Hạ Oản Oản nhìn Hạ Lãng và Hạ Nguyên Nguyên, cuối cùng vẫn thuật lại chuyện ngày đó.
Hạ Lãng nghe xong chấn động: "Ý con là Hiên Vương phi sớm đã biết Hoàng hậu và Mạc tướng muốn hại các con?"
Hạ Oản Oản thực ra cũng không rõ đầu đuôi câu chuyện: "Có lẽ vậy, Phi Vũ tỷ tỷ đoán như thế. Tỷ ấy cho rằng lần đó là Hiên Vương phi cố tình muốn nhắc nhở chúng con điều gì, sự thật cũng chứng minh suy đoán của tỷ ấy đúng. Hôm nay chúng con gặp chuyện y hệt như ở Hiên Vương phủ ngày đó, nhờ có những lời của Hiên Vương phi trước đó nên lần này chúng con lập tức cảnh giác."
Hạ Nguyên Nguyên không ngờ yến tiệc thưởng mai còn xảy ra nhiều chuyện như vậy, liền trách yêu Hạ Oản Oản: "Chuyện lớn như vậy sao muội cũng không nói với ca ca một tiếng."
Hạ Oản Oản bĩu môi: "Muội cũng không biết suy đoán của Phi Vũ tỷ tỷ có đúng hay không, bản thân muội còn đang rối mù đây, nói với ca ca cái gì?"
Hạ Nguyên Nguyên không so đo với nàng nữa, lại nhìn Hạ Lãng: "Phụ thân, chuyện Hoàng hậu và Mạc tướng thiết kế, sao Hiên Vương phi lại biết được?"
Hạ Oản Oản cũng nhìn Hạ Lãng, thực ra đây cũng là điều nàng tò mò.
Tại sao Hiên Vương phi lại biết kế hoạch của Hoàng hậu và Mạc tướng?
Hạ Lãng cũng không nghĩ ra, lắc đầu: "Có lẽ là vô tình nghe được. Nhưng dù sao đi nữa, lần này cả hai người họ đã giúp các con, ơn này chúng ta phải ghi nhớ."
Hạ Nguyên Nguyên và Hạ Oản Oản đều rất tán thành gật đầu.
Hạ Nguyên Nguyên thẳng thắn nói: "Phụ thân, hay là người cũng làm phe Hiên Vương đi."
Hạ Lãng nghe vậy liền gõ vào đầu hắn một cái: "Thằng nhóc ngươi thì hiểu cái gì, trước khi mọi chuyện lắng xuống mà đứng sai phe thì dễ c.h.ế.t rất t.h.ả.m đấy."
Đặc biệt là không chỉ bản thân phải c.h.ế.t, mà còn hại cả gia đình.
Gà Mái Leo Núi
Hạ Nguyên Nguyên không cho là đúng: "Thì có sao đâu, dù sao phụ thân cũng là người của Hoàng thượng, Hoàng thượng vốn đã ủng hộ Hiên Vương, người ủng hộ Hiên Vương, Hoàng thượng chắc chắn sẽ không trách người đâu."
Câu nói này của Hạ Nguyên Nguyên đúng là đã nói trúng tâm tư của Hạ Lãng. Đúng là ông là người của Hoàng thượng, hiện nay Hoàng thượng rõ ràng ủng hộ Hiên Vương, ông ở trong triều đình cũng không phải không thể nói giúp Hiên Vương vài câu.
Dù sao ân tình này Hạ Lãng xin ghi nhớ, có cơ hội ông sẽ báo đáp họ.
Nếu lần này để Dục Vương đắc ý, vậy Oản Oản phải vào phủ Dục Vương, chuyện làm thiếp hay trắc phi tạm chưa nói, chỉ cần muội ấy bước chân vào phủ Dục Vương, phủ Thượng thư của họ dù không phải phe Dục Vương cũng sẽ bị đ.á.n.h thành phe Dục Vương. Đến lúc đó nếu Dục Vương không lên được ngôi vua, kết cục của phủ Thượng thư sẽ ra sao thì có thể tưởng tượng được.
Ông chưa bao giờ muốn tham gia vào đảng phái, cho nên cũng chưa từng nghĩ đến việc gả nữ nhi vào bất kỳ phủ Vương gia nào.
"Việc này đừng nhắc với mẫu thân các con, tránh để bà ấy phải lo lắng." Hạ Lãng nhắc nhở bọn họ.
"Đã rõ." Hai người lập tức đáp lời.
Phụ thân cưng chiều mẫu thân, phụ mẫu ân ái, bọn họ làm con cái cũng cảm thấy rất vui mừng.
......
Tại Thái sư phủ, Đơn Phi Vũ cũng đang kể chuyện này với tổ phụ của nàng là Đơn Thái sư.
Đơn Thái sư không ngờ Hoàng hậu và Mạc tướng lại nhắm vào Thái sư phủ bọn họ, càng không ngờ chuyện này lại có sự nhúng tay của Hiên Vương và Hiên Vương phi.
Đơn Thái sư trầm mặc hồi lâu, nhìn Đơn Phi Vũ hỏi: "Con thấy Hiên Vương và Hiên Vương phi giúp các con là có mục đích gì?"
Đơn Phi Vũ hiểu tổ phụ đang nghĩ gì, nhếch môi đạm mạc: "Tổ phụ chớ lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử, người cho rằng Hiên Vương hiện tại còn cần sự ủng hộ của chúng ta sao?"
Hiên Vương đã cưới Đường Mật, xem như đã tìm được chỗ dựa lớn nhất rồi. Sự ủng hộ của bao nhiêu người trong triều, liệu có thể sánh bằng binh quyền của Quân gia được chăng?
Huống hồ Hiên Vương hiện nay trong triều đâu thiếu người ủng hộ, ngoài Quân gia ra, còn có Trường An Hầu phủ, Vĩnh An Hầu phủ, cùng với tất cả các quan viên mới nhậm chức lần này, ai nấy đều ủng hộ Hiên Vương.
Hiên Vương đã thành công đặt chân vào triều đình, có phe phái riêng, quan trọng nhất là ngay cả Hoàng thượng cũng muốn lập ngài ấy làm Thái t.ử. Có thể nói ngài ấy chỉ cách ngôi vị kia một bước chân, Hiên Vương bây giờ chẳng cần phải đi lôi kéo Thái sư phủ bọn họ làm gì.
Bị lời nói của cháu gái đ.â.m trúng tim đen, Đơn Thái sư cười khổ: "Vẫn là Vũ nhi của chúng ta thấu đáo, có lẽ chỉ là do Hiên Vương phi thiện tâm, không muốn để ba đứa các con mất đi danh tiết."
"Đây là đáp án khả thi nhất." Đơn Phi Vũ khẳng định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đơn Thái sư thấy nàng đ.á.n.h giá Hiên Vương phi cao như vậy, cũng bật cười: "Hiếm khi thấy con tán thưởng một cô nương như thế."
Cháu gái này của ông tâm cao khí ngạo nhất, ngoài việc có thể qua lại với cô nương nhà họ Hạ, còn với những cô nương đồng trang lứa khác chưa từng nói chuyện quá ba câu, ngay cả mấy muội muội trong phủ cũng không lọt vào mắt nàng.
Đơn Phi Vũ ngẩn ra một lúc, trầm ngâm hồi lâu mới nói: "Nàng ấy, rất thuần khiết."
Dẫu chưa gặp Đường Mật vài lần, nhưng ánh mắt một người không thể giả dối. Hiên Vương phi có đôi mắt trong veo, không phải hạng người gian xảo, trong chuyện này nàng nhất định không có tâm cơ tính toán gì, những gì nàng làm chỉ đơn thuần là muốn nhắc nhở bọn họ mà thôi.
Hơn nữa, sự lo lắng trong ánh mắt nàng là thật.
Đơn Thái sư lặng lẽ gật đầu: "Hiếm khi con đ.á.n.h giá cao một cô nương như vậy, sau này hãy thường xuyên đến Hiên Vương phủ đi lại đi."
Đơn Phi Vũ khom người hành lễ.
"Trở về nghỉ ngơi đi." Đơn Thái sư phất tay với nàng.
"Tôn nhi cáo lui." Đơn Phi Vũ khom người lui ra.
Đơn Thái sư nhìn theo bóng lưng Đơn Phi Vũ, gương mặt tràn đầy vẻ từ ái.
Nha đầu này thực sự là người thông minh trí tuệ nhất trong hậu bối của ông, luôn cho ông cảm giác thế nhân say mình ta tỉnh. Thế nên những việc trong triều ông cũng chẳng giấu giếm nàng, thậm chí thường xuyên hỏi ý kiến nàng, mỗi lần nàng đều khiến ông có cảm giác bừng tỉnh đại ngộ.
Chỉ tiếc nha đầu này là nữ nhi, cháu gái cuối cùng rồi cũng phải xuất giá. Ông không lạnh m.á.u như Mạc tướng, đến cả cháu gái mình cũng bán đứng. Thái sư phủ bọn họ cũng không thèm dùng cháu gái để leo lên cao.
......
Phía bên này, Mạc Tuyết Du về tới Tướng phủ, lại lo rằng lời nói dối hôm nay của mình sẽ bị vạch trần, muốn tìm Đơn Phi Vũ và Hạ Oản Oản để thống nhất lời khai, nhưng lại không dám gửi thư cho bọn họ.
Mạc Tuyết Du đột nhiên nghĩ đến một người, có lẽ nàng ta có thể tìm người đó giúp đỡ.
Nàng ta không muốn gả cho biểu ca, thế nên một vài chuyện nàng ta phải tự mình tranh thủ.
Mạc Tuyết Du quyết đoán, lập tức viết một phong thư, giao cho nha hoàn Lan Nhi của mình: "Đưa phong thư này cho Phó công t.ử, nhất định phải cẩn thận, không được để ai nhìn thấy."
"Nô tỳ đã rõ." Lan Nhi biết tiểu thư nhà mình yêu mến Phó công t.ử, lập tức cẩn thận giấu thư đi, nhân lúc trời tối liền chạy ra ngoài.
Điều Lan Nhi không biết là, nàng vừa ra khỏi Tướng phủ, phía sau đã có vài ám vệ theo sát.
Lan Nhi đến trước cửa trạch viện của Phó Tuấn Sinh, nói chuyện vài câu với người canh cửa, người đó liền lập tức vào trong mời Phó Tuấn Sinh ra.
"Lan Nhi cô nương?" Phó Tuấn Sinh nhìn thấy Lan Nhi thì hơi kinh ngạc.
"Phó công t.ử." Lan Nhi hành lễ với ngài: "Nô tỳ có thể vào trong nói chuyện được không?"
"Đương nhiên." Phó Tuấn Sinh lập tức để Lan Nhi vào trạch viện.
Sau khi vào phủ, Lan Nhi mới nhét phong thư cho ngài: "Đây là thư tiểu thư nhà nô tỳ gửi cho ngài."
Phó Tuấn Sinh cầm bức thư, kinh ngạc không thôi, ngài hoàn toàn không ngờ Mạc Tuyết Du sẽ viết thư cho mình, nhất thời ngẩn người tại chỗ.
Lan Nhi hành lễ với Phó Tuấn Sinh: "Phiền Phó công t.ử nhất định phải đọc thư, nô tỳ cáo lui."
Nói xong, Lan Nhi xoay người bước ra.
Phó Tuấn Sinh cầm lá thư, nhìn theo bóng lưng Lan Nhi, lông mày nhíu c.h.ặ.t lại.
Điều bọn họ không biết là, trước khi Lan Nhi trở về phủ, chuyện Mạc Tuyết Du gửi thư cho Phó Tuấn Sinh đã truyền đến tai Mạc tướng.
Phó Tuấn Sinh!
Đôi mắt Mạc tướng nheo lại, tràn đầy sát khí lạnh lẽo.