Ngày hôm sau, vì bận tâm chuyện dâng trà, Đường Mật tỉnh dậy từ sớm, phát hiện mình đang nằm trong lòng Dạ Thần Hiên, lập tức thẹn thùng đỏ mặt.
Nhìn gương mặt tuấn mỹ hoàn hảo ngay trước mắt, Đường Mật ngẩng đầu lên, lại muốn lén hôn chàng.
Dạ Thần Hiên nhắm mắt lại, giống như một thợ săn đang chờ con mồi mắc câu.
Cuối cùng, đôi môi mềm mại của nàng chạm vào chàng, chàng đột nhiên mở mắt.
Đối diện với đôi mắt thâm sâu như đầm nước ấy, Đường Mật lập tức đỏ mặt tía tai, vội vàng muốn rút lui nhưng lại bị người nào đó xoay người đè xuống: "Tại sao lại lén hôn ta?"
Giọng chàng trầm thấp phả vào tai nàng, sắc mặt nàng càng đỏ hơn, nhưng vẫn cố chấp nói: "Ta không được phép hôn chàng sao?"
Dạ Thần Hiên nhếch môi, dịu dàng vuốt ve mái tóc mềm mượt của nàng: "Được, chỉ mình nàng được thôi, lần sau hãy hôn một cách đường đường chính chính."
Dạ Thần Hiên nói xong liền cúi đầu hôn lên môi nàng.
Đường Mật nghĩ đến chuyện đêm qua, mặt càng đỏ hơn.
Nàng có nên hỏi chàng về chuyện uống rượu ngày hôm qua không?
Cảm nhận được nàng không chuyên tâm, Dạ Thần Hiên cuối cùng cũng dừng lại: "Nàng đang nghĩ gì thế?"
Đường Mật chớp chớp mắt, khẽ lắc đầu: "Không có gì, chúng ta nên dậy thôi, lát nữa còn phải vào cung dâng trà."
Dạ Thần Hiên chiều theo ý nàng: "Vậy để ta giúp nàng mặc y phục."
Đường Mật nghe vậy liền thẹn thùng quay mặt đi: "Ta tự mặc."
"Vậy nàng giúp ta." Dạ Thần Hiên đúng là mặt dày mà.
Đường Mật thẹn thùng nhìn chàng một cái, ngoan ngoãn xuống giường chuẩn bị lấy y phục cho chàng, nhưng vừa ngồi xuống mép giường, nàng liền nhớ tới chuyện cuốn sách nhỏ tối qua.
Nàng lập tức mò mẫm trên giường, nhưng chẳng thấy gì cả.
Đường Mật ngẩn người, cuốn sách nhỏ của nàng đâu rồi?
Nàng không cam lòng vén chăn tìm kiếm, lại lật gối tìm, thậm chí cả trên giường cũng tìm khắp lượt nhưng vẫn không thấy.
"Nàng đang tìm cái gì?" Dạ Thần Hiên như không biết gì cả, tò mò nhìn nàng.
Đường Mật đỏ mặt, muốn hỏi nhưng lại không mở miệng nổi.
"Không có gì." Đường Mật gượng cười với chàng rồi bước đi, ba bước lại ngoái đầu nhìn, đi đến tủ quần áo lấy y phục.
Cuốn sách nhỏ đi đâu rồi? Chẳng lẽ rơi xuống gầm giường? Đợi khi chỉ còn một mình, nàng sẽ tìm kỹ hơn.
Cũng không biết chàng đã nhìn thấy chưa, nếu đã nhìn thấy......
Đường Mật quả thực không dám tưởng tượng ra cảnh tượng đó, chỉ nghĩ tới thôi nàng đã muốn chui xuống đất rồi.
"Vương gia." Đúng lúc Đường Mật đang miên man suy nghĩ, tiếng Yến Thư vang lên từ bên ngoài.
"Chuyện gì?" Dạ Thần Hiên đang lén nhìn Đường Mật liền đáp.
"Liễu ma ma bên cạnh Hoàng hậu nương nương đã tới ạ." Yến Thư đáp từ bên ngoài.
Đường Mật nghe vậy, lập tức khẩn trương nhìn về phía chiếc nguyên khăn sạch sẽ bên gối.
Liễu ma ma nhất định là đến để lấy nguyên khăn, nhưng họ......
Dạ Thần Hiên cũng phản ứng lại ngay, chàng lấy chủy thủ, rạch ngón tay rồi bôi chút m.á.u tươi lên chiếc nguyên khăn trắng muốt đó, sau đó nhét vào trong chăn.
Chứng kiến loạt hành động của chàng, Đường Mật đỏ mặt giúp chàng chọn y phục rồi bước tới hầu hạ chàng thay đồ.
"Cho bà ta vào." Dạ Thần Hiên vừa nhìn Đường Mật không chớp mắt, vừa gọi lớn ra ngoài.
Cửa phòng được đẩy ra, Liễu ma ma dẫn theo hai cung nữ bước vào, thấy Đường Mật đang hầu hạ Dạ Thần Hiên mặc y phục, ánh mắt bà ta thoáng d.a.o động rồi cười bước tới hành lễ: "Lão nô tham kiến Vương gia, tham kiến Vương phi."
Dạ Thần Hiên lạnh lùng nhìn bà ta: "Chuyện gì?"
Thấy thái độ Dạ Thần Hiên lạnh nhạt, nụ cười của Liễu ma ma có chút cứng nhắc, nhưng vẫn khom người nói: "Lão nô phụng mệnh Hoàng hậu nương nương, đến lấy nguyên khăn của Vương phi ạ."
Dạ Thần Hiên không đáp, Đường Mật liền gọi ra ngoài: "Bán Hạ."
"Nô tỳ có mặt ạ." Bán Hạ lập tức bước vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Mật ra hiệu cho nàng ấy, Bán Hạ lập tức hiểu ý đi đến giường lấy nguyên khăn đưa cho Liễu ma ma.
Liễu ma ma nhìn vệt m.á.u đỏ trên nguyên khăn, nụ cười càng thêm cứng đờ: "Vậy lão nô xin cáo lui về phục mệnh ạ."
Liễu ma ma cùng hai cung nữ khom người lui ra ngoài.
Sau khi Liễu ma ma đi rồi, Đường Mật mới kéo tay Dạ Thần Hiên lại, nhìn vết thương chưa ngừng chảy m.á.u của chàng, vội vàng đi tìm t.h.u.ố.c mỡ bôi cho chàng.
Dạ Thần Hiên không cử động, cứ như thế nhìn nàng không chớp mắt.
Bán Hạ thấy vậy liền hiểu ý lui xuống.
Dạ Thần Hiên vươn tay ôm lấy Đường Mật, ghé vào tai nàng khàn giọng nói: "Tối qua xin lỗi nàng, ta uống quá chén rồi."
Đường Mật đỏ mặt lườm chàng một cái, cẩn thận bôi t.h.u.ố.c lên vết thương, rồi mới giúp chàng thắt đai lưng.
"Ta giúp nàng mặc." Sau khi y phục của mình đã mặc xong, Dạ Thần Hiên lại cầm y phục của nàng định giúp nàng mặc.
"Ta tự mặc là được." Đường Mật sao chịu để chàng giúp, nàng cướp lấy y phục, lườm chàng: "Chàng mau đi rửa mặt đi, kẻo trễ giờ."
Biết nàng xấu hổ, Dạ Thần Hiên không trêu chọc nàng nữa, tự mình đi rửa mặt.
Đợi Dạ Thần Hiên rửa mặt xong, Đường Mật cũng đã thay y phục xong xuôi.
Bán Hạ bưng nước ấm vào, hầu hạ Đường Mật rửa mặt chải đầu.
Sau khi dùng chút điểm tâm sáng, hai người cùng ngồi xe ngựa tiến cung.
Đến cửa cung thứ hai, xe ngựa dừng lại. Dạ Thần Hiên xuống xe trước, rồi mới đỡ Đường Mật xuống.
Hai người nắm tay nhau, cùng đi về phía Long Tường cung.
Hôm nay hai người mặc y phục đôi cùng màu cùng kiểu, lại thêm dung mạo tuyệt thế, dọc đường đi đã thu hút biết bao ánh nhìn của đám cung nữ thái giám.
"Là Hiên Vương gia và Hiên Vương phi, nhìn họ thật xứng đôi quá đi!"
"Họ thật ân ái, lại còn mặc đồ đôi nữa kìa!"
"Cả hai đều đẹp như vậy, trông chẳng khác nào thần tiên quyến lữ!"
"Nghe nói Hiên Vương phủ không có nữ nhân nào cả, Hiên Vương phi thật hạnh phúc!"
Đường Mật lén nhìn Dạ Thần Hiên một cái, vừa vặn bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của chàng đang nhìn mình. Gương mặt thanh tú của nàng ửng hồng, lập tức cúi đầu xuống.
Dạ Thần Hiên nắm tay Đường Mật đi tới Long Tường cung.
Lý Nguyên nhìn thấy hai người tới, ánh mắt sáng rực, lập tức tiến lên đón rồi khom người nói: "Vương gia, Vương phi, Hoàng thượng và Tĩnh phi nương nương đều ở bên trong, hai vị mau vào đi thôi."
Đường Mật khẽ gật đầu với Lý Nguyên, mới theo Dạ Thần Hiên bước vào trong phòng.
Trong phòng, Dạ Chính Hùng ngồi ở vị trí chủ tọa, Tĩnh phi ngồi bên cạnh, không biết hai người họ đã đợi bao lâu rồi.
Tĩnh phi thấy hai người nắm tay nhau bước vào, lập tức vui vẻ nói: "Hiên nhi, Mật nhi."
Thấy Tĩnh phi vui vẻ, sắc mặt nghiêm nghị của Dạ Chính Hùng mới hòa hoãn hơn đôi chút.
Dạ Thần Hiên nắm tay Đường Mật tiến lên hành lễ: "Phụ hoàng, Mẫu phi."
"Phụ hoàng, Mẫu phi." Đường Mật cũng khẽ gọi một tiếng theo.
Gà Mái Leo Núi
"Được." Tĩnh phi vui vẻ đáp lời, nắm lấy tay Đường Mật ân cần hỏi: "Hài t.ử ngoan, các con đã dùng điểm tâm sáng chưa?"
Gương mặt Đường Mật hơi ửng đỏ, đáp: "Khi đến đây chúng con đã dùng qua rồi ạ."
Lúc này, Dạ Chính Hùng nhìn Dạ Thần Hiên trách móc: "Sao giờ mới đến, Mẫu phi của con đã đợi hai đứa suốt một canh giờ rồi."
Chưa đợi hai người kịp lên tiếng, Tĩnh phi đã liếc Dạ Chính Hùng một cái: "Hôm qua chúng vừa thành hôn, dậy muộn chút thì có sao, người đến là tốt rồi."
"Khụ..." Dạ Chính Hùng cảm thấy hơi mất mặt, khẽ ho khan một tiếng rồi không truy cứu nữa, nhìn về phía Lý Nguyên phân phó: "Chuẩn bị lễ kính trà."
"Tuân lệnh." Lý Nguyên lập tức đi bưng hai chén trà tới.
Tiểu thái giám bên cạnh cũng dâng lên hai chiếc bồ đoàn.
"Hiên Vương gia, Hiên Vương phi hành lễ kính trà!"
Dạ Thần Hiên và Đường Mật vừa định quỳ xuống, bên ngoài chợt truyền tới tiếng hô: "Hoàng hậu nương nương giá đáo! Đức phi nương nương giá đáo! Thục phi nương nương giá đáo! Hiền phi nương nương giá đáo, Lan phi nương nương giá đáo, Lệ phi nương nương giá đáo..."