Làn môi bất chợt chạm vào sự mềm mại thơm tho khiến Tiêu Dực Nhiên tức thì ngẩn ngơ.
Mùi hương u huyền của thiếu nữ xộc vào mũi, khiến toàn thân Tiêu Dực Nhiên cứng đờ.
Hơi thở nóng rực phả vào cần cổ nàng, như chiếc lông vũ nhẹ nhàng mơn trớn, cảm giác tê dại lan tận đáy lòng khiến nàng đỏ bừng cả mặt.
"Á!" Một lúc lâu sau, Hạ Oản Oản mới bàng hoàng nhận ra, kinh hãi thét lên thất thanh.
Tiêu Dực Nhiên bị nàng làm cho giật mình, cũng cuối cùng hồi thần, lập tức đưa tay bịt miệng nàng.
Hạ Oản Oản sợ hãi nhìn y, vô cùng khiếp đảm.
"Tiểu thư!" Hồng Anh và Lục Lạc vừa nãy còn ngây người lập tức chạy tới bên cạnh Hạ Oản Oản, cũng kinh hoàng nhìn Tiêu Dực Nhiên.
Tiêu Dực Nhiên thấy bọn họ hiểu lầm mình, vội vàng hạ thấp giọng nói với Hạ Oản Oản: "Ta không cố ý, nàng đừng kêu, nếu thu hút người khác tới thì phiền phức lắm."
Hạ Oản Oản vừa rồi sợ đến mức hồn vía lên mây, lúc này trí não đã thông suốt, liền gật đầu lia lịa.
Tiêu Dực Nhiên lúc này mới đứng dậy, kéo nàng từ dưới đất lên.
Hạ Oản Oản lập tức sợ hãi lùi lại phía bên cạnh, căng thẳng nhìn Tiêu Dực Nhiên.
Nghĩ tới chuyện vừa xảy ra, Tiêu Dực Nhiên cũng đỏ bừng gương mặt tuấn tú, vội vàng chắp tay tạ lỗi: "Thực sự không phải cố ý, vừa nãy ta rẽ góc không thấy người, đ.â.m phải nàng... Xin lỗi!"
Hạ Oản Oản nghĩ tới sự cố vừa rồi, cũng đỏ mặt tía tai, nàng cúi thấp đầu, một câu cũng không dám nói.
Đáng c.h.ế.t thật, sao lại trùng hợp đến thế, xảy ra chuyện như vậy, nếu truyền ra ngoài thì sau này nàng còn mặt mũi nào mà gặp người khác nữa.
"Tiểu thư, váy của người bẩn rồi." Hồng Anh kéo vạt váy Hạ Oản Oản nhíu mày nói.
Hạ Oản Oản nhìn vệt bẩn to đùng trên m.ô.n.g mình cũng lo lắng vô cùng, hôm nay nàng mặc một bộ váy màu phấn nhạt, bẩn như thế này thì lộ liễu quá.
Tiêu Dực Nhiên thấy vậy càng thêm áy náy: "Hay là... tới viện của ta chỉnh đốn một chút nhé?"
Hạ Oản Oản nhíu mày nhìn vết bẩn lớn, cũng không còn cách nào khác, đành gật đầu: "Đành vậy thôi."
"Đi bên này." Tiêu Dực Nhiên thấy nàng đồng ý liền đi phía trước dẫn đường.
Hai người một trước một sau tới viện của Tiêu Dực Nhiên. Tiêu Dực Nhiên sợ người khác thấy Hạ Oản Oản gây tổn hại danh tiết, liền đuổi hết hạ nhân trong viện ra ngoài rồi mới dẫn Hạ Oản Oản vào phòng.
"Xin lỗi, vốn ta định dẫn nàng tới viện của tỷ tỷ, nhưng hôm nay phía tỷ tỷ chắc chắn rất đông người, đành phải ủy khuất cô nương chỉnh đốn trong phòng ta vậy." Tiêu Dực Nhiên áy náy nhìn Hạ Oản Oản nói.
"Cũng may ngươi nghĩ được chu đáo như vậy, cảm ơn ngươi." Hạ Oản Oản cũng biết lúc này tới viện của Lãnh Ngọc Quận chúa chắc chắn không ổn.
"Đều là lỗi của ta, sao nàng còn cảm ơn ta chứ." Thấy nàng không tức giận mà còn nói cảm ơn, Tiêu Dực Nhiên càng thêm ngượng ngùng: "Váy của cô nương còn sạch được không? Hay là ta đi tìm bộ nào tương tự cho nàng?"
Hạ Oản Oản vội lắc đầu: "Trên xe ngựa của ta có váy dự phòng."
Hạ Oản Oản vừa nói vừa nhìn Hồng Anh, Hồng Anh hiểu ý liền đi lấy váy.
Kể từ sau chuyện ở trong cung, Hạ Oản Oản đi đâu cũng chuẩn bị sẵn hai bộ y phục, dù không tiện mang theo bên người thì cũng để trên xe ngựa, đề phòng bất trắc, không ngờ hôm nay lại dùng tới thật.
Một lát sau Hồng Anh mang y phục tới, Tiêu Dực Nhiên vội rời khỏi phòng.
Đây là lần đầu tiên Hạ Oản Oản ở trong phòng một nam t.ử ngoại tộc, trong lòng vô cùng căng thẳng. Tuy nhiên nàng không dám lãng phí thời gian, liền nhanh ch.óng thay bộ y phục sạch sẽ.
Hồng Anh cầm bộ váy bẩn trả lại xe ngựa.
Cho tới khi Hạ Oản Oản thay xong đồ, Tiêu Dực Nhiên gõ cửa rồi mới bước vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy Tiêu Dực Nhiên vào, Hạ Oản Oản đỏ mặt, không tự nhiên cụp mắt xuống.
Tiêu Dực Nhiên cũng ngượng ngùng không kém, y căng thẳng nhìn Hạ Oản Oản: "Chuyện hôm nay đều là lỗi tại ta, là ta đã khinh bạc cô nương. Nếu cô nương không chê, ta nguyện ý cưới cô nương làm vợ."
Hạ Oản Oản không ngờ y lại nói ra lời đó, ngước mắt liếc nhìn y: "Ngươi biết ta là ai không mà đòi cưới ta làm vợ?"
Tiêu Dực Nhiên nhướng mày: "Tất nhiên là biết, nàng là Hạ Oản Oản, muội muội của Hạ Nguyên Nguyên, là đích nữ nhà Thượng thư phủ."
Dẫu y không thân với nàng nhưng chắc chắn biết nàng là ai, huống chi y và Hạ Nguyên Nguyên chơi cùng nhau từ nhỏ, dù không quen biết nàng thì cũng biết nàng là muội muội của Hạ Nguyên Nguyên rồi.
Hạ Oản Oản không ngờ y biết mình, bĩu môi nói: "Thôi bỏ đi, chuyện vừa rồi chỉ là ngoài ý muốn, ngươi không cần vì chuyện đó mà cưới ta."
Tiêu Dực Nhiên kinh ngạc nhìn nàng, không ngờ nàng lại nói như vậy: "Nàng thực sự không cần ta chịu trách nhiệm sao?"
Hai người bọn họ đã có tiếp xúc thân mật đấy thôi!
Hạ Oản Oản thản nhiên nhún vai: "Thành thân chẳng phải nên là hai bên tình nguyện sao? Chứ đâu phải chỉ vì trách nhiệm mà ở bên nhau."
Nói đoạn, nàng lại ghé sát tai y khẽ nói: "Dù sao cũng không ai nhìn thấy, không ai biết chuyện này. Chúng ta cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, cùng nhau quên nó đi."
Hơi thở vụn vặt của nàng phả vào tai khiến cảm giác tê dại lan từ sợi tóc tận đầu ngón chân y. Nhìn gương mặt tinh xảo ở ngay sát gần, Tiêu Dực Nhiên không kìm được nuốt nước bọt.
"Được." Đầu óc y trống rỗng, đến chính mình nói gì cũng chẳng rõ.
"Vậy quyết định như thế nhé, ta đi gặp tỷ tỷ của ngươi đây." Hạ Oản Oản trút bỏ gánh nặng, vẫy vẫy tay với y rồi đi ra ngoài.
Đợi Hạ Oản Oản dẫn tỳ nữ rời đi, Tiêu Dực Nhiên mới hoàn hồn lại.
Nghĩ tới cảnh vừa nãy mình hôn lên cổ nàng, Tiêu Dực Nhiên tức thì đỏ bừng cả gương mặt.
Vừa nãy mình đã nói là "Được" sao?
Tại sao đột nhiên y lại thấy hối hận thế này?
Hạ Oản Oản từ viện của Tiêu Dực Nhiên đi ra, liền tới thẳng nội viện. Lần này nàng không dám hấp tấp nữa, chậm rãi đi tới viện của Tiêu Lãnh Ngọc.
Trân Châu nhìn thấy nàng liền vội đón lấy: "Hạ cô nương, người đi đâu vậy? Nô tỳ vừa nãy ra ngoài tìm người hai lần mà không thấy."
Đôi mắt Hạ Oản Oản hơi d.a.o động, cười khổ: "Vừa nãy không cẩn thận làm bẩn váy, nên ta quay lại xe ngựa thay đồ."
Trân Châu lúc này mới để ý thấy nàng dường như đã thay váy, cười nói: "Nô tỳ còn tưởng người đi nhầm đường, Quận chúa cũng đang lo cho người đấy, mau vào trong đi ạ."
Hạ Oản Oản theo Trân Châu vào phòng, hành lễ với Tiêu Lãnh Ngọc: "Thỉnh an Quận chúa."
Gà Mái Leo Núi
Tiêu Lãnh Ngọc vội tiến lên, đỡ nàng dậy, quan tâm hỏi: "Hạ cô nương miễn lễ, vừa nãy có chuyện gì vậy?"
Hạ Oản Oản khẽ cười: "Chẳng may làm bẩn váy áo, ta đã đến xe ngựa thay bộ khác rồi."
Tiêu Lãnh Ngọc thở phào nhẹ nhõm, trừng mắt nhìn nàng một cái: "Ta còn tưởng muội bị lạc đường rồi chứ."
Hạ Oản Oản mỉm cười, chuyển chủ đề: "Phỉ Vũ tỷ tỷ đã tới chưa?"
Tiêu Lãnh Ngọc lắc lắc đầu: "Chưa thấy? Nàng ấy đi cùng muội sao?"
Hạ Oản Oản cười khổ: "Đã hẹn là đợi tỷ ấy cùng vào, nhưng ta đợi suốt nửa canh giờ mà không thấy tỷ ấy tới, nên đành vào trước."
Tiêu Lãnh Ngọc nhíu mày, lo lắng nói: "Liệu có phải xảy ra chuyện gì không?"
"Chắc là không đâu, Phỉ Vũ tỷ tỷ biết võ công mà." Hạ Oản Oản không quá lo lắng cho Đơn Phỉ Vũ, tỷ tỷ không những giỏi võ mà còn thông minh, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì.