Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 529:



Nghe thấy Dạ Thần Hiên tự xưng là Bản Vương, những kẻ đang muốn đẩy đá lập tức bị dọa cho sững sờ.

Dạ Thần Hiên thấy những người này áo quần rách rưới, mặt mày hốc hác, trông bộ dạng đều là dân tị nạn, có lẽ là dân tị nạn ở vùng Sa Giang, xem ra bọn họ đã bị dồn vào đường cùng nên mới phải làm giặc cỏ.

Dạ Thần Hiên đang suy nghĩ, thì kẻ cầm đầu trong nhóm người ấy lập tức đứng ra: 'Ngươi là người của phe nào, có gan thì xưng danh lên!'

Dạ Thần Hiên nheo mắt, những người khác là dân lành, còn kẻ này hẳn là giặc cỏ chính hiệu: 'Bản Vương là Hiên Vương, Thất hoàng t.ử của Đại Tề, lần này phụng thánh chỉ tới cứu trợ thiên tai tại bốn châu vùng Sa Giang.'

Dạ Thần Hiên vừa dứt lời, đám người kia lập tức trở nên kích động.

'Hiên Vương gia, là tới Sa Giang cứu trợ thiên tai!'

'Hoàng thượng đã phái Hoàng t.ử tới, dân Sa Giang chúng ta có cứu tinh rồi.'

'Tốt quá rồi, chúng ta có đồ ăn rồi!'

'Chúng ta không phải c.h.ế.t đói nữa!'

Thấy đám người đã tin lời Dạ Thần Hiên, tên giặc cỏ cầm đầu lập tức tức giận gào lên: 'Các ngươi đừng nghe hắn nói bậy, hắn nói hắn là Vương gia thì chính là Vương gia sao?'

Thấy kẻ này giở trò ly gián, Dạ Thần Hiên lập tức lấy ấn tín của mình ra: 'Đây là ấn chương của Hiên Vương, Bản Vương chính là Hiên Vương của Đại Tề, không hề giả dối, năm vạn tinh binh dưới quyền đều có thể làm chứng cho Bản Vương.'

Đám người tị nạn nhìn thấy ấn tín lấp lánh vàng ròng của Dạ Thần Hiên, trong chớp mắt đều tin lời hắn.

'Hắn thật sự là Hiên Vương!'

'Ta chưa từng thấy người nào có dung mạo xuất chúng như vậy, chắc chắn là Nhi t.ử của Hoàng đế rồi!'

'Nhiều binh lính nghe lệnh hắn như vậy, chắc chắn hắn là Vương gia!'

Tên giặc cỏ nhìn ấn tín trong tay Dạ Thần Hiên, đôi mắt tam giác hiện lên ánh xanh tham lam: 'Là Vương gia thì đã sao? Những quan lại ở Sa Giang kia ai mà chẳng tham, miệng thì nói là tới cứu trợ, nhưng lương thực cứu tế các ngươi được ăn bao nhiêu, chúng ta c.h.ế.t đói bao nhiêu người? Các ngươi thế mà vẫn còn tin hắn!'

Sa Giang bị lũ lụt đã lâu, hoa màu trên đồng đều bị ngập úng hết cả, dân chúng mất trắng, đến cả làm giặc cỏ bọn chúng cũng chẳng cướp được lương thực. Trước đây vốn có rất nhiều huynh đệ đi theo hắn, nhưng sau đó đều c.h.ế.t đói cả rồi, vì vậy hắn mới phải xúi giục đám dân tị nạn giúp hắn cướp lương thực. Tuyệt đối không thể để bọn họ tin lời vị Vương gia này, bằng không hắn sẽ trở thành tướng quân không quân rồi.

Đám dân tị nạn nghe thấy lời xúi giục của kẻ đó, lập tức có chút do dự.

Lũ lụt tại Sa Giang đã kéo dài nửa năm, những người tới cứu trợ cũng đã tới vài đợt, nhưng số lương thực đến được tay họ chẳng đáng bao nhiêu. Trái lại, đám tham quan kia ngày ngày cao lương mỹ vị, gấm vóc lụa là, căn bản không đoái hoài gì đến sự sống c.h.ế.t của họ.

Dạ Thần Hiên lắng nghe lời kẻ giặc cỏ, cũng nhìn thấu biểu cảm của đám dân chúng: 'Mọi người yên tâm, Bản Vương lần này thật sự tới cứu trợ. Đội ngũ chúng ta mang theo rất nhiều xe chở lương thực và d.ư.ợ.c liệu, Bản Vương cam đoan tất cả mọi người đều được no bụng.'

Nghe thấy có lương thực, mắt đám dân chúng lập tức sáng rực lên.

'Thật sự có lương thực.'

'Chúng ta có cứu tinh rồi!'

'Tốt quá, cuối cùng cũng có đồ ăn rồi!'

'Chúng ta không phải c.h.ế.t đói nữa.'

Tên giặc cỏ nghe có lương thực, ánh mắt tham lam càng thêm rực cháy: 'Mọi người nghe thấy chưa? Hắn mang lương thực và d.ư.ợ.c liệu tới, chúng ta hãy đồng tâm hiệp lực cướp sạch chỗ đó, như vậy chúng ta sẽ không bao giờ phải chịu đói nữa. Chúng ta còn có thể mang d.ư.ợ.c liệu đi bán lấy tiền, tất cả mọi người chúng ta không chỉ có cơm ăn, mà còn có cả bạc trắng...'

Tên giặc cỏ càng nói mắt càng sáng, cứ như thể bọn chúng đã cướp được chỗ lương thực và d.ư.ợ.c liệu kia rồi vậy.

Ngay khi hắn đang thao thao bất tuyệt, Dạ Thần Hiên nheo đôi mắt sắc lạnh, rút kiếm c.h.é.m thẳng xuống đầu hắn.

Dạ Thần Hiên ra tay cực nhanh, kẻ kia còn chưa kịp phản ứng thì đầu đã rơi xuống đất, ánh tham lam trong đôi mắt thậm chí còn chưa kịp tan biến.

Mọi người lập tức bị cảnh tượng đột ngột này làm cho kinh sợ, kẻ nhát gan thậm chí còn hét lên.

Dạ Thần Hiên lạnh lùng nhìn bọn họ: 'Hắn là giặc cỏ, còn các ngươi là dân tị nạn. Bản Vương cho các ngươi cơ hội cuối cùng, bây giờ đầu hàng, Bản Vương có thể tha mạng cho các ngươi, nếu không, kẻ kia chính là kết cục của các ngươi.'

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đám dân tị nạn nhìn t.h.i t.h.ể không đầu của tên giặc cỏ, tất cả đều sợ c.h.ế.t khiếp.

'Chúng tiểu nhân đầu hàng, Vương gia có cho chúng tiểu nhân ăn không?' Một người run rẩy hỏi.

'Vương gia có bắt chúng tiểu nhân ngồi tù không?'

'Chúng tiểu nhân cũng chỉ vì quá đói, cầu Vương gia ban cho con đường sống.'

Có người thậm chí còn quỳ rạp xuống đất.

Dạ Thần Hiên nhíu mày nhìn bọn họ: 'Các ngươi yên tâm, Bản Vương nói lời giữ lấy lời, chỉ cần các ngươi đầu hàng, đi theo Bản Vương trở về Sa Giang, Bản Vương cam đoan ngày nào các ngươi cũng có cơm ăn.'

Dạ Thần Hiên vừa dứt lời, lập tức có người vứt xẻng trong tay xuống đất: 'Chúng tiểu nhân đầu hàng.'

'Chúng tiểu nhân cũng đầu hàng.'

'Chúng tiểu nhân đều đầu hàng!' Mọi người đều vứt bỏ nông cụ trong tay, quỳ rạp dưới chân Dạ Thần Hiên: 'Đa tạ Vương gia không g.i.ế.c!'

'Đa tạ Vương gia cho chúng tiểu nhân cơ hội cải tà quy chính.'

'Đa tạ Vương gia đã cho chúng tiểu nhân đồ ăn.'

Gà Mái Leo Núi

Dạ Thần Hiên thấy dáng vẻ hốc hác của họ cũng có chút không đành lòng: 'Được rồi, đứng cả lên đi. Một lát nữa mọi người đi theo Bản Vương trở về Sa Giang. Lần này chúng ta không chỉ đến cứu trợ, mà còn nghĩ cách trị thủy, trả lại cho mọi người một mái ấm yên bình.'

Mọi người nghe vậy, lập tức kích động trở lại.

'Thật vậy sao? Nạn lũ lụt thật sự có thể trị được sao?'

'Ta muốn về Sa Giang, không biết mẫu thân ta giờ ra sao rồi?'

'Ta cũng muốn về Sa Giang, ta muốn giúp Vương gia trị thủy.'

'Vương gia, chỉ cần người có thể giúp chúng dân trị được lũ lụt, người bảo gì chúng dân cũng nghe!'

'Đúng vậy, chúng dân đều nghe theo Vương gia, xin Vương gia nhất định phải giúp chúng dân trị tốt lũ lụt.'

Mọi người vừa nói vừa dập đầu với Dạ Thần Hiên.

Nhìn bọn họ, Dạ Thần Hiên cảm thấy trọng trách trên vai mình nặng tựa ngàn cân: 'Mọi người yên tâm, chúng ta nhất định sẽ dốc hết toàn lực trị thủy, thấy mọi người đồng tâm hiệp lực thế này, Bản Vương tin rằng ngày trị được lũ lụt không còn xa nữa.'

'Đa tạ Vương gia!'

'Tốt quá rồi!'

Có lẽ do nghĩ đến viễn cảnh lũ lụt được ngăn chặn, mọi người đều không nén nổi xúc động mà rơi lệ.

'Đứng lên cả đi, đi theo Bản Vương xuống núi.'

Đám dân tị nạn dẫn Dạ Thần Hiên theo lối mòn an toàn xuống núi.

'Vương gia, người không sao chứ?' Thấy Dạ Thần Hiên xuống núi, Yến Thư và Tiêu Dực Nhiên lập tức tiến tới.

'Ta không sao.' Dạ Thần Hiên trấn an nhìn họ một cái, rồi lớn tiếng nói: 'Giặc cỏ trên núi đã bị Bản Vương tiêu diệt. Đây là những dân tị nạn Sa Giang bị giặc cỏ bắt cóc, bọn họ sẽ cùng ta trở về Sa Giang, mọi người trên đường nhớ bảo vệ bọn họ.'

Dạ Thần Hiên vừa nói xong, đám dân tị nạn này lập tức cảm thấy vô cùng hổ thẹn, đồng thời trong lòng cũng càng thêm cảm kích Dạ Thần Hiên.

Vương gia rõ ràng biết bọn họ là đồng lõa của giặc cỏ, vậy mà lại nói bọn họ là con tin, Vương gia thật sự quá tốt với bọn họ.

Đám tinh binh cũng có chút ngạc nhiên khi Dạ Thần Hiên nói như vậy, nhưng thấy những dân tị nạn này đều gầy trơ xương, có vẻ như đã đói khát lâu ngày, cũng hiểu được dụng ý của Vương gia, liền đồng thanh đáp: 'Tuân lệnh.'