trong lòng hắn, ngoan ngoãn không dám cựa quậy: "Chưa ạ, mới được một phần nhỏ, chắc phải mất ba ngày nữa."

Của hồi môn của mẫu thân có rất nhiều cửa hiệu, lại còn trà viên, vườn cây ăn quả, nông trang và ruộng đất. Muốn thu hồi toàn bộ phải tốn vài ngày.

Tuy nhiên, ngoài các cửa hiệu kia, những nơi khác như trà viên, vườn quả hay ruộng đất Đường Tùng không chạm vào nhiều, nên chỉ cần thu hồi cửa hiệu là đủ, mấy nơi kia chắc không khó khăn lắm.

Dạ Thần Hiên gật đầu, lo nàng lại bị ức h.i.ế.p: "Mang thêm nhiều binh lính theo, nếu bọn chúng không nghe, cứ trực tiếp dùng vũ lực, với hạng người này không cần khách khí."

"Ta biết rồi." Đường Mật cười khẽ, thực ra hôm nay dù hắn không tới, nàng cũng có thể xử lý được những kẻ đó, chỉ là có thể sẽ không làm ầm ĩ đến mức này.

Nghĩ đến điều gì đó, Đường Mật ngẩng đầu hỏi: "Những kẻ kia xử lý thế nào rồi? Hoàng thượng nói sao?"

Dạ Thần Hiên nhướn mày: "Người đứng về phía ta, hôm nay chưa xử lý, ngày mai thiết triều mới là màn kịch chính."

Đường Mật nghe vậy, cười khẽ: "Có vẻ thái độ của chàng với người đã khác xưa rồi."

Trước kia hắn luôn không muốn nhắc đến Dạ Chính Hùng, dù có nhắc tới cũng đầy vẻ lạnh lùng và hận thù, dường như chưa từng coi đó là cha mình. Nhưng nay thái độ đã khác hẳn, ít nhất hắn không bài xích người nữa, như chuyện hôm nay, hắn cũng chấp nhận nhờ Dạ Chính Hùng giải quyết, trước đây chắc hắn đã tự mình làm hết rồi.

Dạ Thần Hiên ngạc nhiên nhìn Đường Mật, không ngờ nàng lại quan sát tỉ mỉ đến vậy.

Hắn thực sự đã thay đổi, bởi có ký ức kiếp trước nên hắn đã hiểu ra vài điều, những gì hắn từng tưởng là sự thật vốn chẳng phải, và người hắn từng hận cũng không đáng hận đến mức đó.

Dù là người đó hay mẫu hậu, kiếp trước hắn đều mắc nợ. Chuyện đã qua không cách nào bù đắp, nên kiếp này hắn không muốn mình đi vào vết xe đổ.

Hắn kéo nàng vào lòng, ôm c.h.ặ.t: "Trước đây là ta sai, ta sẽ bù đắp, sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm cũ nữa."

Dù là với họ hay với nàng, hắn sẽ không bao giờ lặp lại những bi kịch của kiếp trước.

Thấy mối quan hệ giữa hai cha con chuyển biến như vậy, Đường Mật rất vui, cười nói: "Thực ra người đối với chàng cũng khá tốt, còn cả Tĩnh Phi nữa, tình cảm đó là thật lòng."

Dạ Chính Hùng không nhiều con cái, với người nào cũng khá tốt, nhất là Dạ Thần Hiên, có lẽ vì yêu ai yêu cả đường đi lối về, lại thêm vì Tĩnh Phi nên càng bao dung với Dạ Thần Hiên.

Dạ Thần Hiên mỗi lần gặp người dường như đều không hành lễ, người cũng không giận, trước kia Dạ Thần Hiên luôn cãi lại, người cũng chưa thực sự trách phạt, trước mặt Dạ Quân Dục và Hoàng hậu cũng luôn bênh vực hắn, những lúc then chốt vẫn luôn đứng về phía hắn, thậm chí còn muốn truyền ngôi cho hắn, thật ra người đối với hắn rất tốt.

Về phần Tĩnh Phi thì khỏi bàn, luôn được nâng niu như ngọc quý. Kiếp trước Tĩnh Phi bệnh mất, người cũng theo sau, tình sâu nghĩa nặng ấy, thật không giống một vị đế vương chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ta biết." Dạ Thần Hiên âu yếm hôn lên đỉnh đầu nàng, "Nàng yên tâm, ta biết mình cần phải làm gì."

Đường Mật khẽ cười dựa vào lòng hắn, không nói gì thêm nữa.

Hai người tĩnh lặng ở bên nhau, một lát sau, Đường Mật cảm thấy cơ thể hắn cứng đờ lại.

Nàng nhìn đồng hồ cát trên bàn, lập tức ngước nhìn hắn: "Lại phát tác rồi sao?"

Dạ Thần Hiên cứng đờ người, đau tới mức đầu óc như bị xé toạc, hắn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cố nặn ra nụ cười: "Ta không sao."

Đường Mật nhìn gân xanh nổi lên trên trán và mu bàn tay hắn, lập tức đứng dậy: "Để ta thi châm."

Đường Mật lấy ngân châm, vội vã thi châm cho hắn.

Gà Mái Leo Núi

Sau một hồi châm cứu, Dạ Thần Hiên như người kiệt sức, mồ hôi đầm đìa, vô lực ngã nhào vào lòng nàng.

Đường Mật lập tức ôm c.h.ặ.t, đau lòng vuốt ve mặt hắn: "Ta nhất định sẽ tìm cách giải cổ cho chàng."

Nàng dù chưa từng trúng cổ nhưng cũng hiểu được sự đau đớn đến xé tâm xé phổi ấy. Một kẻ kiên định như hắn mà còn đau đến nhường này, đủ hiểu là đau đến thế nào.

Nàng không muốn hắn phải chịu đựng sự t.r.a t.ấ.n phi nhân tính này thêm nữa, dù thế nào nàng cũng phải tìm được cách giải cổ.

Thấy Dạ Thần Hiên ý thức không tỉnh táo, Đường Mật liền dìu hắn lên giường, cởi y phục và giày cho hắn, rồi đắp chăn lại: "Giờ không sao rồi, ngủ một chút đi, ngủ dậy sẽ hết đau."

Nàng biết châm pháp của mình chỉ giúp kìm chế phần nào, không thể xóa bỏ hoàn toàn nỗi đau, nàng biết hắn giờ vẫn còn đau lắm.

Đường Mật đau lòng cúi người, hôn nhẹ lên trán hắn.

Dạ Thần Hiên như vừa lấy lại ý thức, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng, quyến luyến nhìn nàng.

Đường Mật hiểu ngay ý hắn, không còn ngại ngùng, vén chăn cẩn thận nằm vào lòng hắn.

Dạ Thần Hiên xoay người ôm c.h.ặ.t lấy nàng. Khoảnh khắc ôm nàng vào lòng, hắn như được tái sinh, chỉ cần có nàng bên cạnh, nỗi đau lớn đến mấy cũng chẳng là gì.

Hai người ôm nhau, rất nhanh đều chìm vào giấc mộng.

Dạ Thần Hiên ôm Đường Mật, ngủ một giấc ngon lành tới tận canh năm mới tỉnh.

Nghĩ đến việc phải lên triều, Dạ Thần Hiên quyến luyến nhìn người phụ nữ trong lòng, hôn nhẹ lên môi nàng rồi cẩn thận rút cánh tay mình ra, nhẹ nhàng rời giường.

Dạ Thần Hiên lẳng lặng trèo ra khỏi cửa sổ, không ngờ đụng trúng Bán Hạ đang đi tới.

Bán Hạ lần này nhìn thấy Dạ Thần Hiên đã thấy không có gì lạ, cảnh này nàng dường như đã nhìn thấy nhiều rồi.

Dù sao tiểu thư và điện hạ cũng sắp thành thân, điện hạ có ở lại đây cũng chẳng sao.

Dạ Thần Hiên ho khan nói: "Nàng ấy còn đang ngủ, ngươi lát nữa hãy vào hầu hạ."

"Dạ." Bán Hạ lập tức hành lễ đáp, khi ngẩng lên thì Dạ Thần Hiên đã biến mất.