Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 426: Dù ai đoạt quán quân, đều là thể diện của Vĩnh An Hầu phủ



Hương vị ngọt ngào từ bên tai nàng thổi vào tim hắn, mặt hồ tĩnh lặng vốn đã lắng dịu lại lập tức dâng lên con sóng lớn.

Khí huyết dâng trào chạy thẳng lên đỉnh đầu, Dạ Thần Hiên ôm c.h.ặ.t lấy nàng.

Cảm nhận được hắn đã có phản ứng, Đường Mật lén ngẩng đầu lên, nhưng chưa kịp nhìn đã bị hắn ấn trở lại vào lòng.

"Ngoan, ngủ đi." Giọng Dạ Thần Hiên khàn đặc như cát, như thể sắp tan thành bụi.

Giờ phút này hắn hoàn toàn không chịu nổi bất kỳ ánh nhìn nào từ nàng, hắn sợ mình sẽ không kiểm soát được mà hóa thân thành lang sói.

Đường Mật nghe được nhịp tim như trống giã của hắn, không nhịn được mà nhếch môi.

Chàng ấy dường như còn căng thẳng hơn cả nàng.

Ngày tháng còn dài, nếu hắn chưa chuẩn bị sẵn sàng, nàng có thể đợi hắn.

Cuộn mình trong lòng hắn, chẳng bao lâu Đường Mật đã chìm vào giấc ngủ.

Nghe thấy tiếng thở đều đặn của nàng, Dạ Thần Hiên mới không nhịn được mà hôn lên môi nàng. Nụ hôn vốn chỉ là nhấm nháp nhẹ nhàng, sau khi nếm được sự ngọt ngào của nàng thì trở nên không thể kiểm soát.

Đường Mật ngủ trong mơ màng, cảm thấy như mình đang trôi dạt giữa đại dương, dập dềnh lúc nổi lúc chìm, không chạm được đến bờ cũng chẳng đặt được chân xuống đáy.

"Ưm~" Tiếng rên rỉ khẽ của người trong lòng đã cắt đứt nụ hôn cuồng nhiệt không kiêng nể gì của Dạ Thần Hiên.

Hắn không dám hôn nàng nữa, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy nàng vào lòng, cố gắng đè nén d.ụ.c vọng đã không thể kiểm soát, nhưng tất cả cuối cùng đều vô ích.

Sáng hôm sau.

Đường Mật tỉnh dậy từ sớm, vì ngủ ngon nên tinh thần vô cùng phấn chấn.

Khi nàng thức dậy, Dạ Thần Hiên không ở đó, nàng hơi ngẩn người, cảm thấy mình ngủ quá sâu, chẳng biết chàng rời đi từ lúc nào.

Đợi nàng mặc y phục xong, Dạ Thần Hiên mới quay lại: "Tỉnh rồi?"

"Ừ." Đường Mật quay người lại, nhìn thấy quầng thâm đen sì quanh mắt hắn thì giật mình: "Chàng..."

"Hắt xì, hắt xì, hắt xì, hắt xì!" Chưa đợi nàng hỏi xong, Dạ Thần Hiên đã liên tục hắt hơi mấy cái.

Đường Mật lập tức hoảng hốt, vội vàng lo lắng chạy lại: "Chàng sao vậy? Là bị cảm phong hàn sao?"

Dạ Thần Hiên xoa xoa mũi: "Có lẽ vậy."

Gần đây ngâm nước lạnh hơi nhiều, sao có thể không bị cảm chứ?

"Để ta xem." Đường Mật vội kéo hắn ngồi xuống, bắt mạch cho hắn, một lát sau, nàng nhíu đôi mày thanh tú: "Đúng là bị cảm phong hàn thật, nhưng sao đang yên đang lành lại bị cảm chứ?"

Dạ Thần Hiên có chút chột dạ hắng giọng nói: "Đêm qua ngủ không được, sau đó ra ngoài đi dạo, có lẽ bị nhiễm lạnh."

Đường Mật ngạc nhiên nhìn Dạ Thần Hiên: "Đêm qua chàng không ngủ được à?"

Nàng cứ tưởng hắn đã ngủ từ rất sớm.

Dạ Thần Hiên nghe vậy càng chột dạ hơn, không muốn tiếp tục chủ đề này liền nói: "Ta vấn tóc cho nàng."

Đường Mật lườm hắn một cái: "Còn vấn tóc gì nữa, ta bảo Bán Hạ đi sắc t.h.u.ố.c cho chàng."

Dạ Thần Hiên nhíu mày: "Ta không sao, không cần uống t.h.u.ố.c."

"Bắt buộc phải uống!" Đường Mật nói với giọng không thể chối cãi, rồi ra ngoài bảo Bán Hạ đi sắc t.h.u.ố.c.

Dạ Thần Hiên vẫn vấn tóc giúp Đường Mật, so với lần đầu tiên, những lần này hắn vấn đẹp hơn, ít nhất là chỉn chu hơn nhiều.

"Vương gia, Vương phi, t.h.u.ố.c xong rồi ạ." Bán Hạ bưng bát t.h.u.ố.c vào.

Đường Mật nhìn Dạ Thần Hiên, nói: "Chàng đi uống t.h.u.ố.c đi."

"Ừm." Dạ Thần Hiên đáp một tiếng, sau đó đi tới bưng chén t.h.u.ố.c lên, uống một hơi cạn sạch.

Bán Hạ thay Đường Mật trang điểm xong, hai người mới cùng nhau đi dùng điểm tâm sáng với Quân Hạ và Quân lão thái thái.

"Hôm nay Triệt nhi vào trường thi, lát nữa ngươi cũng đi tiễn nó đi." Quân Hạ nhìn Quân Minh Nhân ra lệnh.

Gà Mái Leo Núi

"Vâng." Quân Minh Nhân nào dám không nghe, cười gượng nói: "Chẳng phải con đang đợi Triệt nhi vào trường thi sao? Đợi nó vào thi xong, con sẽ trở về quân doanh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quân Minh Nhân nói như vậy, Quân Hạ mới hài lòng.

Đường Phong cũng nói theo: "Con cũng đi tiễn biểu ca, đợi biểu ca thi xong, con sẽ trở lại Đào Hoa Lâm."

Quân Hạ cười nói: "Vậy thì cùng đi."

Tô thị mỉm cười, vội vàng đứng dậy nói: "Để ta bảo bọn họ đi chuẩn bị xe ngựa."

Dùng bữa sáng xong, cả nhà cùng nhau đi đến trường thi Hội.

Đến cửa trường thi, cả nhà xuống xe ngựa, vừa khéo gặp xe ngựa của phủ Trưởng công chúa.

Lần trước kỳ thi Hương Trưởng công chúa đã đích thân tới tiễn, lần này ngay cả Trường An Hầu cũng đích thân tới.

"Tham kiến Trưởng công chúa điện hạ, Phò mã điện hạ." Quân Hạ dẫn cả nhà tiến lên hành lễ.

Trưởng công chúa và Trường An Hầu vội vàng đáp lễ: "Quốc công gia, lão phu nhân."

Trường An Hầu lại nhìn Quân Minh Nhân cười nói: "Minh Nhân huynh, hôm nay huynh cũng đích thân tới à."

Quân Minh Nhân cười khà khà: "Chẳng phải đúng lúc gặp dịp Mật nhi thành thân nên ta ở lại thêm hai ngày sao."

Trưởng công chúa nghe vậy theo bản năng nhìn về phía Đường Mật, thấy nàng ăn mặc kiểu phụ nhân, nhưng vẫn đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt, không khỏi có chút ngưỡng mộ.

Quả nhiên là tuổi trẻ, thật là phong thái rạng rỡ.

Trường An Hầu cũng liếc nhìn Đường Mật, cười nói: "Đứa nhỏ này rất giống Trúc Huyên."

Quân Minh Nhân nhìn vẻ ngoài của Đường Mật, cũng khẽ cười: "Chẳng phải là rất giống muội muội sao!"

Đường Mật vội vàng hơi cúi đầu với Trưởng công chúa và Trường An Hầu: "Cô mẫu, cô phụ."

"Người nhà cả, không cần đa lễ." Trưởng công chúa mỉm cười nói, lại nhìn về phía Dạ Thần Hiên đứng bên cạnh nàng, "Hiên nhi cũng tới à."

Dạ Thần Hiên cũng hơi cúi người với hai người: "Ta tới tiễn T.ử Mộ."

Trường An Hầu nghe vậy nhìn về phía Quân Thiên Triệt: "Thiên Triệt chính là ứng cử viên sáng giá nhất năm nay đấy, Quốc công gia, Minh Nhân huynh, phải chúc mừng các huynh trước rồi."

Ông vốn có quan hệ thân thiết với anh em nhà họ Quân từ nhỏ, Phượng Trạch với Thiên Triệt cũng là lớn lên cùng nhau, lần này Phượng Trạch có thể vượt qua kỳ thi Hương, đỗ Cử nhân, công lao của Thiên Triệt cũng không nhỏ.

Không cần bàn cãi, học vấn của Thiên Triệt là tốt nhất trong đám con cháu thế hệ này. Thế nên việc cháu gái mình kết hôn với đứa nhỏ này, ông hoàn toàn ủng hộ.

Quân Hạ và Quân Minh Nhân nhìn Quân Thiên Triệt cười nói: "Có thể đỗ đạt hay không, còn phải xem tạo hóa của đứa nhỏ này nữa."

Trường An Hầu nghe vậy liền nghĩ đến Hoàng thượng, với thân phận địa vị hiện tại của nhà họ Quân, chỉ sợ việc có thể đỗ cao hay không còn phải xem ý của Hoàng thượng.

Trưởng công chúa cũng nghĩ đến vấn đề này, theo bản năng nhìn về phía Dạ Thần Hiên.

Ý của Hoàng huynh... thật khó đoán.

Mấy người đang trò chuyện, thì lại có mấy chiếc xe ngựa khác tiến tới.

Người tới chính là xe ngựa của phủ Vĩnh An Hầu. Xe ngựa dừng lại, cả nhà Vĩnh An Hầu lần lượt xuống xe, lần này ngoài Vĩnh An Hầu và Tiêu phu nhân, Tiêu Lãnh Ngọc và Tiêu Dực Nhiên, còn có hai vị huynh trưởng của Tiêu Dực Nhiên cũng tới.

Một đại gia đình này ngồi hết ba chiếc xe ngựa.

Tiêu Lãnh Ngọc xuống xe, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy Quân Thiên Triệt trong đám đông, tức thì cười đầy thẹn thùng.

Vĩnh An Hầu thấy Quân Hạ, Quân Minh Nhân, Trưởng công chúa và Trường An Hầu đều ở đó, vội vàng dẫn cả nhà tiến lại: "Đại ca, Trưởng công chúa điện hạ, Quốc công gia, lão phu nhân, Minh Nhân huynh..."

Đám con cháu đi phía sau cũng lần lượt chào hỏi lẫn nhau.

Quân Hạ nhìn Tiêu Dực Nhiên đầy tán thưởng: "Triệt nhi vẫn luôn nói học vấn của lão tứ nhà ngươi rất tốt, lần này cũng là ứng cử viên sáng giá đấy."

Vĩnh An Hầu vội vàng cúi người: "Ngài đừng nói vậy, trước mặt Triệt nhi, Dực Nhiên nhà ta còn kém xa lắm."

Quân Hạ cười lườm ông một cái: "Dù ai đoạt giải quán quân này, đều là thể diện của Vĩnh An Hầu phủ các ngươi."

Vĩnh An Hầu lập tức bật cười: "Đúng là vậy!"

Mọi người cũng cười theo, chỉ có Tiêu Lãnh Ngọc thẹn thùng lén nhìn Quân Thiên Triệt, nào ngờ lại chạm phải ánh mắt thâm tình của chàng, khiến nàng đỏ bừng cả mặt.