Nhắc tới Gia Luật Vị Mân, sắc mặt Dạ Thần Hiên có chút tối lại: "Ta đúng là có nhận được thư của huynh ấy, nhưng huynh ấy nói chưa từng có ai trúng Di Tình Cổ mà còn đi ngủ với nữ t.ử khác cả, nên tình huống mà Gia Luật Hàn Đan nói huynh ấy chưa từng gặp, cũng không biết những lời ả nói có thật hay không."
Lời gốc của Gia Luật Hàn Đan chính là, nam t.ử trúng Di Tình Cổ đều đang sống cuộc sống hạnh phúc viên mãn bên nữ t.ử hạ cổ, cổ độc sẽ không phát tác, cũng không có độc t.h.a.i gì cả, tên đó còn nói nếu thực sự không còn cách nào khác, thì để y cứ nhẫn nhịn mà theo Gia Luật Hàn Đan đi là xong.
Đường Mật nghe vậy cũng có chút thất vọng, ngay cả người đó cũng không biết Gia Luật Hàn Đan nói có thật hay không, vậy họ còn có thể hỏi ai nữa.
Nhìn thấy tâm trạng sa sút của nàng, Dạ Thần Hiên an ủi vỗ nhẹ vào vai nàng: "Ta vốn định đợi khi nhận được hồi âm của Gia Luật Vị Mân sẽ kể hết mọi chuyện cho nàng, không ngờ thư hồi đáp của huynh ấy cũng không cho ta đáp án, chuyện này liền bị trì hoãn."
Đường Mật nghe xong liền trừng mắt nhìn y: "Dù thế nào đi nữa, chàng cũng nên nói với ta chứ, chàng đâu biết ta đã đau lòng tới mức nào, ngày nào ta cũng suy nghĩ nguyên nhân, còn nhịn không được mà tự phủ nhận bản thân, ta thậm chí còn tưởng chàng căn bản không hề thích ta..."
"Ta thích." Dạ Thần Hiên lập tức đáp lời, ôm c.h.ặ.t nàng: "Ta yêu nàng, yêu cả đời."
Y chỉ sợ nàng lo lắng cho mình mà bỏ quên cảm nhận của nàng.
"Xin lỗi, là ta sơ suất rồi, sau này sẽ không bao giờ như vậy nữa." Dạ Thần Hiên hôn nhẹ lên trán nàng, nhỏ giọng xin lỗi bên tai nàng.
Đường Mật nghe thấy những lời này, những suy nghĩ lung tung mấy ngày qua cuối cùng cũng tan biến, khối bông gòn chặn trong tim trước đó cuối cùng cũng không còn nữa.
Đường Mật giơ nắm đ.ấ.m đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c y: "Sau này chuyện gì cũng không được giấu ta, nếu còn có lần sau, ta sẽ không cần chàng nữa đâu."
"Không, tuyệt đối sẽ không có lần sau." Dạ Thần Hiên lập tức hoảng sợ thề thốt, "Sau này dù xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ nói với nàng đầu tiên."
Đường Mật nhìn vẻ hoảng hốt của y, cuối cùng cũng mỉm cười, "Vì chàng đã biết sai rồi, lần này sẽ tha thứ cho chàng một lần."
Dạ Thần Hiên xót xa nhẹ vuốt mái tóc xanh của nàng, giọng khàn khàn: "Đa tạ phu nhân bao dung, tha thứ cho vi phu."
Đường Mật nghe xong khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng: "Bây giờ phải làm sao đây."
Họ chẳng lẽ cứ không động phòng cả đời sao.
Nghĩ tới chuyện động phòng, sắc mặt Đường Mật càng đỏ hơn, cũng không dám nhìn y nữa, trực tiếp vùi mặt vào lòng y.
Dạ Thần Hiên nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng: "Ta đã nhờ Gia Luật Vị Mân giúp dò la tin tức từ phía Gia Luật Hàn Đan, còn cả chuyện giải cổ, ta cũng sẽ sai người tiếp tục đi thăm dò."
Thực ra kiếp trước, trước khi động phòng với Mật nhi y cũng trúng Di Tình Cổ, nhưng đợi tới lúc y chạy về, Mật nhi và đứa nhỏ đều đã c.h.ế.t. Y chỉ biết là do Dạ Quân Dục và Đường Doanh hại c.h.ế.t mẹ con nàng, nhưng lại không biết có liên quan tới Di Tình Cổ hay không. Thế nên y căn bản không dám mạo hiểm.
Đường Mật lặng lẽ gật đầu: "Dù thế nào, chúng ta vẫn phải sớm nghĩ cách giải cổ mới được."
Chỉ cần giải được cổ, mọi nan đề đều sẽ được giải quyết, y cũng sẽ không gặp nguy hiểm tới tính mạng, cũng sẽ không phải chịu dày vò mỗi ngày như bây giờ nữa.
"Ừ." Dạ Thần Hiên đáp lời nhẹ nhàng, "Ta sẽ phái người tìm vị Thánh nữ Nam Cương trong truyền thuyết đó, xem có chút hy vọng nào không."
Y cũng muốn giải cổ thật nhanh, đợi giải cổ xong, việc đầu tiên y làm chính là g.i.ế.c c.h.ế.t ả đàn bà Gia Luật Hàn Đan kia!
"Hôm nay phụ hoàng đưa người tới, có phải người đã biết chúng ta chưa động phòng không?" Đường Mật nhớ lại chuyện ban ngày, hỏi.
Nhắc tới việc này, Dạ Thần Hiên bất giác đỏ mặt khó xử.
Đường Mật hồ nghi nhìn biểu cảm của y, nheo mắt nói: "Chàng nói rồi đấy, chuyện gì cũng không được giấu ta."
Dạ Thần Hiên lập tức hắng giọng, chột dạ không biết mở lời sao: "Cái đó, chuyện này có thể không nói không?"
"Chàng bảo sao?" Đường Mật nhíu đôi mày thanh tú, lạnh lùng nhìn y.
Dạ Thần Hiên đâu dám mặc cả nữa, ấp úng nói: "Trước kia không phải không thể động phòng sao? Nhưng đêm nào ta cũng ôm nàng, lại luôn muốn... khụ, không còn cách nào khác, ta đành phải đi ngâm nước đá mỗi đêm, kết quả là bị cảm lạnh, hôm qua trên triều đình hắt hơi rất nhiều, nên phụ hoàng gọi ngự y tới, ai ngờ tên ngự y đó lại nói ta bị..."
Dạ Thần Hiên nhìn đôi mắt to tròn tò mò của Đường Mật, c.ắ.n răng nhắm mắt nói: "Táo hỏa quá vượng."
...Đường Mật nhất thời đờ đẫn, nàng rốt cuộc cũng hiểu tại sao Hoàng thượng lại muốn đưa nữ t.ử cho y rồi, là vì nghĩ rằng nàng không hầu hạ tốt y, hay nghĩ rằng nàng một người căn bản không thỏa mãn được y, cho nên mới cất công đưa tới bao nhiêu người như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng mà gã này đêm nào cũng đi ngâm nước đá, gã cũng quá là...
Đường Mật chỉ mới nghĩ đến đó, khuôn mặt nhỏ nhắn đã không kìm được mà đỏ bừng: "Chàng sau này sẽ không gửi nữ t.ử tới cho chàng nữa chứ?"
Dạ Thần Hiên vội vàng mở mắt: "Sẽ không nữa đâu, ta đều đã nói rõ với hắn rồi. Hơn nữa, nếu hắn còn gửi tới, nàng cứ giao hết cho ta xử lý là được."
Nói đoạn, dường như nhớ ra điều gì, y lại dặn: "Sau này nàng tuyệt đối đừng có thay ta nhận bất cứ nữ t.ử nào nữa, mấy người đó ta chỉ cần nhìn một cái là đã không nuốt trôi cơm rồi."
Gà Mái Leo Núi
Đường Mật bị y chọc cười, lườm y một cái: "Ta còn chẳng phải là muốn cho chàng thêm chút cơ hội lựa chọn sao, nhỡ đâu chàng không thích ta, lại thích nữ t.ử khác thì sao."
Dạ Thần Hiên xoay người đè nàng xuống dưới thân, trêu chọc ngửi ngửi trên người nàng: "Ta dường như ngửi thấy mùi chua rồi."
Sắc mặt Đường Mật hơi ửng hồng, đảo mắt nhìn đi nơi khác: "Có sao?"
"Để ta nếm thử xem." Dạ Thần Hiên ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm nàng, cúi đầu muốn hôn xuống.
Đường Mật vội vàng che môi y lại, e thẹn nhìn y: "Lại không thể viên phòng, chàng không sợ khó chịu sao?"
Dạ Thần Hiên bất lực cười khổ: "Dù không hôn cũng vẫn khó chịu, chi bằng cứ tận hưởng một chút."
Dạ Thần Hiên vừa nói xong liền không đợi được nữa mà phong ấn đôi môi nàng.
Đường Mật cũng không còn kháng cự, vòng tay ôm lấy cổ y, nhiệt tình đáp lại.
Thảo nguyên đang yên tĩnh bỗng chốc bùng cháy ngọn lửa dữ dội, ngọn lửa ấy nhanh như chớp lan tỏa khắp bốn phía.
Không biết đã qua bao lâu, đốm lửa nhỏ của hai người vẫn không có dấu hiệu dừng lại, ngược lại càng cháy càng hừng hực.
Trong lúc hôn, bàn tay Dạ Thần Hiên bắt đầu không kìm nén được nữa, trước khi thành thân, hai người ngoài nụ hôn ra thì không có bất kỳ hành vi thiếu đứng đắn nào cả.
Thành thân đã nhiều ngày như vậy, y vẫn luôn giữ mình quá mức, lần này y không muốn quy củ nữa.
Cảm giác trung y bị cởi bỏ, có thứ gì đó che phủ lên người mình, Đường Mật theo bản năng liền đè tay y lại.
Dạ Thần Hiên không được thỏa mãn, bất mãn mở mắt nhìn nàng.
Đường Mật thở dốc nhìn y: "Tiểu sách lần trước ta làm rơi, có phải bị chàng lấy mất rồi không?"
Không ngờ nàng lại đột nhiên hỏi chuyện này, Dạ Thần Hiên dở khóc dở cười nhìn nàng: "Nàng nhất định phải nhắc đến chuyện này vào lúc này sao?"
"Vậy nên, rốt cuộc có phải chàng lấy không?" Đường Mật cực kỳ kiên trì.
Nàng nghĩ tới nghĩ lui, ngoài y ra thì chẳng còn ai dám lấy đồ của nàng nữa.
Dạ Thần Hiên không nói lời nào, trực tiếp đi tới ngăn bí mật ở góc giường lấy tiểu sách đó ra, giơ trước mặt nàng: "Thứ nàng nói là cái này sao?"
Quả nhiên là bị y lấy mất rồi.
"Đưa cho ta!" Đường Mật lập tức nhào tới phía y, nhưng lại vồ hụt, ngã nhào vào lòng y.
Đường Mật vội vàng muốn đứng dậy, Dạ Thần Hiên lại trực tiếp bế nàng lên người, ghé sát tai nàng thì thầm khàn khàn: "Phu nhân thích xem sách, vi phu sẽ cùng nàng xem."
"Ai thích xem sách chứ?" Đường Mật bị y nói đến mức khuôn mặt đỏ bừng, lại muốn đi giật lấy quyển sách.
Dạ Thần Hiên căn bản không cho nàng, lại ôm c.h.ặ.t nàng, c.ắ.n nhẹ vành tai nàng đầy mê hoặc: "Tuy không thể viên phòng, nhưng phu nhân cũng có thể dùng cách khác giúp vi phu mà."
Chưa đợi Đường Mật lên tiếng, Dạ Thần Hiên đã xoay người đè nàng xuống dưới thân một lần nữa.