"Thần Nữ miếu được cải tạo từ ngôi miếu hoang ở phía bắc thành. Nghe nói là do bang chủ của một bang hội ở kinh thành, tên là Thanh Long bang bỏ tiền xây dựng. Còn chủ nhân, có lẽ chính là vị Thần nữ kia." Phó Tuấn Sinh thuật lại những tin tức hắn dò hỏi được về Thần Nữ miếu.
"Thần nữ?" Chẳng hiểu sao, Dạ Chính Hùng nghe thấy danh xưng này, trong đầu lập tức hiện lên bóng dáng của Tiểu Thần y.
Phó Tuấn Sinh hạ mắt xuống: "Nghe nói Thần nữ luôn đeo khăn che mặt, chưa từng có ai nhìn thấy dung nhan thật sự. Tượng thần trong Thần Nữ miếu cũng là tượng đeo mặt nạ, nên thần không rõ thân phận của Thần nữ."
Dạ Chính Hùng theo bản năng nhìn về phía Dạ Thần Hiên, vị Thần nữ này không lẽ chính là Tiểu Thần y?
Nhận thấy ánh mắt của Dạ Chính Hùng, Dạ Thần Hiên cũng bước ra, cung kính đáp: "Hôm nay nhi thần cũng quả thực nghe nói rất nhiều về những hành động thiện nguyện của Thần Nữ miếu. Nghĩ rằng không chỉ riêng nhi thần, mà các vị đại thần trong triều cũng nên có nghe qua mới phải."
Dạ Thần Hiên bước ra lên tiếng, mọi người tức thì nghi hoặc.
Từ khi nào Hiên Vương và Phó Ngự sử lại là cùng một phe? Chẳng phải Phó Ngự sử là môn sinh của Mạc Thừa tướng sao? Không lẽ cũng đã gia nhập phe cánh của Hiên Vương rồi?
Phó Tuấn Sinh cũng không ngờ Dạ Thần Hiên lại bước ra nói đỡ cho mình, tâm trạng có chút phức tạp.
Mạc Thừa tướng nheo mắt nhìn Phó Tuấn Sinh, rồi lại liếc nhìn Dạ Thần Hiên, đáy mắt đầy vẻ tức giận.
Lời Dạ Thần Hiên vừa dứt, Quân Thiên Triệt và Tiêu Dực Nhiên cũng bước ra: "Gần đây thần cũng thường nghe về việc thiện của Thần Nữ miếu."
"Thần Nữ miếu phát cháo phát t.h.u.ố.c, lại còn khám bệnh miễn phí, cứu giúp vô số người tị nạn, quả thực đáng được khen thưởng."
Từ lúc Dạ Thần Hiên bước ra lên tiếng, Dạ Chính Hùng đã đoán được câu trả lời mình muốn hỏi trong lòng, bèn ho khan một tiếng nói: "Đã như thế, vậy thì..."
Dạ Chính Hùng vừa định có chút biểu thị, Dạ Quân Dục liền đột ngột bước ra: "Phụ hoàng, vị Thần nữ trong Thần Nữ miếu kia tâm tư..."
Dạ Thần Hiên liếc mắt một cái, không đợi Dạ Quân Dục nói hết câu liền ngắt lời: "Nhị hoàng huynh cũng cảm thấy Thần nữ có tâm thiện, hết lòng vì dân chúng sao? Có phải muốn quyên tiền không?"
Dạ Quân Dục thấy Dạ Thần Hiên cố tình xuyên tạc ý của mình, lập tức giận đến nhảy dựng: "Ngươi nói bậy bạ gì đó? Ai muốn quyên tiền?"
Thần nữ, người phụ nữ độc ác đó, trước kia đã hại y đến mức đó, mà còn muốn y quyên tiền cho nàng, nằm mơ!
Dạ Thần Hiên lười chấp nhặt y, xoay người chắp tay với Dạ Chính Hùng: "Phụ hoàng, Thần Nữ miếu làm việc thiện cứu người, còn biết vì dân vì nước hơn cả người làm quan. Nhi thần nguyện quyên hai mươi vạn lượng bạc cho Thần Nữ miếu, để họ có thể tiếp tục khám bệnh cho bách tính, phát cháo phát t.h.u.ố.c cho người tị nạn, xem như nhi thần góp một chút sức mọn cho người tị nạn Sa Giang."
Lời Dạ Thần Hiên vừa dứt, bách quan trong triều phút chốc thấy như đau cả gan.
Hai mươi vạn lượng bạc, Hiên Vương đúng là giàu có, nhưng cũng phải thôi, chàng có một Vương phi giàu có đến thế cơ mà. Trước kia Vương phi của chàng còn quyên góp tới mấy trăm triệu lượng bạc, giờ đây số tiền hai mươi vạn này xem ra cũng chẳng đáng là bao.
Gà Mái Leo Núi
Không chỉ các quan lại đau gan, mà Dạ Kinh Hoa và Dạ Dịch Hàng cũng nhíu mày.
Dạ Thần Hiên đã quyên hai mươi vạn lượng, vậy bọn họ phải làm sao? Là quyên hay không quyên?
Đúng lúc Dạ Kinh Hoa và Dạ Dịch Hàng đang phân vân, Quân Hạ liền bước ra: "Hoàng thượng, đã có Hiên Vương mở đầu, Quốc công phủ chúng thần cũng muốn làm gương, quyên mười lăm vạn lượng, hy vọng có thể góp chút sức lực vì người tị nạn."
Quân Thiên Triệt cũng bước theo: "Hoàng thượng, cá nhân thần cũng nguyện quyên năm vạn lượng, mong được góp chút sức mọn."
Thấy cả Quân Hạ và Quân Thiên Triệt đều đã ra mặt, Vĩnh An Hầu và Trường An Hầu cũng bước ra theo.
"Hoàng thượng, Vĩnh An Hầu phủ chúng thần quyên mười lăm vạn lượng..."
"Hoàng thượng, Trường An Hầu phủ nguyện quyên mười lăm vạn lượng..."
"Hoàng thượng, Thượng thư phủ quyên mười vạn lượng." Hạ Lãng cũng nhanh ch.óng hưởng ứng.
Thấy nhiều người quyên tiền như vậy, Phó Tuấn Sinh đang quỳ dưới đất cũng vội vàng mở lời: "Hoàng thượng, thần cũng quyên mười vạn lượng, để tỏ tấm lòng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mọi người nghe thấy Phó Tuấn Sinh cũng quyên mười vạn lượng thì đều kinh ngạc tột độ.
Những kẻ giàu sang quyền quý phía trước quyên nhiều tiền thì họ còn hiểu được, chứ Phó Tuấn Sinh này chẳng phải là một thư sinh nghèo sao? Mới đỗ Bảng nhãn, vừa nhận chức Ngự sử, hắn lấy đâu ra nhiều tiền bạc như vậy?
Mạc Thừa tướng thấy Phó Tuấn Sinh lại làm theo Dạ Thần Hiên, mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Từ sau khi Phó Tuấn Sinh lên tiếng, không còn ai dám hó hé nữa.
Dạ Chính Hùng cuối cùng cũng tìm được cơ hội: "Đã thấy mọi người tích cực như vậy, thì cứ tự nguyện quyên góp đi. Hiên nhi đã dẫn đầu, trẫm là bậc phụ hoàng cũng không thể thua kém, trẫm quyên năm mươi vạn lượng, còn lại các khanh tự liệu mà làm."
Số tiền năm mươi vạn của Dạ Chính Hùng vừa đưa ra, mọi người lại một phen kinh hoảng.
Sao lần này Hoàng thượng lại hào phóng đến thế? Lại chịu bỏ ra năm mươi vạn lượng bạc, chuyện này thật quá kỳ lạ!
Hoàng thượng đã quyên năm mươi vạn, vậy bọn họ có thể không quyên sao?
Xem ra lần này lại phải dốc sạch túi rồi!
"Lui triều thôi!" Dạ Chính Hùng không hứng thú xem biểu cảm đau xót của họ, phất tay áo bỏ đi trước.
Dạ Chính Hùng vừa đi, Dạ Thần Hiên cũng lặng lẽ rời khỏi.
Đến Ngự thư phòng, Dạ Chính Hùng vừa định bảo Lý Nguyên đi gọi Dạ Thần Hiên, thì chính chàng đã tự mình tới.
"Thần Nữ miếu là có ý gì?" Dạ Chính Hùng hỏi thẳng.
Dạ Thần Hiên cũng không giấu diếm: "Thần nữ là người của nhi thần, Thần Nữ miếu cũng xem như là của nhi thần."
Chỉ nói chừng ấy thôi, còn lại nhi thần không thể tiết lộ thêm.
Dạ Chính Hùng vô cùng vui sướng, tán thưởng giơ ngón cái về phía chàng: "Chủ ý này không tệ, sao con lại nghĩ ra được thế?"
Thu phục lòng dân, nước cờ này thật cao tay!
"Chỉ là vô tình mà có được, việc xây Thần Nữ miếu cũng không phải chủ đích ban đầu của chúng nhi thần." Dạ Thần Hiên không muốn ngài hiểu lầm tâm ý của họ.
Dạ Chính Hùng lại chẳng nghĩ xa đến vậy: "Dù thế nào đi nữa đây cũng là việc tốt. Dù đối với bách tính, người tị nạn hay đối với con, đều là việc tốt. Việc này phụ hoàng ủng hộ con, lát nữa phụ hoàng sẽ ban cho con một triệu lượng bạc, năm mươi vạn là tiền quyên góp công khai, năm mươi vạn còn lại coi như là tiền phụ hoàng bù thêm cho con."
Dạ Thần Hiên không ngờ ngài lại hào phóng đến thế, không khỏi cảm động: "Việc đó không cần đâu, quyên năm mươi vạn là đủ rồi, Hiên Vương phủ vẫn có bạc."
Nhắc đến bạc, Dạ Chính Hùng lại nghĩ tới vợ của chàng, suýt chút nữa ngài quên mất nàng ấy là người có tiền: "Không sao, bạc này vốn dĩ cũng là từ chỗ nàng ấy quyên cho trẫm, cứ lấy một triệu lượng này đi. Các con có là của các con, đây xem như một chút tâm ý của phụ hoàng."
"Đa tạ phụ hoàng." Dạ Chính Hùng đã nói đến thế, Dạ Thần Hiên cũng không tiện từ chối thêm.
Khi Dạ Thần Hiên trở về, không chỉ mang theo một triệu lượng bạc mà còn có một tấm biển ngạch do đích thân Dạ Chính Hùng đề chữ.
"Đây là..." Đường Mật tò mò nhìn tấm biển ngạch, trên đó viết bốn chữ lớn bằng lá vàng: "Công đức vô lượng".
Dạ Thần Hiên mỉm cười vỗ vỗ tấm biển: "Đây là do phụ hoàng đích thân đề chữ. Có tấm biển ngạch này, hương hỏa của Thần Nữ miếu chắc chắn sẽ càng thêm vượng phát."
Đường Mật không ngờ Hoàng thượng lại tự mình đề chữ, việc này e là cũng nhờ vào thể diện của Dạ Thần Hiên, nếu không, một Thần Nữ miếu nhỏ nhoi sao có thể có được vinh dự lớn đến thế.
"Không chỉ đề chữ, còn có những thứ này." Dạ Thần Hiên mở toàn bộ các rương mang về, ánh kim quang trong nháy mắt ch.ói mắt đến mức Đường Mật không mở nổi mắt.