"Khụ khụ!" Hạ Oản Oản tức thì bị tro thảo mộc sặc đến mức ho sù sụ.
Mạc Tuyết Du và Đơn Phỉ Vũ cũng không ngờ lại bất ngờ va phải Bán Hạ, trong lúc kinh ngạc, cả hai cùng nhìn xuống váy của mình.
Đơn Phỉ Vũ mặc váy trắng trơn, Mạc Tuyết Du mặc váy hồng, váy của cả hai đều đã lấm lem, còn chiếc váy màu vàng nhạt của Hạ Oản Oản cũng dính đầy tro bụi.
Đường Mật lườm Bán Hạ một cái, cố ý quở trách: "Sao lại bất cẩn thế này, còn không mau xin lỗi ba vị cô nương đi."
Bán Hạ giả bộ hoảng hốt, lập tức khom người: "Nô tỳ đáng c.h.ế.t, nô tỳ không cố ý ạ." Đơn Phỉ Vũ nhìn Bán Hạ một cái rồi không nói gì.
Mạc Tuyết Du vội vàng lên tiếng: "Vương phi đừng trách muội ấy, là chúng ta không để ý người qua lại."
Hạ Oản Oản cũng vội cười nói: "Muội ấy không cố ý đâu ạ, Vương phi đừng trách muội ấy."
Đường Mật nhìn ba người, tỏ vẻ áy náy: "Đều tại con bé này quá lỗ mãng, làm bẩn váy của ba vị rồi. Vừa hay trong phòng bổn cung có mấy bộ y phục mới chưa từng mặc, chi bằng ba vị hãy qua đó tắm rửa, thay y phục mới đi."
Đường Mật vừa nói vừa nhìn Bán Hạ: "Còn không mau dẫn ba vị cô nương đến khách uyển."
Bán Hạ nghe vậy lập tức tiến lên: "Ba vị cô nương, mời đi bên này."
Ba người không chút nghi ngờ, liền đi theo Bán Hạ tới khách uyển.
Đến nơi, Bán Hạ dẫn họ vào một bể tắm sạch sẽ: "Nước ở đây nô tỳ vừa mới thay xong, rất sạch sẽ. Y phục nô tỳ đã cho người đi lấy rồi, ba vị cứ tắm trước đi, nô tỳ ra ngoài trông chừng, lát nữa y phục đến, nô tỳ sẽ mang vào cho các vị."
Bán Hạ nói xong liền khom người lui ra ngoài, để lại ba người Mạc Tuyết Du, Hạ Oản Oản nhìn nhau.
"Giờ tính sao? Có tắm không?" Mạc Tuyết Du có chút do dự, cũng có phần không tự nhiên.
Nàng còn chưa từng tắm chung với người khác bao giờ.
Hạ Oản Oản lại khá thoải mái: "Sợ gì chứ, nha đầu kia chẳng phải đang đứng canh ngoài cửa sao?"
Hạ Oản Oản nói xong liền cởi y phục, xuống bể tắm rửa.
Đơn Phỉ Vũ cũng không chịu nổi lớp tro bụi trên người, nàng vốn ưa sạch sẽ, tuy không thích tắm ở bể của nhà người khác, nhưng người đang bẩn thế này, nếu không tắm nàng sẽ khó chịu đến c.h.ế.t mất.
Đơn Phỉ Vũ cũng cởi y phục, xuống bể.
Mạc Tuyết Du thấy hai người đã xuống nước, không còn do dự nữa, liền cởi y phục rồi thẹn thùng chui xuống bể.
Ba người ngâm mình một lúc, đột nhiên nghe thấy có tiếng động.
"Ai!" Đơn Phỉ Vũ lập tức cảnh giác quát lớn ra ngoài, tiện tay vơ lấy y phục trên bờ che trước n.g.ự.c.
Mạc Tuyết Du và Hạ Oản Oản thì sợ đến mức bủn rủn chân tay, cả hai không dám lên tiếng, chỉ biết rụt hết người xuống mặt nước.
Bên ngoài không ai trả lời, nhưng tiếng động sột soạt vẫn còn.
Đơn Phỉ Vũ ánh mắt sắc bén, nhấc tay rút cây trâm cài tóc nhắm về phía bóng người sau tấm bình phong mà b.ắ.n tới.
Cây trâm xuyên qua bình phong lao thẳng về phía kẻ bên ngoài.
Kẻ bên ngoài trợn mắt kinh ngạc, lập tức lách người tránh đi.
Đơn Phỉ Vũ định khoác y phục đi ra thì thấy Đường Mật bước qua tấm bình phong: "Là bổn cung đây."
"Vương phi?" Đơn Phỉ Vũ không ngờ người đến là Đường Mật, nhất thời sững sờ.
Mạc Tuyết Du và Hạ Oản Oản thấy người bên ngoài là Đường Mật cũng thở phào nhẹ nhõm.
Suýt chút nữa là các nàng sợ c.h.ế.t khiếp rồi, may mà không phải là nam t.ử, nếu không danh tiết của các nàng coi như hủy hoại hết.
Đơn Phỉ Vũ lại không đơn giản như thế, nàng nhìn xoáy vào Đường Mật, ánh mắt thâm trầm: "Vương phi làm vậy là ý gì?"
Đường Mật không hề cảm thấy ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đơn Phỉ Vũ xưa nay luôn là kẻ thông minh và tỉnh táo nhất trong đám các nàng.
Đường Mật đặt ba bộ y phục trên tay xuống bờ bể: "Bổn cung đến đưa y phục cho ba vị, tiện thể nhắc nhở ba vị rằng lòng người hiểm ác, chớ nên dễ dàng tin tưởng kẻ khác. Nếu hôm nay người ở bên ngoài là nam t.ử, thì danh tiết của ba vị coi như mất trắng rồi."
Ba người nghe vậy thì ngẩn người ra.
Đường Mật không giải thích thêm gì, xoay người rời đi.
Điều cần nói nàng đã nói, việc cần làm nàng đã làm, kết quả ra sao đành phải xem tạo hóa của chính họ.
Một lúc lâu sau, ba người mới hoàn hồn lại.
Hạ Oản Oản vẫn còn ngơ ngác: "Vừa rồi Vương phi nói thế là ý gì?"
Mạc Tuyết Du cũng nhíu mày: "Có phải ý Vương phi là ngài ấy cố ý dẫn chúng ta tới đây tắm rửa không?"
Hạ Oản Oản nghe vậy thì kinh ngạc: "Không đời nào, là ngài ấy cố ý làm bẩn váy của chúng ta ư? Ngài ấy làm vậy để làm gì chứ?"
Mạc Tuyết Du tất nhiên không hiểu, chỉ biết nhìn Đơn Phỉ Vũ.
Hạ Oản Oản cũng quay sang Đơn Phỉ Vũ: "Phỉ Vũ tỷ tỷ, lời Vương phi vừa nói rốt cuộc là có ý gì ạ?"
Đơn Phỉ Vũ nhíu mày, hơi nheo mắt: "Ngài ấy hình như muốn nhắc nhở chúng ta chuyện gì đó?"
"Nhắc chuyện gì?" Mạc Tuyết Du cũng cảm thấy Vương phi muốn nhắc nhở, nhưng rốt cuộc là nhắc việc gì?
Đơn Phỉ Vũ cũng không rõ: "Ra ngoài trước đã."
Sau chuyện vừa rồi, nàng luôn cảm thấy nơi này không nên ở lâu.
Đơn Phỉ Vũ đứng dậy trước. Đường Mật mang tới ba bộ y phục, màu trắng, hồng, vàng, đúng với màu y phục ban đầu của các nàng. Tuy kiểu dáng có thể hơi khác, nhưng màu sắc y hệt thì sẽ không quá bắt mắt, Vương phi quả là người chu đáo.
Đơn Phỉ Vũ chọn bộ màu trắng thay vào, Mạc Tuyết Du và Hạ Oản Oản cũng không dám ngâm lâu, cả hai cũng thay y phục sạch sẽ rồi cùng ra ngoài.
Bán Hạ vẫn đứng canh ngoài cửa, thấy họ ra liền khom người: "Vương phi có lệnh, bảo nô tỳ đưa ba vị tới vườn mai."
Bán Hạ vừa nói vừa đi lên trước dẫn đường.
Hạ Oản Oản nhìn bóng lưng Bán Hạ, đột nhiên hỏi: "Lúc nãy ngươi cố tình đổ tro lên người chúng ta đúng không?"
Bán Hạ dừng bước, quay lại phúc thân với Hạ Oản Oản: "Vừa nãy là do nô tỳ bất cẩn, đi đường không nhìn phía trước nên mới va phải ba vị cô nương, mong ba vị cô nương rộng lòng tha lỗi."
Hạ Oản Oản thấy Bán Hạ không chịu nói gì, định nhíu mày hỏi thêm, nhưng Đơn Phỉ Vũ đã đưa mắt ra hiệu.
Hạ Oản Oản rốt cuộc không hỏi nữa, gượng cười với Bán Hạ: "Không trách ngươi, dẫn đường đi."
Bán Hạ dẫn ba người vào vườn mai rồi khom người nói: "Tiệc thưởng mai hẳn vẫn chưa kết thúc, ba vị cứ tự nhiên."
Bán Hạ nói xong liền quay người rời đi.
Đợi nàng ta đi xa, Hạ Oản Oản mới nhìn Đơn Phỉ Vũ hỏi: "Phỉ Vũ tỷ tỷ, tại sao tỷ không để ta hỏi tiếp?"
Đơn Phỉ Vũ chau mày: "Vương phi chắc không có ác ý, chuyện lúc nãy có lẽ vì mục đích khác, nhưng không thực sự gây hại tới chúng ta. Có lẽ đúng như ta nghĩ, ngài ấy muốn nhắc nhở điều gì đó."
Hạ Oản Oản và Mạc Tuyết Du nhìn nhau, lòng đầy suy tư.
Nếu là nhắc nhở, vậy rốt cuộc là vì việc gì?
Đơn Phỉ Vũ hít sâu một hơi: "Dù sao, sau này chúng ta phải cẩn thận hơn, cố gắng tránh để chuyện hôm nay tái diễn."
Hạ Oản Oản và Mạc Tuyết Du gật đầu đầy kinh hãi.
Hôm nay tuy không xảy ra chuyện lớn, nhưng quả thực đã làm các nàng sợ hãi, những chuyện như này nhất định không được xảy ra lần nữa.
Gà Mái Leo Núi