Nửa đêm.
Dạ Thần Hiên cùng Đường Mật tới miếu hoang, khi cả hai vừa tới nơi, liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.
Ngôi miếu cũ nát tàn tạ trước kia đã hoàn toàn được xây mới, những bức tường vỡ nát trước đó chẳng còn thấy đâu, thay vào đó là những bức tường đỏ tươi sạch sẽ, phần mái sập đổ cũng đã biến mất, thay bằng ngói lưu ly xanh mới tinh, trông vô cùng sang trọng và bắt mắt.
Còn có tấm biển hiệu miếu Thành Hoàng mục nát treo lủng lẳng trước kia, giờ đã thay bằng tấm biển mới, chỉ là tấm biển ấy đang bị phủ bởi dải lụa đỏ, không nhìn rõ chữ viết bên trên.
Hai người vừa định bước vào, từ bên trong đột nhiên có một đám người xông ra.
Dạ Thần Hiên theo phản xạ ôm lấy Đường Mật, nghiêng người chắn trước mặt nàng.
Đường Mật thấy người bước ra là lũ ăn mày trong miếu, liền vỗ vỗ Dạ Thần Hiên trấn an.
Hôm nay đám ăn mày đều mặc y phục mới tinh, không còn cảnh quần áo rách rưới nữa, sắc mặt mỗi người cũng đều hồng hào, không còn chút dấu vết của đói khát hay bệnh tật, mỗi người trên tay đều cầm một xâu pháo, như thể đang chuẩn bị nghênh đón hỷ sự.
"Thần tiên tỷ tỷ." Tiểu Ngư từ trong đám đông chạy ra.
Đường Mật nhìn thấy đệ ấy lập tức cười xoa đầu: "Sao hôm nay đệ cũng mặc đồ mới thế này?"
Tiểu Ngư ngượng ngùng cười: "Đây là do bang chủ Chiêm xuất tiền may cho chúng đệ, bang chủ nói hôm nay thần tiên tỷ tỷ sẽ đến, chúng đệ đều phải mặc đồ đẹp để nghênh đón người."
"Bang chủ Chiêm?" Đường Mật ngay lập tức nhớ tới vị tráng hán đã hứa giúp bọn họ tu sửa ngôi miếu, hình như người đó nói mình là bang chủ Thanh Long bang, tên là Chiêm Trường Thắng.
Chiêm Trường Thắng từ bên trong bước ra, nhìn Đường Mật cười nói: "Thần y, người cuối cùng cũng tới rồi, chúng ta ai nấy đều đang đợi người đấy ạ."
Chiêm Trường Thắng vừa nói vừa vẫy tay với đám ăn mày: "Đốt pháo."
Đám ăn mày nghe lệnh lập tức lấy đá lửa ra đốt pháo, chẳng mấy chốc tiếng pháo "tạch tạch đùng đùng" giòn giã đã vang vọng khắp kinh thành.
Người dân xung quanh đây không ít kẻ nghe tiếng pháo đều bị đ.á.n.h thức.
Đường Mật cũng hơi giật mình, Dạ Thần Hiên liền vội vàng giúp nàng bịt tai lại.
Đường Mật nhìn Dạ Thần Hiên cười, thực ra nàng chẳng sợ hãi chút nào.
Nhìn hai người nồng nàn tình cảm, đám ăn mày cũng cùng nhau cười theo.
Xem ra thần y đã có phu quân rồi đây!
Tiểu Ngư cũng bịt tai nhìn về phía Dạ Thần Hiên, thần tiên tỷ tỷ từng nói, người nam t.ử này là người tỷ ấy yêu, chắc là thần tiên tỷ tỷ đã thành thân với huynh ấy rồi.
Sau tiếng pháo nổ, Chiêm Trường Thắng tự mình đi tới kéo dải lụa đỏ trên tấm biển xuống. Lụa đỏ rơi xuống, ba chữ "Thần Nữ Miếu" ngay lập tức hiện ra.
Nhìn ba chữ "Thần Nữ Miếu" sáng lấp lánh, Dạ Thần Hiên lập tức nhếch môi, nhìn Đường Mật cười nói: "Xem ra những gì nàng bỏ ra trước kia đã có hồi báo rồi."
Đường Mật cũng ngẩn người, nàng không ngờ tới việc họ tu sửa lại ngôi miếu này lại đổi tên thành "Thần Nữ Miếu".
Chiêm Trường Thắng nhìn Đường Mật cười nói: "Thần Nữ Miếu này là chuyên tâm xây dựng cho nàng, bên trong cũng đã tu sửa xong xuôi, vào xem thử đi."
Tiểu Ngư Nhi cũng lập tức nắm tay Đường Mật, vẻ mặt bí hiểm nói: "Thần tiên tỷ tỷ, chúng ta còn chuẩn bị bất ngờ cho người đó, mau vào xem với con đi."
Tiểu Ngư Nhi vừa nói vừa kéo Đường Mật đi vào.
Dạ Thần Hiên cũng vội vàng bước theo vào trong.
Chiêm Trường Thắng cùng đám khất cái cũng đều bước vào.
Đường Mật nhìn ngôi miếu đã thay đổi hoàn toàn, cảm kích liếc nhìn Chiêm Trường Thắng: "Thật sự hoàn toàn thay đổi rồi, thật sự vô cùng cảm tạ huynh."
Những chiếc bàn ghế cũ nát trong miếu trước kia đều đã không còn. Tất cả đều được thay mới hoàn toàn, những đống cỏ khô trước đó cũng được thay bằng gạch xanh, trông vô cùng sạch sẽ ngăn nắp. Tượng Thành Hoàng đổ nát ở giữa miếu cũ cũng biến mất, thay vào đó là pho tượng Phật mới xây dựng, trên tượng còn phủ khăn đỏ nên chưa nhìn rõ hình dáng.
Thấy Đường Mật đang nhìn pho tượng, Chiêm Trường Thắng liền cười nói: "Đây là pho tượng Thần Nữ chúng ta mới đúc."
Chiêm Trường Thắng vừa nói vừa dùng chiếc gậy dài bên cạnh khều chiếc khăn đỏ trên pho tượng xuống.
Khăn đỏ trượt xuống, chân dung pho tượng lập tức hiện ra, một dung nhan tuyệt sắc nửa kín nửa hở bỗng chốc xuất hiện trước mắt mọi người.
Nhìn pho tượng giống hệt mình, Đường Mật tức thì sững sờ.
Pho tượng đó vậy mà lại là nàng!
Dạ Thần Hiên nhìn pho tượng tuyệt mỹ cũng lập tức ngẩn người, trong thoáng chốc, hắn chỉ muốn lập tức mang pho tượng này về giấu đi, không cho bất kỳ kẻ nào nhìn thấy.
Nàng thật sự quá đẹp, nhất là ở nơi chốn như thế này, lại càng thêm phần thánh khiết, thánh khiết đến mức khiến người ta không tự chủ được mà muốn quỳ lạy.
Mặc dù đám khất cái đã nhìn pho tượng này không ít lần, nhưng trong khoảnh khắc khăn đỏ được gỡ xuống, họ vẫn bị kinh ngạc một lần nữa.
Đây chính là vị Thần y mà họ tôn kính, nàng lại xinh đẹp nhường ấy!
Hồi lâu sau, Đường Mật mới ngượng ngùng nói: "Thật ra các người không cần phải làm vậy, ta vốn không muốn các người xây miếu cho ta, ta chỉ muốn họ có nơi che mưa che nắng mà thôi."
Nàng để họ giúp xây dựng lại ngôi miếu nát, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện vì bản thân, nàng chỉ muốn đám khất cái này có thể sống một cuộc đời bình thường, thế là đủ rồi.
"Không phải là nàng nghĩ, mà là chúng ta tự nguyện xây cho nàng." Chiêm Trường Thắng nhìn Đường Mật nghiêm túc nói: "Trên đời này người có lòng từ bi như nàng không nhiều nữa, nàng xứng đáng với bức tượng này, cũng xứng đáng với Thần Nữ Miếu này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh mắt Đường Mật thoáng d.a.o động, trải qua bao nhiêu chuyện kiếp trước, nàng còn lòng từ bi sao?
Nếu không phải vì sư phụ bảo nàng đến đây để thử thách y thuật, e là cả đời này nàng cũng không làm những việc như thế này nữa. Trên đời này, người tốt thường chẳng sống được lâu.
Nghe Chiêm Trường Thắng nói vậy, Lão Ba cũng kích động nói: "Đúng thế, người đã làm cho chúng ta bao nhiêu chuyện, khám bệnh miễn phí, lại cho chúng ta đồ ăn, còn mời người tu sửa lại miếu nát, rồi để lại tiền cho chúng ta làm lại cuộc đời, người chính là tái tạo phụ mẫu của chúng ta, miếu này không xây cho người thì xây cho ai?"
Sự kích động của Lão Ba đã lan tỏa sang đám khất cái, tất cả lập tức xúc động quỳ xuống trước mặt Đường Mật.
"Cảm tạ Thần y!"
"Cảm tạ Thần tiên tỷ tỷ!"
"Cảm tạ Bồ Tát sống!"
Mọi người đều xúc động dập đầu trước Đường Mật, cũng dập đầu trước pho tượng đá kia.
Chiêm Trường Thắng nghe cách gọi của mọi người đối với Đường Mật không đồng nhất, liền đề nghị: "Hiện tại ngôi miếu này gọi là Thần Nữ Miếu, sau này chúng ta cùng gọi Thần y là Thần Nữ đi."
"Thần Nữ! Thần Nữ!" Đề nghị của Chiêm Trường Thắng lập tức được mọi người hưởng ứng, tất cả đều cao giọng hô vang.
Đường Mật bị họ gọi đến đỏ cả mặt, không được tự nhiên nói: "Được rồi, mau đứng lên cả đi."
Đường Mật muốn đỡ Tiểu Ngư Nhi đứng dậy.
"Tạ ơn Thần Nữ." Lúc này mọi người mới cùng đứng dậy.
"Bên cạnh có thiết lập sương phòng, mời người qua đó ngồi một lát." Chiêm Trường Thắng nhìn Đường Mật mời mọc.
Đường Mật gật đầu, cùng Dạ Thần Hiên đi theo Chiêm Trường Thắng đến thiên điện.
Chiêm Trường Thắng vừa đi phía trước dẫn đường, vừa giải thích với Đường Mật: "Hai bên chủ miếu này ta đã mua thêm không ít đất, mở rộng thêm rất nhiều sương phòng, đủ để họ ở rồi."
Đường Mật gật đầu, hai bên đúng là đã mở rộng rất nhiều, Thần Nữ Miếu hiện tại đã rộng lớn hơn miếu nát trước kia nhiều, vấn đề chỗ ở của đám người kia xem như đã được giải quyết rất tốt.
"Ta biết nàng cần khám bệnh, đây là phòng chẩn trị ta đặc biệt xây cho nàng, nàng có thể khám bệnh trong này." Chiêm Trường Thắng chỉ vào một căn phòng nói.
Đường Mật nhìn vào trong, thấy ngoài bàn ghế ra còn có một hàng tủ t.h.u.ố.c cực lớn, lại có cả chỗ bào chế t.h.u.ố.c và khu vực làm phẫu thuật. Phòng chẩn trị này có lẽ đã chiếm diện tích của hai gian sương phòng rồi.
"Còn có phía sau chủ miếu cũng đã xây dựng viện t.ử, hậu viện có phòng bếp, có sương phòng, vô cùng yên tĩnh, ta còn đặc biệt để lại chỗ cho nàng ở đấy." Chiêm Trường Thắng tiếp tục giới thiệu.
Đường Mật nhìn Chiêm Trường Thắng cảm kích nói: "Chiêm bang chủ thật có lòng, vô cùng cảm tạ huynh."
Mặc dù nàng chắc là sẽ không ở lại đây, nhưng việc huynh ấy nghĩ được những thứ này quả thực là rất có tâm.
"Thần Nữ khách khí quá rồi, nếu không phải tại người, căn bệnh của ta còn chưa có cách chữa trị đâu." Trong lòng Chiêm Trường Thắng, Đường Mật chính là ân nhân cứu mạng.
Đường Mật gượng gạo nhếch môi: "Chiêm bang chủ khách khí rồi, người chữa khỏi cho huynh là sư phụ ta."
Chiêm Trường Thắng cười: "Vậy chẳng phải Thần y cũng là nể mặt nàng mới chữa trị cho ta sao?"
Chiêm Trường Thắng vừa nói vừa dẫn Đường Mật đến sương phòng bên cạnh: "Sương phòng ở bên này, mời Thần Nữ."
Đường Mật vừa vào sương phòng đã ngửi thấy mùi trầm hương thoang thoảng, lập tức thấy lòng thanh tịnh hơn, lại nhìn toàn bộ sương phòng đều được bố trí mang đậm phong cách thiền định, tuy nhìn giản dị nhưng vật dụng bày biện lại vô cùng tinh xảo.
"Nơi này sau này chính là phòng tiếp khách của Thần Nữ, sau này Thần Nữ có khách thì có thể tới gian này trò chuyện." Chiêm Trường Thắng chỉ vào hương án nói: "Mời hai vị ngồi xuống."
Đường Mật và Dạ Thần Hiên cùng ngồi xuống, nhìn cách bố trí trong phòng nói: "Chiêm bang chủ có lòng rồi, lần này xây dựng Thần Nữ Miếu chắc tốn kém không ít nhỉ."
Chiêm Trường Thắng không để tâm cười nói: "Nàng chữa khỏi bệnh cho ta, chút tiền lẻ này chẳng đáng là bao."
... Đường Mật lại muốn nói căn bệnh này không phải do ta chữa rồi.
Gà Mái Leo Núi
"Thần Nữ Miếu đã xây xong xuôi rồi, nếu Thần Nữ đồng ý thì có thể tiếp nhận hương hỏa thờ phụng của mọi người." Chiêm Trường Thắng lại có đề nghị mới.
Đường Mật nghe vậy liền vội vàng xua tay: "Việc này sao được, ta chẳng làm gì cả, đâu thể tiếp nhận sự thờ phụng của mọi người, tuyệt đối không được."
Chiêm Trường Thắng lại không nghĩ như vậy: "Sao nàng lại nói không làm gì, vừa nãy Lão Ba chẳng đã nói rồi sao? Người vẫn luôn khám bệnh miễn phí cho họ, lại còn làm đồ ăn, để lại tiền cho họ tái hòa nhập cuộc sống. Dù là miếu nát này xây lại cũng đều vì người, người làm nhiều việc như vậy mà sao lại nói không làm gì?"
Đường Mật vẫn xua tay: "Đây chẳng qua là chuyện nhỏ, đâu đáng để thờ phụng."
Người được thờ phụng không là đại thần đại phật thì cũng phải là người đại thiện, nàng lấy đâu ra tư cách đó chứ.
Chiêm Trường Thắng nhướng mày, lập tức phản bác: "Điều này với nàng có lẽ là chuyện nhỏ, nhưng với họ thì không, những gì người làm đã thay đổi cuộc đời họ rồi, còn có cả ta nữa, người cũng cứu ta, những việc này đối với chúng ta mà nói đều không phải chuyện nhỏ."
Đây không phải là huynh ấy tâng bốc nàng, nàng thật sự đã thay đổi cuộc đời huynh ấy.
"Việc này không được..." Đường Mật vẫn lắc đầu, nhưng chưa đợi nàng nói hết, Dạ Thần Hiên cũng tiếp lời: "Ta lại thấy việc tiếp nhận hương hỏa thờ phụng là khả thi."
... Đường Mật nhất thời dở khóc dở cười: "Sao chàng cũng hùa theo góp vui vậy."
Người khác không biết thì chớ, chẳng lẽ hắn còn không biết sao? Nàng đến chữa trị cho họ vốn không xuất phát từ bản ý, xây Thần Nữ Miếu này nàng đã thấy hổ thẹn lắm rồi, đâu còn có thể chấp nhận sự thờ phụng của người khác.
Nếu thật sự được thờ phụng, thì đó cũng là sư phụ nàng đáng được hưởng, chứ không phải nàng.