Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 430: Táo hỏa quá vượng



Sáng sớm khi Đường Mật thức dậy, Dạ Thần Hiên đã không còn ở đó nữa.

Bán Hạ đẩy cửa đi vào, thấy Đường Mật đã tỉnh, vội vàng bưng chậu nước tới: "Vương phi, nô tỳ hầu hạ người rửa mặt ạ."

Đường Mật nhúng tay vào chậu nước ấm: "Ngươi có thấy Vương gia đâu không?"

Bán Hạ vừa đưa khăn cho nàng vừa đáp: "Vương gia đã vào triều rồi, khi đi còn dặn nô tỳ không được đ.á.n.h thức người, để người ngủ thêm chút nữa ạ."

Gương mặt Đường Mật đỏ ửng. Chàng đi vào triều mà nàng lại chẳng hề hay biết, chẳng lẽ nàng ngủ say đến thế sao?

Đêm qua chàng lại dừng lại...

Nghĩ đến chuyện đêm qua, Đường Mật vừa thẹn thùng vừa nghi hoặc.

Nàng không hiểu tại sao rõ ràng chàng cũng rất muốn, mà lại luôn không cùng nàng viên phòng.

Rốt cuộc là nguyên do gì?

Là vì sợ có con, hay là... thực ra chàng không yêu nàng đến thế?

"Vương phi... Tiểu thư?" Bán Hạ gọi mấy tiếng nhưng nàng không phản ứng, cuối cùng không nhịn được mà đưa tay khua trước mắt nàng.

Đường Mật thu lại tâm trạng lạc lõng, ngước mắt nhìn Bán Hạ: "Ta rửa mặt xong rồi."

Bán Hạ thấy nàng có tâm sự nhưng không dám hỏi: "Nô tỳ hầu hạ người chải đầu trang điểm ạ."

Đường Mật ngồi trước gương đồng, nhớ tới dáng vẻ Dạ Thần Hiên chải đầu cho mình, khóe môi không nhịn được mà nhếch lên.

Chắc là do nàng suy nghĩ lung tung rồi, chàng chắc chắn không thể nào không thích nàng được.

Sau khi chải chuốt xong, Đường Mật dùng bữa sáng một mình rồi đi tới sương phòng bên cạnh.

Chính viện của Dạ Thần Hiên rất rộng, vì trong phủ không có thiếp thất hay thông phòng, nên cả Vương phủ và chính viện đều có rất nhiều căn phòng trống.

Đường Mật cũng lười ra khỏi viện, nên đã dọn một căn phòng bên cạnh làm nơi luyện d.ư.ợ.c.

Vừa đúng lúc Hồng Phi ở đó, Đường Mật liền sai người chuyển đan lô và d.ư.ợ.c liệu của mình vào phòng bên. Sau khi dọn dẹp xong, Đường Mật bắt đầu ở trong phòng luyện d.ư.ợ.c, loay hoay với đống d.ư.ợ.c liệu.

Bán Hạ cũng vào theo để phụ giúp.

Nàng ta cũng mới biết y thuật của tiểu thư nhà mình cao siêu đến nhường nào, quả thực xứng danh thần y. Tiểu thư còn dạy nàng ta nhận biết rất nhiều loại d.ư.ợ.c liệu, giờ đây nàng ta đã có thể giúp tiểu thư phối d.ư.ợ.c rồi.

Đường Mật lấy ra hồ sơ chẩn mạch của những người trước đó, đối chiếu với triệu chứng bệnh tình mà bắt đầu bào chế t.h.u.ố.c đặc trị. Ngoài những loại t.h.u.ố.c dùng cho bệnh tình của họ, nàng còn luyện chế không ít d.ư.ợ.c phẩm thông dụng. Dạ Thần Hiên sắp phải tới Sa Giang, nàng luyện thêm vài loại đan d.ư.ợ.c cho chàng mang theo bên mình, cũng là để phòng ngừa vạn nhất.

Đường Mật bên này bận rộn luyện d.ư.ợ.c, thì phía triều đình, Dạ Thần Hiên sau khi hắt hơi cả buổi sáng, vừa tan triều đã bị Dạ Chính Hùng lôi ngay vào Ngự thư phòng.

"Hắt xì!" Dạ Thần Hiên lại hắt hơi một tiếng rõ to, Dạ Chính Hùng lập tức sốt ruột nhìn về phía Lý Nguyên: "Mau đi mời ngự y."

"Tuân lệnh." Lý Nguyên đáp một tiếng, lập tức đi làm ngay.

Chẳng bao lâu sau, Lý Nguyên đã dẫn ngự y tới.

"Tham kiến Hoàng thượng." Ngự y chưa kịp hành lễ xong, Dạ Chính Hùng đã vẫy tay gọi: "Mau tới xem cho Hiên Vương đi, sao cứ hắt hơi mãi thế này, có phải bị nhiễm phong hàn rồi không?"

"Ta không sao." Dạ Chính Hùng vừa dứt lời, Dạ Thần Hiên liền từ chối không chịu chữa trị.

Dạ Chính Hùng mặc kệ chàng, chỉ liếc mắt ra hiệu cho ngự y.

Ngự y vội vàng tiến tới bắt mạch cho Dạ Thần Hiên, chàng cãi không lại Dạ Chính Hùng nên đành để mặc ngự y bắt mạch.

"Hắt xì..." Lại thêm một cái hắt hơi nữa, Dạ Thần Hiên khó chịu xoa xoa mũi.

Hắt hơi suốt buổi sáng khiến cổ họng chàng bắt đầu đau nhức.

Ngự y bắt mạch xong, nhìn Dạ Thần Hiên đầy kỳ lạ: "Thân thể Vương gia không có gì đáng ngại, chỉ là táo hỏa quá vượng, bình thường..."

Ngự y nhìn Dạ Thần Hiên, dáng vẻ như khó mà nói ra lời, cứ ngập ngừng.

"Bình thường là làm sao?" Dạ Chính Hùng không hiểu ý, nhíu mày hỏi lại.

Ngự y đành phải đ.á.n.h bạo nói: "Bình thường nam t.ử đã thành thân sẽ không gặp tình trạng này ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hiên Vương điện hạ đã thành thân rồi, sao còn có tình trạng táo hỏa quá vượng như vậy?

Nhìn vẻ mặt khó xử của ngự y, lại nhìn đôi mắt đỏ ngầu vằn tia m.á.u của Dạ Thần Hiên, ông dần hiểu ra điều gì đó, nhíu mày nói: "Vậy tình trạng này phải trị thế nào?"

Trị thế nào?

Đuôi mắt ngự y giật giật, lúng túng đáp: "Thực ra đây không tính là bệnh, chỉ cần Vương gia kịp thời giải tỏa..."

"Khụ khụ!" Dạ Thần Hiên không đợi ngự y nói hết, lập tức ho mạnh một tiếng cắt ngang, xua tay với ông: "Ngươi lui xuống trước đi."

"Tuân lệnh." Ngự y lập tức cúi người lui ra.

Ngự y đi rồi, Dạ Chính Hùng liền nhìn chằm chằm chàng đầy kỳ lạ.

Dạ Thần Hiên bị ông nhìn đến mức khó chịu, ngước mắt nhìn ông, giải thích lần nữa: "Ta thực sự không sao, chỉ là bị nhiễm chút phong hàn, về nhà uống, hắt xì... uống t.h.u.ố.c là khỏi thôi."

Dạ Chính Hùng căn bản không nghe lời giải thích của Dạ Thần Hiên, vẫn kỳ lạ nhìn chàng: "Chẳng phải con thích cô nương kia sao?"

"Đương nhiên là thích." Dạ Thần Hiên nhướn mày, không hề phủ nhận.

"Vậy nên là nó không muốn?" Dạ Chính Hùng càng thêm thắc mắc.

Trước kia nhìn dáng vẻ cô nương kia, cũng rất thích Hiên nhi, sao mà thành thân xong lại không chịu viên phòng chứ?

Thấy ông hiểu lầm, Dạ Thần Hiên vội vàng nói: "Không phải như người nghĩ đâu, chuyện của chúng con người đừng lo nữa, con sẽ tự mình xử lý tốt."

Dạ Thần Hiên nói xong liền đứng dậy: "Nếu người không còn chuyện gì khác, thì con xin phép về trước ạ."

Lúc sáng chàng đi, Mật nhi vẫn chưa tỉnh, chàng phải nhanh ch.óng về thôi.

Chẳng chờ Dạ Chính Hùng đồng ý, Dạ Thần Hiên đã quay lưng rời đi.

Dạ Chính Hùng nhìn theo bóng lưng chàng, đôi mày nhíu càng c.h.ặ.t hơn.

Rốt cuộc là tình trạng gì thế này?

Đám trẻ mới thành thân mà cũng có thể bị táo hỏa quá vượng sao?

Dạ Chính Hùng càng nghĩ càng thấy không đúng, quay sang nhìn Lý Nguyên: "Trước kia lúc Hiên Vương thành thân, trong Hiên Vương phủ có đưa nguyên khăn tới không?"

Lý Nguyên ngẩn người, suy nghĩ một lát rồi đáp: "Hình như nô tài có nghe nói Hoàng hậu phái Liễu ma ma tới Hiên Vương phủ, chắc là đi lấy nguyên khăn ạ."

Dạ Chính Hùng nhíu mày, lập tức nói: "Ngươi đi một chuyến tới Vị Ương cung, lấy nguyên khăn họ thu được lại đây cho trẫm."

Lý Nguyên không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng không dám chậm trễ, lập tức đi làm ngay.

Lý Nguyên tới Vị Ương cung, cũng mất một lúc lâu mới lấy được chiếc hộp đựng nguyên khăn mang về: "Hoàng thượng, đây là nguyên khăn Liễu ma ma lấy từ Hiên Vương phủ về ạ."

Dạ Chính Hùng liếc mắt nhìn vào hộp, thấy vệt màu đỏ thẫm đã khô, đôi mày nhíu c.h.ặ.t.

Cũng không có gì khác lạ, nhưng tại sao lại bị táo hỏa quá vượng chứ?

Ở Hiên Vương phủ, Dạ Thần Hiên trở về không tìm thấy Đường Mật, bèn hỏi Hồng Phi: "Vương phi đâu?"

Gà Mái Leo Núi

"Đang luyện d.ư.ợ.c ở phòng bên ạ." Hồng Phi đáp.

Luyện d.ư.ợ.c?

Dạ Thần Hiên hiếu kỳ bước vào phòng bên, thấy Đường Mật đang loay hoay với đống d.ư.ợ.c liệu.

"Chàng về rồi." Đường Mật liếc nhìn chàng một cái, mỉm cười.

"Nàng đang điều chế t.h.u.ố.c gì thế?" Dạ Thần Hiên muốn đến bên cạnh nàng, nhưng chưa kịp tới gần đã bị hương t.h.u.ố.c nồng đậm làm cho hắt xì liên hồi.

"Hắt xì, hắt xì..." Dạ Thần Hiên hắt xì mấy cái liên tiếp, mũi ngứa ngáy không chịu nổi.

Đường Mật lo lắng nhíu mày: "Sao còn hắt xì thế này, phong hàn trước đó vẫn chưa khỏi sao?"

Đường Mật vừa nói vừa đứng dậy đi tới: "Đưa tay cho ta, để ta bắt mạch lại cho chàng."