Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 467: Bị ba người phụ nữ từ chối



Mọi ánh mắt đều bị ba mũi tên kia thu hút, tất cả đều dán c.h.ặ.t vào chúng, mong chờ kết quả cuối cùng.

"BÙM!!!" Ba mũi tên b.ắ.n ra cùng lúc, gần như đồng loạt cắm trúng bia, ba tiếng động hòa thành một, cuối cùng dấy lên tiếng hoan hô vang dội từ tất cả mọi người.

"Trúng rồi!" Đám đông xung quanh phấn khích nhảy cẫng lên.

"Vậy mà đều trúng hồng tâm, thật quá lợi hại!"

"Kỹ năng cưỡi ngựa b.ắ.n cung của Quân tiểu công gia thật sự quá giỏi, chức Võ trạng nguyên lần này có lẽ thật sự thuộc về huynh ấy rồi."

"Không hổ là xuất thân từ Dung Quốc công phủ, vị tiểu công gia này nhìn qua đã thấy là dáng dấp của đại tướng quân, sao lại làm Công bộ Thượng thư chứ!"

"Quân tiểu công gia văn võ song toàn như vậy, Dung Quốc công phủ xem như có người kế thừa rồi!"

Trên khán đài, Dạ Quân Dục còn chưa kịp thốt lên chữ "trúng", đã thấy Quân Thiên Triệt b.ắ.n ba mũi tên đều cắm phập vào hồng tâm. Sắc mặt hắn tức khắc tối sầm lại, khó coi tựa như vừa nuốt phải thứ gì đó bẩn thỉu!

Dạ Dịch Hành và Dạ Kinh Hoa cũng không ngờ Quân Thiên Triệt lại lợi hại đến thế, đều ngẩn người kinh ngạc.

Dạ Dịch Hành lên tiếng cười trước: "Người nhà họ Quân này quả là không tầm thường!"

Gà Mái Leo Núi

Dạ Kinh Hoa liếc nhìn Quân Thiên Triệt phía dưới với ánh mắt sâu thẳm, không tiếp lời.

Dạ Quân Dục vốn muốn buông lời mỉa mai Quân Thiên Triệt vài câu, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Phía bên này, Tiêu Lãnh Ngọc thấy Quân Thiên Triệt b.ắ.n trúng thì vô cùng vui mừng.

Dạ Thần Hiên và Đường Mật nhìn nhau mỉm cười.

Ngay cả Tiêu Phượng Trạch cũng đầy vẻ đắc ý, cứ như thể ba mũi tên b.ắ.n ra trúng hồng tâm kia là do chính tay hắn thực hiện vậy.

Quân Thiên Triệt không ngoài dự đoán lại nhận thêm một lá cờ đỏ nhỏ. Biểu hiện xuất sắc ngoài mong đợi này không chỉ thu hút sự chú ý của các vị giám khảo, mà còn khiến tên tuổi của y nổi lên trong giới thí sinh.

Hiện giờ, ai nấy đều coi Quân Thiên Triệt là đối thủ đáng gờm nhất cho chức Võ trạng nguyên lần này.

Quân Thiên Triệt thi xong vòng thứ tư liền ra ngoài nghỉ ngơi.

Võ cử diễn ra trong tổng cộng ba ngày. Ngày đầu tiên là bốn vòng thi đầu, hai ngày sau là sơ khảo và chung kết vòng thứ năm. Nếu không phải vì ngày mai còn phải bốc thăm số thứ tự, e là Quân Thiên Triệt đã sớm rời đi rồi.

Quân Thiên Triệt vừa ngồi xuống, lập tức có rất nhiều tiểu thư vây quanh, đều bị Mặc Thư và Mặc Kiếm chặn lại.

Những tiểu thư kia không thể lại gần Quân Thiên Triệt, bèn cố tình đi đi lại lại trước mặt y để gây sự chú ý.

Trên khán đài, Tiêu Dực Nhiên lập tức ghé sát tai Tiêu Lãnh Ngọc nói: "A tỷ, hay là tỷ xuống đó đi cùng tỷ phu đi, đệ thấy tỷ phu sắp bị mấy nữ nhân kia làm phiền c.h.ế.t rồi."

Tiêu Lãnh Ngọc thấy nhiều cô nương như vậy dòm ngó Quân Thiên Triệt, trong lòng cũng thấy chua xót, liền đứng dậy xuống khán đài.

Tiêu Lãnh Ngọc vừa đi, Tiêu Phượng Trạch liền ngồi xuống cạnh Tiêu Dực Nhiên: "Đại tỷ có phải đi tìm T.ử Mộ không?"

Tiêu Dực Nhiên liếc hắn đầy khinh bỉ: "Huynh lại đến góp vui cái gì vậy?"

Tiêu Phượng Trạch nghe vậy, giơ tay gõ lên đầu hắn: "Ê, cái thằng nhóc này, sao lại nói chuyện với tam ca như thế hả, không lớn không nhỏ gì cả!"

Tiêu Lãnh Ngọc xuống khỏi khán đài, đi thẳng đến trước mặt Quân Thiên Triệt.

Những cô nương đang cố tìm cách tiếp cận thấy Mặc Thư và Mặc Kiếm không ngăn cản Tiêu Lãnh Ngọc, tức thì cảm thấy không phục.

"Nàng ta là ai vậy? Sao lại không chặn nàng ta?"

"Đúng đấy, dựa vào đâu mà nàng ta được qua, còn chúng ta thì không?"

Quân Thiên Triệt vừa uống ngụm nước, thấy Tiêu Lãnh Ngọc xuất hiện, đôi mày lạnh lùng tựa băng sơn lập tức giãn ra, trở nên nhu hòa.

Quân Thiên Triệt ném túi nước cho Mặc Thư, đứng dậy nắm lấy tay Tiêu Lãnh Ngọc rồi kéo nàng đi.

Quân Thiên Triệt dẫn Tiêu Lãnh Ngọc vào một góc rừng yên tĩnh mới dừng lại: "Nàng tới từ khi nào vậy?"

"Từ lúc các huynh bốc số thứ tự vòng đầu tiên ạ." Tiêu Lãnh Ngọc thành thật đáp: "Muội đi cùng Phượng Trạch và Dực Nhiên lên khán đài nên huynh mới không nhìn thấy muội."

Tiêu Lãnh Ngọc nói xong còn bồi thêm một câu: "Vương gia và Mật nhi cũng ở đó, còn có vài người khác nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quân Thiên Triệt cười: "Đã có nhiều người thế rồi, sao nàng còn chạy xuống đây?"

"Muội..." Tiêu Lãnh Ngọc cười, nhớ lại những cô nương kia cứ lượn lờ trước mặt y, trong lòng liền thấy ấm ức, bĩu môi nói: "Muội thấy bọn họ cứ muốn tiếp cận huynh."

"Ai cơ?" Quân Thiên Triệt trêu đùa hỏi.

"Huynh còn cười!" Tiêu Lãnh Ngọc thẹn thùng, mặt đỏ bừng, giơ nắm đ.ấ.m muốn đ.á.n.h y.

Quân Thiên Triệt nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, một tay ôm gọn nàng vào lòng.

Tiêu Lãnh Ngọc bị y làm cho tim đập thình thịch liên hồi.

Quân Thiên Triệt ôm nàng bay v.út lên tán cây cổ thụ bên cạnh, chẳng để Tiêu Lãnh Ngọc kịp kêu lên, y đã phong kín đôi môi nàng.

Nụ hôn dịu dàng của y chậm rãi xoa dịu trái tim đang đập loạn nhịp trong l.ồ.ng n.g.ự.c nàng.

Đôi uyên ương đang tình tứ, phía bên kia kỳ thi cưỡi ngựa b.ắ.n cung vẫn đang diễn ra hết sức gay cấn.

Hơn một canh giờ sau, kỳ thi mới kết thúc.

Lại có thêm một nửa số người bị loại.

"Kết thúc vòng thi thứ tư, các thí sinh vượt qua kỳ thi mời lên phía trước bốc thăm số thứ tự cho ngày mai."

Nghe thấy giám khảo gọi bốc thăm, Mặc Thư vội vàng chạy tới tìm người: "Thiếu gia!"

Vừa gọi xong, Quân Thiên Triệt đã ôm Tiêu Lãnh Ngọc bay từ trên cây xuống.

Tiêu Lãnh Ngọc đỏ mặt cúi gằm đầu, không dám ngẩng lên nhìn ai.

Mặc Thư cũng thấy khó xử, tiến lên nhỏ giọng: "Thiếu gia, thi cưỡi ngựa b.ắ.n cung xong rồi ạ, người có thể đi bốc số thứ tự rồi."

"Ta biết rồi." Quân Thiên Triệt dắt tay Tiêu Lãnh Ngọc ra khỏi rừng, nhìn Mặc Thư và Mặc Kiếm dặn dò: "Các ngươi canh chừng Quận chúa cho tốt, ta sẽ quay lại ngay."

"Vâng." Cả hai lập tức vâng lệnh.

Quân Thiên Triệt đi xếp hàng bốc thăm.

Kỳ thi kết thúc, người trên khán đài cũng lần lượt đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Dạ Quân Dục đứng dậy bước đến trước mặt Mạc Tuyết Du: "Biểu muội định về phủ sao, có cần biểu ca đưa muội về không?"

Mạc Tuyết Du kinh ngạc nhìn Dạ Quân Dục, tựa như không nhận ra hắn vậy.

Đây đâu phải là vị biểu ca luôn kiêu ngạo, coi người khác chẳng ra gì chứ? Hôm nay sao lại để mắt tới nàng, thậm chí còn đòi đưa nàng về phủ?

Chưa đợi Mạc Tuyết Du trả lời, Dạ Quân Dục lại quay sang Đan Phỉ Vũ và Hạ Oản Oản: "Đan cô nương và Hạ cô nương có muốn cùng về không?"

Đan Phỉ Vũ với gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, cúi người hành lễ: "Đa tạ Dục Vương điện hạ, thần nữ tự có xe ngựa rồi ạ."

Hạ Oản Oản cũng vội vàng hành lễ: "Thần nữ đợi ca ca ạ."

Mạc Tuyết Du cũng hoàn hồn, phúc thân với Dạ Quân Dục: "Đa tạ biểu ca, muội cũng đi xe ngựa của Tướng phủ tới ạ."

Liên tiếp bị ba nữ nhân từ chối, sắc mặt Dạ Quân Dục lại sắp không giữ nổi vẻ bình thản nữa. May mà nhớ tới lời Mạc Tướng dặn dò hôm trước, dù không vui, Dạ Quân Dục vẫn nhịn xuống, gượng cười với họ: "Được thôi, vậy bổn vương không khách khí, về trước đây."

Dạ Quân Dục nói xong liền dẫn người rời khỏi khán đài.

"Cung tiễn điện hạ." Ba người lập tức phúc thân tiễn biệt.

Đường Mật nhìn bóng lưng Dạ Quân Dục, khẽ nheo mắt.

Xem ra quả đúng như nàng nghĩ, Dạ Quân Dục đã bắt đầu nhắm vào ba người bọn họ, nhưng xem chừng cả ba người kia đều chẳng chút hứng thú với hắn.

Nghĩ lại chuyện kiếp trước, Đường Mật liền thấy nhẹ lòng.

Dù là Đan Phỉ Vũ, Hạ Oản Oản, hay Mạc Tuyết Du, đều không ai muốn gả vào Dục Vương phủ, cũng chẳng có tình cảm gì với Dạ Quân Dục. Trong ký ức của nàng, bọn họ dường như không tranh sủng, nên kiếp trước cũng chẳng có thù oán gì.

Chỉ là kiếp này không biết bọn họ có còn tiến vào Dục Vương phủ hay không.