Quân Thiên Triệt dưới sự giúp đỡ của Tiêu Phượng Trạch, Tiêu Dực Nhiên cùng Dạ Thần Hiên và Hạ Nguyên Nguyên, sau khi uống hai bát rượu đã thành công thoát thân về phòng.
Tuy uống không nhiều, nhưng Quân Thiên Triệt vẫn đi tắm rửa ở phòng bên cạnh, thay y phục, đợi khi hắn trở về phòng, mới phát hiện tân nương của mình đã ngủ rồi.
Quân Thiên Triệt rón rén đến bên giường, thấy tiểu nương t.ử đang trùm chăn ngủ, sợ nàng bị ngộp, Quân Thiên Triệt vội vàng vén chăn, lại phát hiện người kia căn bản không phải đang ngủ, mà là đang xem...
"Đây là gì?" Vừa thấy quyển sách nhỏ đó, Quân Thiên Triệt cảm thấy có chút quen mắt, lập tức giật lấy.
"Huynh làm gì đấy, không được cướp." Tiêu Lãnh Ngọc thấy hắn cướp sách nhỏ, lập tức đỏ mặt muốn đoạt lại, nhưng Quân Thiên Triệt đâu có để nàng lấy được.
"Nàng lấy cái này ở đâu ra?" Quân Thiên Triệt một tay ôm nàng vào lòng, nhưng lại giơ cao quyển sách nhỏ lên.
Tiêu Lãnh Ngọc giật vài cái không được, bĩu môi nói: "Đây là quyển Mật nhi đưa cho ta, quyển nương cho ta vừa mới xem xong."
Tiêu Lãnh Ngọc vừa nói vừa lấy thêm mấy quyển từ dưới gối ra.
Thấy nàng còn giấu mấy quyển, Quân Thiên Triệt vừa bực vừa buồn cười ôm nàng vào lòng: "Sách nhỏ này có gì hay không?"
Lời trêu chọc của hắn truyền vào tai, khuôn mặt Tiêu Lãnh Ngọc lập tức đỏ bừng, nhưng nghĩ đến những hình ảnh trong sách, nàng ôm lấy cổ Quân Thiên Triệt hỏi: "Huynh từng xem những thứ này chưa?"
Quân Thiên Triệt nhướng mày: "Ta cần phải xem những thứ này sao?"
Dù chưa làm, hắn cũng có thường thức mà, đến lúc này rồi, làm sao hắn có thể không biết được chứ.
Tiêu Lãnh Ngọc nghe vậy kiêu kỳ hất cặp mày nhỏ: "Nói vậy là huynh chưa từng xem rồi."
Tiêu Lãnh Ngọc nói rồi đè Quân Thiên Triệt xuống, ánh mắt sáng rực nhìn hắn: "Ta đã xem hết rồi, ta dạy huynh."
Ngọn lửa trong lòng Quân Thiên Triệt lập tức bị nàng châm ngòi, hắn không vội tìm quyền chủ động, chỉ nhìn nàng đắm đuối: "Nàng làm đi."
Tiêu Lãnh Ngọc cúi xuống, từng chút tiến lại gần hắn, cuối cùng khi cánh môi đỏ mọng chạm vào đôi môi mềm mại của hắn, tim nàng khẽ run lên, hàng mi khép lại, học theo bộ dạng của hắn mà dè dặt hôn hắn.
Màn đỏ rũ xuống, nến đỏ lay động.
Đêm nay định sẵn là đêm đáng nhớ nhất của Quân Thiên Triệt!
Ở phía bên kia, đôi uyên ương đang hưởng đêm tân hôn ngọt ngào, còn Dạ Thần Hiên thì cảm thấy không được thoải mái cho lắm.
Tối nay Dạ Thần Hiên thay Quân Thiên Triệt đỡ không ít rượu, có chút say rồi.
Đường Mật sợ hắn say rượu, sau khi chào hỏi Quân Hạ và mọi người thì lập tức đưa hắn về Hiên Vương phủ.
Vừa vào đến phòng, Dạ Thần Hiên đã ôm c.h.ặ.t lấy Đường Mật: "Mật nhi, xin lỗi nàng."
Đường Mật không biết sao hắn đột nhiên nói vậy, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, dịu dàng hỏi: "Sao vậy? Tại sao lại xin lỗi?"
Dạ Thần Hiên nhìn nàng bằng ánh mắt say lờ đờ, tự trách: "Đều là lỗi của ta, là vấn đề của ta khiến chúng ta vẫn không thể viên phòng."
Đường Mật còn tưởng hắn nói gì, dở khóc dở cười dỗ dành: "Chuyện này sao có thể trách chàng, không phải lỗi của chàng, muốn trách thì trách tên Gia Luật Hàn Đan kia. Vả lại ta cũng đâu có vội."
Nói đến câu cuối, giọng Đường Mật thấp hẳn xuống, mặt cũng đỏ ửng.
"Mật nhi~" Dạ Thần Hiên yêu thương ôm nàng vào lòng: "Ta nhất định sẽ sớm tìm cách giải trừ cổ trùng."
Đường Mật ngước nhìn hắn: "Chúng ta cùng nhau nghĩ cách, cổ trùng này sớm muộn cũng sẽ giải được, chúng ta tương lai còn thời gian dài đằng đẵng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kiếp này nàng sẽ không c.h.ế.t sớm như vậy, nàng sẽ ở bên hắn trọn đời.
"Ừ." Dạ Thần Hiên ôm c.h.ặ.t lấy nàng.
Nàng nói đúng, bọn họ còn thời gian rất dài.
Ngoài Dạ Thần Hiên ra, Tiêu Phượng Trạch và Tiêu Dực Nhiên cũng uống không ít, nhất là Tiêu Dực Nhiên, vì là em vợ nên bị ép uống rất nhiều.
Khi hai người trở về, Tiêu Dực Nhiên đã say đến bất tỉnh nhân sự, được gia đinh dìu lên giường rồi đổ gục xuống ngủ.
Tiêu Phượng Trạch cũng say không nhẹ, hắn cũng muốn về ngủ, nhưng vừa nằm xuống giường đã lập tức bị người ta túm cổ lôi dậy.
" kẻ nào?" Tiêu Phượng Trạch tức giận ngay lập tức, đôi mắt lờ đờ vì say rượu trừng trừng nhìn người trước mặt, phải cố tập trung vài lần mới nhận ra kẻ đang túm lấy mình là ai.
" Phụ thân à! Người làm gì vậy, con đang muốn ngủ mà!" Tiêu Phượng Trạch cáu kỉnh hất tay phụ thân ra, định nằm xuống tiếp.
" Đừng ngủ vội, ta có chuyện muốn hỏi con." Trường An Hầu đã đợi nó đến tận giờ này, làm sao chịu để nó cứ thế mà ngủ.
" Chuyện gì vậy? Người để mai hỏi đi!" Tiêu Phượng Trạch thực sự quá buồn ngủ rồi, nó thậm chí không mở nổi mắt nữa.
Trường An Hầu thấy nó đã có chút men say, cũng không vòng vo nữa, hỏi thẳng: "Trước đó lúc ở phủ Thúc phụ, có phải con đã khinh bạc cháu gái của Đơn Thái sư là Đơn Phỉ Vũ hay không?"
" Cái gì?" Tiêu Phượng Trạch ngơ ngác nhìn Trường An Hầu: "Khinh bạc? Con khinh bạc ai? Người đừng có oan uổng con, chuyện này mà truyền đến tai mẫu thân con, bà ấy chẳng đ.á.n.h c.h.ế.t con sao!"
Tiêu Phượng Trạch vừa nói vừa làm thủ thế "suỵt" với Trường An Hầu, khiến Trường An Hầu tức giận vung tay vỗ vào đầu nó: "Thằng nhóc thối tha này, con cho ta nghiêm túc chút, rốt cuộc con có khinh bạc người ta hay không? Trong phủ Thúc phụ con có bao nhiêu nha hoàn, tiểu tư đều nhìn thấy cả đấy."
Gà Mái Leo Núi
" Khinh bạc cái gì!" Tiêu Phượng Trạch bị đ.á.n.h trúng đầu liền xù lông: "Là nàng ta ức h.i.ế.p con, con còn bị nàng ta tát cho hai cái đây này! Có tính sổ thì cũng là con tìm nàng ta tính sổ, cái người phụ nữ hung dữ đó!"
Tiêu Phượng Trạch ôm mặt, dáng vẻ như một nàng dâu nhỏ, trông chẳng khác nào chịu nỗi oan ức tày trời.
Trường An Hầu chẳng nghe thấy gì khác, chỉ nghe mỗi việc Nhi t.ử mình bị người ta tát cho hai bạt tai: "Còn chối là không khinh bạc người ta, không khinh bạc người ta thì sao người ta đ.á.n.h con? Con nói xem con đã làm cái chuyện hồ đồ gì cả ngày nay vậy, đến cả việc ức h.i.ế.p phụ nữ mà con cũng làm ra được!"
Trường An Hầu vừa nói vừa giơ tay định đ.á.n.h tiếp, Tiêu Phượng Trạch theo bản năng rúc đầu vào trong chăn: "Đã bảo là nàng ta ức h.i.ế.p con mà! Người bị thương là con~ người bị đ.á.n.h là con~ người bị ức h.i.ế.p cũng là con~"
Trường An Hầu lựa chọn bỏ ngoài tai những lời kêu ca ủy khuất của Tiêu Phượng Trạch: "May mà cháu gái Đơn Thái sư là cô nương hiểu lễ nghĩa, chứ con mà tùy tiện khinh bạc hạng đàn bà lăng nhăng nào đó, thì không cần mẫu thân con ra tay, ta đây hôm nay đã đ.á.n.h c.h.ế.t con rồi."
Tiêu Phượng Trạch chổng m.ô.n.g không thèm để ý đến ông, dù sao từ nhỏ đến lớn nó cũng chẳng ít lần bị hai người họ đ.á.n.h, vợ chồng cùng đ.á.n.h con cũng là chuyện thường ngày.
Trường An Hầu mắng đến mệt, đột nhiên lại cười lên: "Ta đã nghe ngóng rồi, Đơn Phỉ Vũ đó rất khá, phủ Thái sư cũng là thông gia tốt, hôn sự này cứ thế quyết định, mai ta sẽ để mẫu thân con tới phủ Thái sư cầu hôn."
Trường An Hầu nói xong liền không thèm đếm xỉa đến đứa Nhi t.ử xui xẻo của mình nữa, quay người bỏ đi.
Một lúc lâu không nghe thấy động tĩnh gì, Tiêu Phượng Trạch mới vén chăn ra.
Vừa rồi phụ thân xui xẻo của nó nói cái gì nhỉ?
Cầu hôn gì cơ?
Quyết định gì cơ?
Đầu óc Tiêu Phượng Trạch quay cuồng, cảm giác nặng đầu nhẹ chân vô cùng.
Thôi bỏ đi, chuyện trời sập thì để ngày mai tính, hôm nay nó chỉ muốn ngủ, chẳng muốn nghĩ gì hết.
Tiêu Phượng Trạch đâu có ngờ, chỉ trong thời gian nó ngủ một giấc, trời thực sự đã sập xuống rồi!