Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 395: Thế giới này ngoài ngươi và ta ra, không ai đáng tin



Đêm khuya, Chiêu Hòa Công chúa phủ.

Đám ám vệ phục kích bên ngoài Công chúa phủ, đợi mấy ngày liền, cuối cùng cũng chờ được động tĩnh.

Một chiếc xe ngựa từ sân sau Công chúa phủ phóng ra, ám vệ lập tức đuổi theo, nhưng phần lớn ám vệ vẫn ở lại tại chỗ.

Họ phải rút kinh nghiệm từ lần theo đuôi Đường Tùng, không thể để mất dấu người nữa.

Đúng như dự đoán, rất nhanh đã có chiếc xe ngựa thứ hai, thứ ba từ sân sau Công chúa phủ đi ra.

Bất kể ra bao nhiêu chiếc xe ngựa, họ đều sẽ bám theo, hơn nữa còn có người ở lại canh giữ, điều này đảm bảo sẽ không mất dấu bất kỳ ai.

Chiếc xe ngựa đầu tiên đi thẳng đến một cánh rừng rậm mới dừng lại, phu xe vén rèm, đỡ một người khoác áo choàng xuống xe.

Người đó nói với phu xe một câu, rồi tự mình đi sâu vào trong rừng.

Ám vệ bám đuôi lập tức đuổi theo.

Đợi họ đi xa, phu xe kia liền lập tức đi về phía khác.

Rất nhanh một con ngựa tốt lao tới, phu xe lập tức tiến lên, con ngựa dừng lại, người cưỡi ngựa tung mình xuống đất, quỳ xuống trước mặt phu xe: "Công chúa."

Phu xe cởi áo choàng trên người ra ném cho kẻ đó: "Mau giữ chân bọn chúng cho bản cung."

"Tuân lệnh." Kẻ đó đáp một tiếng, lập tức khoác áo choàng lên, đi về hướng chiếc xe ngựa.

Chiêu Hòa lập tức nhảy lên lưng ngựa, phóng như điên đi mất.

Phóng ra khỏi khu rừng này, lại chạy về phía Đông mấy chục dặm, đến Thập Lý Đình, Chiêu Hòa mới xuống ngựa.

Nhìn bóng người mặc áo bào đen trong Thập Lý Đình, ánh mắt Chiêu Hòa lóe lên tia âm độc, nhấc chân bước vào trong đình.

Nghe thấy động tĩnh, người áo đen xoay người cười nói: "Hoàng muội cuối cùng cũng tới, hoàng huynh đợi muội lâu lắm rồi."

Chiêu Hòa nhìn khuôn mặt cười cợt của người áo đen, lập tức tức giận hừ lạnh: "Bản cung không gánh nổi hai tiếng hoàng muội của ngươi! Nếu ngươi còn nhớ mình là hoàng huynh của bản cung, đã không hại ta đến mức này!"

"Hoàng huynh cũng là vì kế sách tạm thời thôi, muội cứ coi như giúp hoàng huynh một tay. Hơn nữa tên Lão Thất kia chẳng qua là một tên tạp chủng, hoàng muội không cần phải sợ hắn."

Chiêu Hòa càng thêm tức giận: "Ngươi nói nghe nhẹ nhàng thật, nếu ngươi không sợ, tại sao lại đùn đẩy chuyện này lên đầu bản cung? Những việc ngươi đã làm, có bản lĩnh thì tự gánh vác lấy! Ngươi có biết ngươi suýt hại c.h.ế.t bản cung không? Đến giờ bên ngoài phủ ta ngày nào cũng có lũ ch.ó rình rập."

Người áo đen không hề tức giận, cười nói: "Hoàng huynh biết muội có bản lĩnh, tên Lão Thất kia chắc chắn không làm khó được muội. Muội yên tâm, chuyện này qua đi, hoàng huynh tuyệt đối sẽ không gây khó dễ cho muội nữa, cũng sẽ không nói ra những chuyện của muội."

Chiêu Hòa nghe thấy lời đe dọa, hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, châm chọc: "Việc ngươi đã làm đừng tưởng người khác không biết, việc của ta tuy không vẻ vang gì, nhưng ngươi còn ghê tởm hơn ta nhiều. Đặc biệt nếu việc này truyền đến tai phụ hoàng, ngươi nghĩ mình còn cơ hội tranh vị sao?"

Người áo đen nghe vậy, ánh mắt lóe lên tia sát khí, sau đó lại cười: "Hoàng huynh biết hoàng muội tuyệt đối sẽ không nói ra, chúng ta bây giờ đã là châu chấu trên cùng một sợi dây, chỉ có hoàng huynh tốt, hoàng muội mới có thể tốt hơn."

Người áo đen nói xong, ghé sát vào tai Chiêu Hòa thì thầm: "Chỉ cần bản vương ngồi lên ngôi hoàng đế, bản vương có thể cho muội bất cứ thứ gì muội muốn."

Ánh mắt Chiêu Hòa d.a.o động, nhướng mày: "Bản cung có thể giúp ngươi, nhưng ngươi phải nhớ kỹ lời mình đã nói."

Người áo đen lập tức cười lớn: "Đương nhiên, bản vương chưa bao giờ nuốt lời."

Chiêu Hòa nhìn người áo đen lần nữa, xoay người ra khỏi đình, cưỡi ngựa rời đi.

Sau khi nàng đi khỏi, Đường Tùng mới từ chỗ tối bước ra: "Chiêu Hòa Công chúa có tin được không?"

Người áo đen cười lạnh: "Thế giới này ngoài ngươi và ta ra, không ai đáng tin cả."

Đường Tùng ánh mắt d.a.o động, nhíu mày: "Thế mà ngươi vẫn tin nàng ta?"

Người áo đen xoay người, nâng cằm hắn lên: "Không phải bản vương tin nàng ta, mà hiện giờ nàng ta đã đường cùng, vừa hay có thể dùng được."

Đường Tùng không hiểu Chiêu Hòa có tác dụng gì, nhưng hắn vốn là người không nhiều lời.

Người áo đen luồn vào trong áo hắn, vuốt ve vết thương đã lên da non: "Vừa mới khỏi đã muốn về rồi, không ở lại thêm vài ngày sao?"

Đường Tùng ánh mắt lóe lên tia sáng âm độc: "Đến lúc phải về rồi, một vài món nợ cần phải tính toán với bọn họ thôi."

Người áo đen nhìn bộ dạng độc ác như rắn rết của hắn, càng thêm thích thú, vòng ra sau lưng hắn, cởi đai lưng hắn ra: "Hình như chúng ta chưa từng thử ở bên ngoài."

"Điện hạ~" Đường Tùng giật mình, muốn đè tay người áo đen xuống nhưng đã không kịp nữa rồi.

Gió lạnh gào thét, trong cái đình bốn phía trống không kia lại đang nóng hừng hực.

......

Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu vào, Dạ Thần Hiên mở mắt, nhìn thấy chính là khuôn mặt ngủ thuần khiết như thiên thần.

Ý thức dần hồi phục, tối qua uống rượu với ngoại tổ, hình như chàng uống hơi nhiều.

Nhìn người đang yên lặng nằm trong lòng mình, Dạ Thần Hiên yêu thương đặt một nụ hôn nhẹ lên vầng trán mịn màng của nàng.

Đường Mật mơ màng mở mắt, thấy Dạ Thần Hiên, lập tức khuôn mặt đỏ bừng: "Chàng tỉnh rồi."

Dạ Thần Hiên vuốt ve lọn tóc bên tai nàng: "Xin lỗi, tối qua có phải làm nàng sợ rồi không?"

Chàng đã không nhớ tối qua mình đã làm những chuyện hồ đồ gì.

Đường Mật đỏ mặt, lắc lắc đầu: "Không có."

Chàng uống say cũng khá ngoan, chỉ ngủ mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tiểu thư." Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa của Bán Hạ, "Quốc công gia mời người và Vương gia đi dùng bữa sáng."

"Khụ khụ~" Dạ Thần Hiên vừa nghe thấy lời này lập tức ho sặc sụa, chàng nhìn Đường Mật ngơ ngác.

Xong rồi, tối qua ngoại tổ còn nói để lại cho chàng khách viện, thế mà giờ chàng lại ngủ ở chỗ của Mật nhi.

Đường Mật cũng đỏ bừng mặt, lập tức đứng dậy mặc quần áo.

Dạ Thần Hiên cũng vội vàng đứng dậy xỏ giày.

Đường Mật mặc đồ xong liền đi mở cửa, Bán Hạ mang nước ấm vào, sau khi hai người vệ sinh cá nhân, liền cùng nhau đi đến viện của Quân lão thái thái.

"Ngoại tổ, ngoại tổ mẫu." Dạ Thần Hiên vừa vào nhà liền hành lễ, lại áy náy nói: "Thực sự xin lỗi, tối qua uống hơi nhiều."

Quân Hạ thấy sắc mặt Đường Mật hồng hào, liền cười nói: "Cũng tại ta, hôm qua ép con uống thêm mấy chén, không sao, dù sao hai đứa cũng còn một tháng nữa là thành thân rồi mà!"

Quân Hạ vừa dứt lời, Quân lão thái thái lập tức dẫm lên chân ông một cái.

Dạ Thần Hiên và Đường Mật cũng lập tức đỏ mặt.

Quân Hạ bị Quân lão thái thái dẫm đau cũng không dám lên tiếng.

"Khụ~" Quân lão thái thái hắng giọng, nhìn Dạ Thần Hiên nói: "Tiểu Dạ à, ngoại tổ mẫu cũng từng trải qua tuổi trẻ, biết các người huyết khí phương cương, nhưng con và Mật nhi của chúng ta dù sao cũng chưa thành thân, chuyện vượt quá lễ giáo nhất định không được làm đâu. Nhẫn nhịn một chút, còn hơn một tháng nữa là thành thân rồi."

Dạ Thần Hiên bị Quân lão thái thái nói đến mặt đỏ gay, vội vàng giải thích: "Người yên tâm, những điều người dạy con đều hiểu cả, con coi Mật nhi như trân bảo, tuyệt đối sẽ không làm chuyện vượt quá lễ giáo trước khi thành thân."

Quân lão thái thái nghe chàng nói vậy mới yên tâm, cười nói: "Ngoại tổ mẫu đương nhiên biết con là đứa trẻ ngoan, cũng tin con đối với Mật nhi là chân tâm."

Quân Hạ nghe vậy lập tức nhìn Quân lão thái thái: "Ta đã bảo là bọn nó không làm chuyện hồ đồ mà, đứa trẻ ngoan thế này, sao có thể làm mấy việc đó được."

......Quân lão thái thái cạn lời, lão già c.h.ế.t tiệt này, rốt cuộc là ngoại tổ của ai chứ? Ông ta đứng về phía nào vậy?

Thấy hai người như muốn cãi nhau, Đường Mật vội vàng hòa giải: "Không phải nói muốn dùng bữa sáng sao? Con đói rồi."

"Đúng đúng đúng, ăn sáng thôi." Quân lão thái thái nhìn về phía Phong ma ma, "Mau đi chuẩn bị bữa sáng đi."

"Tuân lệnh." Phong ma ma lập tức đáp.

Sau khi dùng bữa sáng, Dạ Thần Hiên tiễn Đường Mật về Thanh Trúc viện thì thấy Yến Thư đang đợi sẵn.

Thấy hai người về, Yến Thư vội vàng tiến lên: "Vương gia, tối hôm qua Chiêu Hòa Công chúa có động tĩnh rồi."

Dạ Thần Hiên mắt sáng rực: "Nàng ta ra phủ rồi sao? Đi gặp ai?"

Yến Thư ánh mắt thoáng nét hổ thẹn, cúi đầu nói: "Chiêu Hòa Công chúa quả thực đã rời phủ, nhưng nàng ta cải trang thành phu xe, giữa đường đổi ngựa, người của chúng ta đã bị mất dấu."

Dạ Thần Hiên nghe vậy sắc mặt đen sì: "Đồ vô dụng, cùng một chiêu trò tại sao lại để người ta dùng tới hai lần?"

Yến Thư hơi tủi thân bĩu môi, đâu có giống nhau, chính là không giống nên mới mất dấu hai lần đấy chứ.

Nào dám nói ra, Yến Thư chỉ dám lẩm bẩm trong lòng.

Đường Mật an ủi nhìn Dạ Thần Hiên: "Thôi bỏ đi, bọn họ đã sắp đặt tỉ mỉ như vậy, chắc chắn sẽ không dễ dàng để chúng ta bám theo đâu."

Gà Mái Leo Núi

Thực ra Đường Mật đã sớm dự cảm được, kẻ đứng sau đó không thể lộ diện dễ dàng như vậy, phải biết rằng ở kiếp trước đến lúc c.h.ế.t nàng cũng không biết đằng sau Đường Tùng còn có người, đủ thấy kẻ đó giấu kín đến mức nào.

Dạ Thần Hiên hít sâu một hơi, tức giận nhìn Yến Thư: "Cho người tiếp tục theo dõi Đường phủ và Chiêu Hòa, đều phải sáng mắt ra cho bản vương, lần tới bản vương không muốn nghe thấy hai từ mất dấu nữa."

"Tuân lệnh." Yến Thư đáp, lập tức đi làm việc.

Dạ Thần Hiên nhìn Đường Mật: "Ta cũng muốn về rồi, tối nay..."

Nghĩ đến lời Quân lão thái thái, Dạ Thần Hiên ho nhẹ một tiếng, "Hai hôm nữa ta lại tới."

"Được." Đường Mật đỏ mặt gật đầu.

Dạ Thần Hiên rời đi, không trèo tường mà đi chào hỏi Quân Hạ và Quân lão thái thái, đàng hoàng đi từ cửa chính ra.

Lại một ngày nữa qua đi.

Kỳ thi Hương bắt đầu, lần này Quân Hạ đưa cả nhà đi tiễn Quân Thiên Triệt vào trường thi.

Bên kia cũng thế, Vĩnh An hầu cùng Trưởng Công chúa, Trường An hầu cũng đích thân tới tiễn Tiêu Dực Nhiên và Tiêu Phượng Trạch vào trường thi.

Lần này Tiêu Phượng Trạch nhờ Quân Thiên Triệt giúp ôn tập, cuối cùng cũng đỗ Tú tài. Khi về Trưởng Công chúa vui mừng khôn xiết, không những không thưởng cho hắn món 'măng xào thịt' mà còn sắp xếp vài mỹ tỳ cho hắn hồng tụ thiêm hương.

Phải nói là mấy ngày nay Tiêu Phượng Trạch sống vô cùng sung sướng, nhưng nghĩ đến kỳ thi Hội sắp tới, hắn lại bắt đầu đau đầu.

Ai biết được hắn chỉ là mèo mù vớ cá rán, thế mà đỗ Tú tài, nhưng đỗ Cử nhân khó hơn Tú tài nhiều, hắn phải vớ được mấy con cá rán mới đỗ được đây!

Trưởng Công chúa và Trường An hầu đều hy vọng Tiêu Phượng Trạch đỗ đạt lần này, chỉ cần hắn đỗ Cử nhân, dù là hạng cuối, dựa vào quan hệ của họ, tiền đồ của hắn cũng vô lượng rồi.

Tiêu Lãnh Ngọc cũng lén đi theo, chỉ để nhìn Quân Thiên Triệt một cái.

Tiêu Lãnh Ngọc đứng từ xa nhìn Quân Thiên Triệt một cái, lòng đã ngập tràn hạnh phúc.

Quân Thiên Triệt nhìn Tiêu Lãnh Ngọc một cái, liền dẫn đầu vào trường thi.

Bên này Tiêu Dực Nhiên và Tiêu Phượng Trạch cũng theo sau Quân Thiên Triệt đi vào.