Nghe Dạ Chính Hùng muốn giao việc chọn lựa quan lại quan trọng như vậy cho Dạ Thần Hiên, cả ba người Dạ Quân Dục lập tức không bằng lòng.
"Phụ hoàng, giao việc chọn lựa quan lại cho một mình Thất đệ, việc này có vẻ không ổn đâu." Dạ Dịch Hành lên tiếng trước.
Dạ Kinh Hoa nối lời: "Việc chọn quan hệ trọng, Thất đệ e rằng không đảm đương nổi, chi bằng để chúng nhi thần cùng Thất đệ chọn quan là được."
Dạ Quân Dục càng không phục: "Dạ Thần Hiên hắn có tư cách gì mà chọn quan, dựa vào đâu chuyện như vậy lại giao cho hắn?"
Phụ hoàng thiên vị quá mức rồi. Dạ Thần Hiên căn bản chỉ là đồ con hoang, chẳng tính là vương gia chính thống, dựa vào đâu để hắn chọn quan? Phụ hoàng đây chẳng phải đang rõ ràng muốn bồi dưỡng thế lực cho hắn sao? Người đây là muốn lập hắn làm Thái t.ử!
Hắn thực sự không hiểu, bọn họ mới là Nhi t.ử ruột của Phụ hoàng, tại sao Phụ hoàng cứ nhất định phải thiên vị cái đồ con hoang Dạ Thần Hiên kia.
"Hỗn xược!" Dạ Chính Hùng tức giận, trừng mắt nhìn Dạ Quân Dục, "Hắn có tư cách này hay không là do trẫm quyết định. Trẫm nói giao cho hắn, chính là giao cho hắn."
"Nhưng mà..."
"Phụ hoàng..."
Gà Mái Leo Núi
"Phụ hoàng suy nghĩ kỹ ạ..."
Ba người định nói thêm gì đó nhưng Dạ Chính Hùng đã thiếu kiên nhẫn: "Tất cả ngậm miệng cho trẫm! Ý trẫm đã quyết, không cần ai phải khuyên nữa. Trẫm biết tâm tư của các ngươi. Giờ đây nơi này không có người ngoài, đều là cha con huynh đệ cả. Bách quan triều đình có Dục Vương đảng, Hành Vương đảng, Hoa Vương đảng, cũng có phe trung lập, nhưng lại chẳng có một ai là Hiên Vương đảng. Cho nên trẫm tin tưởng Hiên nhi, nó sẽ hoàn thành tốt việc chọn quan lần này."
Thấy Dạ Chính Hùng tin tưởng Dạ Thần Hiên như vậy, Dạ Quân Dục lập tức không phục: "Phụ hoàng khẳng định như vậy sao không tin rằng Dạ Thần Hiên sẽ kết bè kết đảng?"
Dạ Chính Hùng hừ lạnh một tiếng: "Kết bè kết phái thì đã sao? Trong ba đứa các ngươi, kẻ nào mà chẳng kết bè kết phái!"
...Dạ Chính Hùng vừa dứt lời, cả ba người lập tức bị nghẹn đến mức không nói nên lời.
Dạ Chính Hùng ghét bỏ nhìn bọn họ nói: "Đều lui ra đi, rảnh rỗi thì quan tâm đến chuyện lũ lụt ở Sa Giang nhiều một chút, suy nghĩ xem nên xử lý nạn lụt lần này thế nào. Mỗi đứa viết một bài, ngày mai nộp lên cho trẫm."
Cả ba nhìn nhau, đành bất lực khom người nhận lệnh.
Rất nhanh, cả ba người cùng nhau bước ra khỏi Ngự thư phòng.
"Phụ hoàng giờ đây tin tưởng lão Thất như vậy, điều này đối với ba người chúng ta vô cùng bất lợi, nhất là với nhị hoàng huynh." Vừa ra khỏi Ngự thư phòng, Dạ Dịch Hành đã phẫn nộ nhìn Dạ Quân Dục nói: "Nói về huyết thống thuần chính, tuyệt đối phải kể đến nhị hoàng huynh, sao tính thế nào ngôi vị thái t.ử này cũng phải thuộc về nhị hoàng huynh chứ, thế nào cũng không đến lượt lão Thất!"
Dạ Kinh Hoa cũng vội vàng tiếp lời: "Vốn dĩ bản vương cùng tứ ca chẳng hy vọng gì vào ngôi thái t.ử này, dù sao nhị hoàng huynh mới là người do chính cung sinh ra, là đích t.ử. Nếu phụ hoàng truyền ngôi thái t.ử cho nhị hoàng huynh, chúng ta tất nhiên không lời nào để nói. Thế nhưng hiện giờ phụ hoàng lại muốn truyền ngôi cho lão Thất. Lão Thất có thân phận gì, chúng ta đều biết rõ, các ngươi nói xem hắn dựa vào cái gì? Dù sao nếu để lão Thất ngồi vào vị trí thái t.ử, bản vương tuyệt đối không phục."
Dạ Dịch Hành cũng lạnh lùng hừ một tiếng: "Bản vương cũng không phục, ngôi thái t.ử này ai ngồi cũng được, riêng nhường cho lão Thất thì không thể."
Lúc này Dạ Quân Dục được Dạ Dịch Hành và Dạ Kinh Hoa tung hô, trong lòng cảm thấy thoải mái hơn không ít. Hắn nhìn hai người nói: "Thái độ của phụ hoàng thế nào các ngươi cũng đã thấy rồi. Hiện giờ ba chúng ta chỉ có đoàn kết nhất trí mới đấu lại được lão Thất. Lúc này chúng ta không thể tự mình đấu đá lẫn nhau nữa, nếu không thì chỉ rẻ rúng cái tên tạp chủng kia thôi."
Dạ Dịch Hành và Dạ Kinh Hoa nhìn nhau, rồi cười nói với Dạ Quân Dục: "Chúng đệ xin nghe theo lệnh của hoàng huynh!"
Lúc này trong Ngự thư phòng, Dạ Chính Hùng đau đầu xoa xoa thái dương: "Trẫm sinh được mấy đứa Nhi t.ử, mà hết chuyện này đến chuyện khác, không một đứa nào làm trẫm bớt lo."
"Đây là hệ quả của việc có quá nhiều nữ nhân." Dạ Thần Hiên thản nhiên nói.
"Khụ khụ..." Dạ Chính Hùng ho nhẹ một tiếng, nhìn sang Dạ Thần Hiên: "Chuyện chọn quan lại này cứ giao cho con, con có thể đi khảo sát trước, chuyện cụ thể đợi sau khi khoa cử kết thúc rồi quyết định cũng không muộn."
Dù sao cũng chỉ còn hơn một tháng nữa, đợi thêm chút cũng chẳng sao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Được." Dạ Thần Hiên lập tức đáp, rồi nói: "Vậy con xin cáo lui."
"Đi đi." Dạ Chính Hùng sợ hắn lại lôi chuyện nữ nhân của mình ra nói, nên chột dạ phất phất tay.
Dạ Thần Hiên bước ra khỏi Ngự thư phòng, đến cổng hoàng cung thì thấy tên tiểu nhị của trà lâu Đường Ký vừa được đưa ra ngoài, chịu hai trăm trượng mà xem chừng vẫn còn giữ được hơi tàn.
Dạ Thần Hiên lạnh lùng nhìn hắn một cái, không hề tiến tới can thiệp.
Lần này coi như hắn gặp may, hy vọng sau này hắn biết tự trọng.
Trời hãy còn sớm, Dạ Thần Hiên lần này đến Quốc công phủ là đường hoàng đi cửa chính, chỉ tiếc là lúc tới Thanh Trúc Uyển lại không gặp được Đường Mật.
Hắn biết chắc nàng đang bận xử lý chuyện cửa hàng, nên trực tiếp ra phố tìm người.
Dạ Thần Hiên liền b.ắ.n pháo tín hiệu cho Hồng Phi, vừa được đáp lại, hắn lập tức biết Đường Mật đang ở đâu.
Chẳng bao lâu sau, hắn đã tìm thấy nàng.
Đường Mật đang sai khiến binh sĩ gỡ biển hiệu, dán giấy đỏ, vừa thấy Dạ Thần Hiên tới liền cười chạy lại.
Nhìn nàng như chú chim nhỏ sà vào lòng, trong ánh mắt Dạ Thần Hiên ngập tràn sự dịu dàng và cưng chiều.
"Chàng tới rồi." Đường Mật thẹn thùng cười với hắn.
Dạ Thần Hiên cũng khẽ cười: "Nàng đã xong việc chưa?"
"Rồi." Đường Mật gật đầu, đi qua dặn dò Bán Hạ một câu rồi mới quay lại bên cạnh Dạ Thần Hiên: "Chàng vừa mới bãi triều sao?"
"Ta đã hạ triều một lúc rồi, vì ghé qua Ngự thư phòng nên mới đến muộn." Dạ Thần Hiên giải thích, rồi cười nói: "Nàng còn muốn đi đâu nữa không, ta đi cùng nàng."
Đường Mật lắc lắc đầu: "Không cần đâu, những việc còn lại cứ giao cho Bán Hạ là được."
Chạy từng nhà một thật quá mệt mỏi. Hai ngày nay nàng coi như đã 'g.i.ế.c gà dọa khỉ', những cửa hàng phía trước đã bị thu hồi, thì những nơi còn lại chắc cũng không dám gây rối nữa, sẽ ngoan ngoãn đóng cửa nghỉ kinh doanh thôi.
Tuy nhiên, công cuộc thanh trừng chỉnh đốn này chắc cũng đủ làm nàng bận rộn một thời gian dài.
Dạ Thần Hiên có chút xót xa nhìn nàng: "Phía sau còn bao nhiêu cửa hàng nữa, ngày mai vẫn phải bận rộn sao?"
Đường Mật mỉm cười: "Ngày mai Phong nhi thi xong, ta đương nhiên phải đến trường thi đón đệ ấy. Còn về cửa hàng, hôm nay chắc là dọn xong hết rồi. Những thứ còn lại như điền trang, vườn cây ăn quả, vườn trà, địa khế... đợi qua ngày mai rồi tính cũng không muộn."
Dạ Thần Hiên nhướng mày nói: "Phong nhi cũng không còn nhỏ, những chuyện này thực ra có thể giao bớt cho đệ ấy làm, coi như là rèn luyện luôn."
Đường Mật hơi ngạc nhiên nhìn Dạ Thần Hiên: "Thực ra ta cũng nghĩ như vậy. Không chỉ điền trang và vườn cây, cả cửa hàng ta cũng muốn để Phong nhi quản lý. Cửa hàng nhiều quá, có thể để đệ ấy quản trước một phần, cho đệ ấy thử sức xem sao."
Phong nhi rất thông minh, lại nhạy bén với con số. Đệ ấy không thích đi thi khoa cử, con đường làm quan này e là không đi nổi, dù có cố ép vào cũng chỉ sợ giống như Đường Nhị Hổ, cả đời chẳng thể leo cao.
Đệ ấy thích luyện võ, có thể đi theo đường võ cử, sau này cũng có thể giống như phụ thân, ra sa trường làm đại tướng quân. Đương nhiên, kinh doanh cũng là một bài học tốt. Thương trường có đủ loại người, tiếp xúc nhiều cũng có lợi cho việc học cách quan sát lời nói và sắc mặt, cũng như nhận biết lòng người.
Nghe Đường Mật muốn giao cửa hàng cho Đường Phong quản lý, Dạ Thần Hiên ủng hộ hết mình. Quản lý những thứ này vừa lao tâm vừa khổ tứ, nàng không cần phải làm gì cả mới là tốt nhất. "Vậy ngày mai ta đi cùng nàng đón Đường Phong."
"Được." Đường Mật mỉm cười, tiểu t.ử đó chắc là làm bài tốt nhỉ, nàng bắt đầu thấy nhớ đệ ấy rồi.