Ánh mắt Dạ Thần Hiên chợt lạnh, hắn đưa tay ra chặn đứng nắm đ.ấ.m của Gia Luật Chấp.
"Ngươi là đồ khốn!" Gia Luật Chấp thấy một đ.ấ.m không trúng, lập tức điên cuồng lao vào tấn công Dạ Thần Hiên.
Dạ Thần Hiên há có thể chịu thiệt, lập tức đ.á.n.h trả lại hắn.
Yến Thư thấy vậy liền muốn tiến lên hỗ trợ, nhưng bị Dạ Thần Hiên giơ tay ngăn lại.
Yến Thư lo lắng nhìn Dạ Thần Hiên.
Dạ Thần Hiên không hề đ.á.n.h thật với Gia Luật Chấp mà chỉ phòng thủ mà thôi.
Gia Luật Chấp thấy vậy càng thêm tức giận, vừa vận nội lực vừa phẫn nộ trừng Dạ Thần Hiên: "Dạ Thần Hiên, ngươi không giữ chữ tín! Ta tin tưởng ngươi như vậy, một mực ở lại Đại Tề chờ đợi, nhưng ngươi đã làm gì? Ngươi âm thầm sắp đặt, đưa Gia Luật Kha lên ngôi! Còn nói cái gì mà hỗ trợ lẫn nhau, cùng có lợi, rõ ràng ngươi chỉ đang lợi dụng ta! Ta phải g.i.ế.c ngươi!"
Gia Luật Chấp tức đến phát điên. Hắn vốn tưởng Dạ Thần Hiên thật lòng giúp đỡ mình, lại tuân thủ lời hứa giữa hai người, nghe lời hắn ở lại Đại Tề chờ đợi bất ngờ từ Bắc Man. Kết quả bất ngờ đâu không thấy, chỉ thấy tin dữ!
Gia Luật Chấp lại vung nắm đ.ấ.m tới, Dạ Thần Hiên nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn: "Điên đủ chưa? Bây giờ có thể bình tĩnh lại được chưa?"
"Bình tĩnh cái rắm!" Một tay bị giữ, Gia Luật Chấp lại vung tay kia lên.
Dạ Thần Hiên lại nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, xoắn cả hai tay hắn ra sau lưng: "Giờ đã bình tĩnh chưa?"
"Dạ Thần Hiên, ngươi là kẻ tiểu nhân đê tiện vô sỉ, ta sẽ không tha cho ngươi." Gia Luật Chấp nào chịu bình tĩnh.
Đáy mắt Dạ Thần Hiên lóe lên tia lạnh lẽo, hắn nhấc chân đạp một cái vào m.ô.n.g đối phương, trực tiếp đá hắn văng ra ngoài.
Gia Luật Chấp loạng choạng ngã nhào, lập tức nghiến răng quay lại: "Dạ Thần Hiên..."
Chưa đợi Gia Luật Chấp kịp tới gần, một đám ám vệ đã xuất hiện bao vây lấy hắn.
Dạ Thần Hiên bước từ trong phòng ra, vẻ mặt vô cảm nhìn hắn: "Nếu ngươi còn không bình tĩnh, ta sẽ cho bọn họ giúp ngươi bình tĩnh lại."
Gia Luật Chấp tức đến nghiến răng: "Dạ Thần Hiên, có bản lĩnh thì g.i.ế.c ta đi, bằng không ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!"
Dạ Thần Hiên khinh bỉ hừ lạnh một tiếng: "Nếu ta muốn g.i.ế.c ngươi, sớm đã g.i.ế.c ở Lệ Thành rồi, cần gì phải lừa ngươi đến tận kinh đô?"
Gà Mái Leo Núi
Gia Luật Chấp cũng hừ một tiếng: "Ngươi tưởng ngày đó ta không có sự chuẩn bị chu toàn sao? Muốn g.i.ế.c ta, đâu có dễ dàng thế."
Gia Luật Chấp b.úng tay một cái, trên mái nhà Hiên Vương phủ lập tức xuất hiện vô số ám vệ Bắc Man.
Dạ Thần Hiên nheo mắt, nhìn Gia Luật Chấp đầy sát khí: "Ngươi nên biết đây là địa bàn của ai, ngươi nghĩ đám người đó làm được gì?"
Gia Luật Chấp cũng trừng Dạ Thần Hiên đầy nguy hiểm: "Vậy rốt cuộc tại sao ngươi lại chơi xỏ ta?"
Dạ Thần Hiên liếc nhìn đám ám vệ, bọn chúng lập tức thu đao, nhường lối.
"Vào trong nói chuyện." Dạ Thần Hiên trực tiếp đi vào phòng.
Gia Luật Chấp nghiến răng, cuối cùng cũng đi theo, thấy Dạ Thần Hiên ngồi xuống bên bàn, hắn cũng ngồi xuống theo với vẻ đầy bất mãn.
Dạ Thần Hiên tự tay rót cho Gia Luật Chấp một chén trà.
Gia Luật Chấp nhìn chén trà, hừ lạnh: "Ngươi định hạ độc c.h.ế.t ta sao?"
Dạ Thần Hiên cạn lời, cũng không thèm để ý hắn, tự rót cho mình một chén, nhấp một ngụm rồi mới nói: "Gia Luật Kha lên ngôi, đúng là có nhúng tay của ta."
"Dạ Thần Hiên!" Gia Luật Chấp lại tức đến đập bàn, người bật dậy khỏi ghế.
Dạ Thần Hiên liếc nhìn hắn, Gia Luật Chấp lại không cam lòng ngồi xuống, tức tối hỏi: "Tại sao?"
Dạ Thần Hiên thong dong nhấp trà: "Huynh đệ ngươi nhiều như thế, dù bây giờ đưa ngươi lên ngôi thì vị trí đó chưa chắc đã ngồi vững. Hơn nữa, Gia Luật Hàn Đan vẫn chưa c.h.ế.t, tất cả mọi thứ đều có thể bị lật đổ bất cứ lúc nào. Vả lại, chỉ là một vị trí vương trữ, dù là ngôi vua, ta có thể giúp hắn lên thì cũng có thể giúp ngươi kéo hắn xuống, rốt cuộc ngươi vội cái gì?"
Gia Luật Chấp nghe vậy liền hừ lạnh: "Ý ngươi là, ngươi vẫn đang muốn tốt cho ta?"
Dạ Thần Hiên nhướn mày không khẳng định cũng không phủ nhận: "Chứ sao nữa, không phải vì ngươi thì ta cần gì tốn công tốn sức can thiệp vào chuyện Bắc Man các ngươi làm gì?"
Gia Luật Chấp cạn lời, ngơ ngác nhìn Dạ Thần Hiên.
Tên này nói như thật vậy, lẽ nào hắn thực sự làm vì mình?
Gia Luật Chấp suy ngẫm lời Dạ Thần Hiên, cau mày hỏi: "Ý ngươi là ngươi cố tình để Gia Luật Kha ngồi lên vị trí vương trữ để hắn làm bia đỡ đạn?"
Dạ Thần Hiên đáp: "Đối với ngươi hiện tại, đây là cách tốt nhất."
Gia Luật Chấp cau mày, nếu đúng như lời hắn nói thì đây quả thực là một phương án. Hiện nay tình thế Bắc Man phức tạp, phụ vương hắn ngoài việc nhiều Nhi t.ử thì còn thiên vị Gia Luật Hàn Đan, giờ Hàn Đan chưa c.h.ế.t, đó chính là nhân tố không xác định lớn nhất.
Đúng như hắn nói, có Gia Luật Hàn Đan ở đó, dù hắn có thành vương trữ thì cũng khó mà ngồi vững. Chi bằng để Hàn Đan đấu với Gia Luật Kha, dù kẻ nào thắng hay bại, hắn cũng bớt được một đối thủ cạnh tranh.
"Tiếp theo ngươi định thả Gia Luật Hàn Đan về sao?" Gia Luật Chấp nhìn hắn hỏi.
Dạ Thần Hiên nhướn mày không đáp: "Gia Luật Kha đã lên ngôi, giờ ngươi và Hàn Đan có thể về rồi."
Gia Luật Chấp suy nghĩ rồi lại cau mày: "Hiện giờ thế lực của Gia Luật Kha kém xa Hàn Đan, dù hắn có lên ngôi cũng đấu không lại đâu."
Dạ Thần Hiên hừ lạnh: "Hắn đã có thể nổi bật giữa đám huynh đệ kia để trở thành vương trữ, thì thế lực đương nhiên phải khác xưa rồi."
Gia Luật Chấp nheo mắt nhìn Dạ Thần Hiên: "Bên cạnh hắn đều là người của ngươi."
Vì hắn là người đưa Kha lên, tất nhiên phe cánh bên cạnh Kha đều là người của hắn. Phải công nhận tên này không hề tầm thường, chỉ trong thời gian ngắn đã thẩm thấu thế lực vào Bắc Man, lại còn giành được lòng tin của Gia Luật Kha. Hắn biết rõ Kha là kẻ cẩn trọng, người của Dạ Thần Hiên có thể đạt được tín nhiệm của Kha quả thật không dễ dàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dạ Thần Hiên dường như đoán được hắn nghĩ gì, ngước mắt liếc nhìn: "Những thế lực đó, ta đều có thể giao cho ngươi, sau này bọn họ sẽ nghe theo ngươi. Giữa Kha và Hàn Đan, ngươi muốn ai thắng đều do ngươi kiểm soát, trừ khi ngươi thất bại, bằng không ta sẽ không can thiệp vào chuyện Bắc Man nữa."
Gia Luật Chấp kinh ngạc nhìn Dạ Thần Hiên, không ngờ hắn lại đưa ra cam kết lớn như vậy, giao hết thế lực ở Bắc Man cho hắn rồi rút lui. Vậy những công sức trước đó không phải phí hoài sao? Chẳng lẽ hắn làm nhiều như vậy thực sự chỉ vì hắn?
Gia Luật Chấp đột nhiên nghi ngờ nhìn Dạ Thần Hiên: "Ngươi... lẽ nào yêu ta rồi!"
"Phụt!" Dạ Thần Hiên đang uống trà liền phun ra, phun trúng mặt Gia Luật Chấp.
"Dạ Thần Hiên!" Gia Luật Chấp lập tức nổi điên.
"Khụ khụ..." Dạ Thần Hiên cũng sặc không nhẹ, bực bội trừng Gia Luật Chấp.
Gia Luật Chấp thấy hắn còn dám trừng mình, lập tức lau mặt phẫn nộ: "Là ngươi phun ta, ngươi còn có mặt mũi trừng ta à!"
Dạ Thần Hiên lười chấp nhặt hắn: "Ngươi có thể cút được rồi, nhớ mang cả Gia Luật Hàn Đan theo."
Gia Luật Chấp ngẩn ra một chút, gật đầu: "Được, bây giờ ta đi từ biệt Dạ Chính Hùng."
Gia Luật Chấp đứng dậy đi ra ngoài, đột nhiên khựng lại: "Dạ Thần Hiên, cảm ơn ngươi đã vì ta làm nhiều chuyện như vậy, chỉ cần ngươi không phụ ta, sau này chúng ta sẽ là đối tác tốt nhất."
Nói xong, Gia Luật Chấp mới quay lại cười với Dạ Thần Hiên.
Dạ Thần Hiên lộ vẻ ghê tởm.
Gia Luật Chấp lập tức không vui.
Hắn khó khăn lắm mới bày tỏ lòng mình, sao lại bị ghê tởm thế này!
Dạ Thần Hiên nhìn Yến Thư: "Đưa hắn tới địa lao."
"Rõ." Yến Thư đáp lời, dẫn Gia Luật Chấp đi về phía địa lao.
Tại địa lao.
Khoảnh khắc Gia Luật Chấp nhìn thấy Gia Luật Hàn Đan, cuối cùng hắn cũng biết Dạ Thần Hiên tàn nhẫn đến mức nào.
Gia Luật Hàn Đan người đầy vết bẩn nằm trên đám cỏ khô, khắp mình toàn m.á.u khô, mất đi một bên tai, mặt bẩn đến mức không nhìn ra hình người, thậm chí còn tỏa ra mùi hôi thối khó chịu.
Yến Thư tiến lên mở cửa, nghe thấy tiếng xích sắt, Hàn Đan mới như vừa tỉnh lại, ngước mắt nhìn ra bên ngoài.
Nhìn thấy Gia Luật Chấp, Hàn Đan đột nhiên bật dậy khỏi mặt đất.
Gia Luật Chấp thấy nàng ta còn khá linh hoạt, cười lạnh: "Xem ra ngươi sống cũng không tệ lắm."
Ít nhất là không bị đói.
Đáy mắt Hàn Đan lóe lên tia sát ý lạnh lùng, nghiến răng: "Gia Luật Chấp, còn không mau đưa ta ra ngoài!"
Gia Luật Chấp nhìn thoáng qua gân tay gân chân đã bị cắt đứt của nàng ta. Phải công nhận rằng Dạ Thần Hiên rất sáng suốt. Nếu tay chân người đàn bà này còn nguyên vẹn, chỉ sợ giờ nàng ta đã chẳng ở trong địa lao này, hoặc cả Đại Tề đã bị đảo lộn long trời lở đất!
Nếu Hàn Đan không nắm giữ mạch sống của Dạ Thần Hiên, chỉ sợ với tính cách của hắn, nàng ta đã sớm c.h.ế.t rồi. Tuy nhiên, hắn cũng phải đưa nàng ta về mới giao phó được cho phụ vương.
"Mang công chúa đi." Gia Luật Chấp xoay người ra lệnh cho ám vệ.
Ám vệ nghe lệnh lập tức tiến lên bế Hàn Đan ra ngoài.
Mùi hôi thối xộc tới khiến Gia Luật Chấp suýt ngạt thở, hắn vội che mũi, đi ra trước.
Gia Luật Chấp dẫn Hàn Đan vào cung từ biệt.
Yến Thư cũng vào theo. Nhờ có lời giải thích của Yến Thư, Dạ Chính Hùng thuận lợi cho phép cả hai rời đi.
Đối với Dạ Chính Hùng, Bắc Man đã cống nạp và phục tùng là đủ rồi, ông cũng chẳng muốn giữ đôi huynh muội của Bắc Man vương lại Đại Tề.
Gia Luật Chấp dẫn Hàn Đan rời đi, Dạ Thần Hiên không hề đi tiễn.
Yến Thư tiễn Gia Luật Chấp tới Thập Lý Đình rồi quay về bẩm báo: "Vương gia, họ đã đi rồi."
Yến Thư nói xong liền lấy trong n.g.ự.c ra một cuốn sách, đưa cho Dạ Thần Hiên: "Đây là Gia Luật Chấp bảo thuộc hạ đưa cho ngài, nói là dành cho cô nương."
Dạ Thần Hiên liếc nhìn cuốn sách chế cổ thuật, nheo mắt: "Phái người tiềm phục bên cạnh Hàn Đan, tìm cơ hội giải cổ độc."
"Rõ." Yến Thư lập tức nhận lệnh, xoay người đi thi hành.
Lại cảm nhận được cơn đau như xé rách, Dạ Thần Hiên lập tức ôm lấy đầu.
Tại Quốc công phủ.
Đường Mật thắp đèn làm xong y phục cho Đường Phong, rồi ngồi bên cửa sổ đợi Dạ Thần Hiên.
Ngày nào chàng cũng tới, nhưng dạo gần đây châm pháp của nàng dường như càng lúc càng không kiềm chế nổi cơn đau của chàng. Nếu không có tám cây bạc châm kia, chỉ sợ cổ độc của chàng đã sớm không còn khống chế được nữa.
Mặc dù thời gian này nàng vẫn luôn nghiên cứu cổ thuật, nhưng đều không có kết quả gì đáng kể. Chỉ có con cổ trùng nàng nuôi là lớn lên mỗi ngày.
Đường Mật đang suy nghĩ, đột nhiên thấy Dạ Thần Hiên bay vào.
Đường Mật vội mở cửa ra ngoài, thấy Dạ Thần Hiên lảo đảo không ổn, vội tiến lên đỡ lấy chàng: "Chàng sao vậy?"
Dạ Thần Hiên ôm chầm lấy nàng vào lòng: "Ta đã thả người đàn bà đó rồi..."