Tiễn Đơn Phỉ Vũ và Hạ Oản Oản rời đi, Đường Mật mới có dịp trò chuyện riêng với Tiêu Lãnh Ngọc.
"Chuyện ta là Thần nữ, ngoại tổ mẫu và cữu mẫu đều đã biết, họ cũng biết ta là tiểu thần y." Đường Mật kể lại chuyện trước đó nàng dẫn Quân lão thái thái và Tô thị đến Thần nữ miếu cho Tiêu Lãnh Ngọc nghe.
Tiêu Lãnh Ngọc cười không ngớt: "Biết thì cũng chẳng sao cả, họ không phải người ngoài, chắc chắn sẽ không bán đứng muội đâu. Hơn nữa chuyện này giấy không gói được lửa, sớm muộn gì họ cũng sẽ biết thôi."
Đường Mật lặng lẽ gật đầu, nàng cũng nghĩ như vậy nên không còn bận tâm nữa.
"Đúng rồi, thần tượng ở Thần nữ miếu thực sự giống muội đến vậy sao? Đợi khi nào ta cũng phải đi xem thử mới được." Tiêu Lãnh Ngọc rất hứng thú với ngôi miếu Thần nữ đang được cả kinh thành bàn tán sôi nổi.
Đường Mật mỉm cười trêu chọc: "Ngay cả tỷ cũng muốn đùa cợt ta sao?"
Đường Mật cù vào người Tiêu Lãnh Ngọc, chọc cho nàng nằm lăn ra giường. Hai người đùa giỡn một hồi, Đường Mật sợ nàng quá phấn khích sẽ phát bệnh, nên không dám trêu chọc thêm nữa.
Hai người nằm trên giường, nhìn lên màn trướng, đột nhiên không gian trở nên tĩnh lặng.
Tiêu Lãnh Ngọc nhìn chăm chăm vào trướng một hồi lâu, đột nhiên quay sang hỏi Đường Mật: "Mật nhi, khi thành thân muội có thấy căng thẳng không?"
Đường Mật quay đầu nhìn nàng một cái: "Sao thế, tỷ bị làm sao à?"
Mặt Tiêu Lãnh Ngọc đỏ ửng, thẹn thùng nói: "Có một chút xíu."
Đường Mật cười trêu: "Có gì mà phải căng thẳng, biểu ca thương tỷ như vậy, chắc chắn sẽ chăm sóc tỷ thật tốt mà."
Nhắc tới Quân Thiên Triệt, Tiêu Lãnh Ngọc càng thẹn hơn, lườm nàng một cái: "Thì vẫn cứ căng thẳng mà!"
Ngày mai là bọn họ thành thân rồi, nghe nói lần đầu tiên sẽ rất đau, làm sao nàng có thể không căng thẳng cho được?
"Ta có thứ này muốn tặng tỷ." Đường Mật ngồi dậy, lấy từ trong người ra một quyển sách nhỏ nhét vào tay nàng.
"Cái gì thế?" Tiêu Lãnh Ngọc ngơ ngác nhìn quyển sách nhỏ, định mở ra xem thì bị Đường Mật ấn lại.
Đường Mật đỏ mặt, ngượng ngùng nhìn nàng: "Tỷ đừng xem vội, đợi đêm nay không có ai hãy xem."
Tiêu Lãnh Ngọc bị nàng làm cho tò mò c.h.ế.t mất: "Rốt cuộc là cái gì thế? Không lẽ muội tặng cho ta quyển sổ sách đấy chứ."
"Dù sao thì cứ đợi lúc không có ai hẵng xem." Đường Mật cũng không tiện nói thêm gì.
Tiêu Lãnh Ngọc hết cách, đành phải thu quyển sách lại trước.
Hai người tâm sự một lúc, Đường Mật mới đứng dậy cáo từ.
"Để ta tiễn muội." Tiêu Lãnh Ngọc cũng đứng dậy theo.
"Tỷ cứ nghỉ ngơi đi, hôm nay nhiều việc như thế, chắc chắn tỷ đã mệt rồi." Đường Mật vừa nói vừa nháy mắt đầy ẩn ý với Tiêu Lãnh Ngọc: "Tỷ hãy bảo trọng thân thể, ngày mai còn phải động phòng hoa chúc nữa đấy."
Tiêu Lãnh Ngọc lại bị lời trêu chọc của nàng làm cho đỏ bừng cả mặt.
Đường Mật cũng không để Tiêu Lãnh Ngọc tiễn, tự mình dẫn người đến chỗ của Tiêu phu nhân và Trưởng công chúa chào hỏi rồi trở về Hiên Vương phủ.
Khi Đường Mật quay về, Dạ Thần Hiên đã đợi nàng ở trong phòng từ bao giờ.
Thấy nàng về, Dạ Thần Hiên cười nói: "Về rồi à, hôm nay người tới giúp điểm trang chắc hẳn rất đông nhỉ."
Đường Mật cười gật đầu: "Khá nhiều, ta còn thấy Đơn cô nương và Hạ cô nương, chỉ là vị Mạc cô nương kia không tới."
Dạ Thần Hiên thu lại nụ cười: "Có lẽ là có việc bận rồi."
Đường Mật gật đầu, lo lắng nói: "Ta chỉ sợ nàng ấy bị Mạc tướng quản thúc. Hôm nay Đơn cô nương nói Mạc tướng đã tới Thái Sư phủ cầu hôn, tuy Đơn Thái Sư đã từ chối, nhưng xem ý của Mạc tướng là sẽ không bỏ cuộc đâu."
Nhắc tới những chuyện bê bối của Dạ Quân Dục, sắc mặt Dạ Thần Hiên trở nên nghiêm nghị: "Bản thân không có chút bản lĩnh nào, chỉ suốt ngày đi làm phiền nữ nhân, vị Mạc tướng này cũng chẳng có gì xuất sắc."
Đường Mật cũng chẳng coi trọng những thủ đoạn này của Dạ Quân Dục, kiếp trước hay kiếp này, hắn ta cũng chỉ có mỗi chiêu đó.
"Ta có chút lo cho Mạc cô nương, chàng có thể phái người lẻn vào Mạc phủ thăm dò tình hình của nàng ấy không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dạ Thần Hiên vốn không muốn quản chuyện của Mạc Tuyết Du, bất kể Dạ Quân Dục có cưới nàng ấy hay không cũng chẳng liên quan gì tới hắn.
Nhưng vì Mật nhi đã mở lời, hắn sẽ giúp đỡ là được.
"Ta sẽ cho Hồng Phi đi một chuyến, nàng đừng lo."
Đường Mật lập tức mỉm cười: "Tốt quá, Vương gia, cảm ơn chàng."
"Đồ ngốc, nói những lời này làm gì." Dạ Thần Hiên âu yếm ôm nàng vào lòng: "Chuyện của nàng chính là chuyện của ta, sau này đừng nói mấy lời khách khí ấy nữa."
Đường Mật khẽ cười, có chàng ở đây, nàng luôn cảm thấy bình an.
Đêm đó, Dạ Thần Hiên liền phái Hồng Phi lẻn vào Thừa tướng phủ.
Hồng Phi đi mất hai canh giờ mới quay lại.
"Thế nào rồi? Có thấy Mạc cô nương không? Nàng ấy có bị quản thúc không?" Đường Mật vội vàng hỏi.
"Thấy thì có thấy, nhưng không phải bị quản thúc đâu, hình như nàng ấy bị ốm rồi." Hồng Phi cân nhắc lời nói.
"Ốm ư?" Đường Mật nhíu mày: "Sao tự nhiên lại ốm?"
"Nghe nói Mạc tướng phạt nàng ấy quỳ từ đường, chắc là vì quỳ quá lâu nên mới sinh bệnh." Đây cũng chỉ là suy đoán của hắn.
Nghe về tình cảnh của Mạc Tuyết Du, Đường Mật càng thêm nặng lòng: "Nàng ấy có nhìn thấy huynh không? Có gửi lời nhắn gì cho ta không?"
Gà Mái Leo Núi
"Nàng ấy nói cảm ơn Vương phi vì chuyện trước đó, nhờ ta chuyển lời cảm ơn tới người. Nàng còn nói vì bệnh nặng nên không thể tới giúp Lãnh Ngọc quận chúa điểm trang, mong người giải thích giúp nàng. Ngoài ra thì không nói thêm gì nữa."
Nàng ấy dường như có nỗi khổ tâm không thể nói, nhưng cũng không chia sẻ thêm với hắn.
Đường Mật gật đầu, chuyện của Lãnh Ngọc nàng phải giúp giải thích, xem ra nàng ấy thật sự bị quản thúc rồi, ít nhất là không tiện ra ngoài, đến cả việc gửi tin cũng không thể làm được.
Tình cảnh của Mạc Tuyết Du thật nguy nan!
Dạ Thần Hiên thấy vậy, vội vàng an ủi: "Nàng cũng đừng quá lo lắng, ngoại tổ của Mạc Tuyết Du là Ngụy Quốc Công, cũng có chút thế lực. Mạc tướng dù có muốn bán tôn nữ, cũng phải nể mặt Ngụy Quốc Công, hơn nữa cha mẹ nàng ấy vẫn còn, họ chắc chắn sẽ vì nàng mà suy tính."
Đường Mật lặng lẽ gật đầu.
Ngụy Quốc Công tuy lợi hại, nhưng thế lực rốt cuộc vẫn không bằng Thừa tướng phủ, mà cha mẹ của Mạc Tuyết Du cũng khó bảo vệ được nàng, dù sao kiếp trước nàng ấy cũng đã bước vào Dục Vương phủ theo cách đó.
Nhưng nếu chính nàng ấy không mở lời, thì dù nàng muốn giúp cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, mọi chuyện đành phải dựa vào cơ duyên của chính nàng.
Dường như nàng ấy có cảm tình với vị Phó Ngự sử kia, có lẽ chuyển cơ của chuyện này nằm ở chỗ đó.
"Trễ rồi, chúng ta nghỉ ngơi thôi, ngày mai còn phải tham dự hôn lễ của T.ử Mộ nữa." Dạ Thần Hiên vừa nói vừa phất tay bảo Hồng Phi lui ra, rồi kéo Đường Mật đi nghỉ.
Sáng hôm sau, Dạ Thần Hiên và Đường Mật đều dậy từ rất sớm.
"Ta phải vào triều, lát nữa nàng hãy tới Quốc Công phủ trước, ta bãi triều sẽ tới đón nàng." Sau khi dùng bữa sáng, Dạ Thần Hiên nhìn Đường Mật nói.
"Được." Đường Mật ngoan ngoãn đáp, chỉnh lại áo choàng cho chàng rồi tiễn chàng ra cửa.
Đường Mật dùng bữa xong cũng khởi hành tới Quốc Công phủ.
Quốc Công phủ hôm nay náo nhiệt vô cùng, Quân Minh Nhân cũng đã về.
"Ngoại tổ, cữu cữu." Thấy Quân Minh Nhân, Đường Mật liền nở nụ cười.
Cữu cữu quả nhiên đã về rồi.
"Mật nhi tới rồi." Quân Minh Nhân thương nhất người ngoại tôn nữ này, vừa thấy nàng đã cười rạng rỡ.
Quân Hạ cũng đang ở cửa đón khách, thấy Đường Mật tới, liền cười bảo: "Mau vào trong giúp ngoại tổ mẫu và cữu mẫu của con tiếp đón nữ quyến đi."
"Dạ." Đường Mật vui vẻ đáp lời rồi vào phủ giúp việc.