Đường Mật ngước mắt nhìn Hồng Phi vừa ra tay: "Trước tiên cứ trói hắn lại, đợi chúng ta trở về rồi xử trí."
"Rõ." Hồng Phi lập tức xách xác Thạch Nguyên đang hôn mê dưới đất lên, ném cho ám vệ phía sau.
"Người bên ngoài đã xử lý xong chưa?" Đường Mật biết Tiêu Phượng Trạch đã bố trí rất nhiều ám vệ xung quanh phủ họ Đường.
"Vương phi cứ yên tâm, tất cả đều đã bị người của chúng ta khống chế." Muốn làm gì trong phủ, nếu không khống chế đám ám vệ đó trước thì căn bản là không thể.
"Tổ mẫu." Đường Mật dìu Đường lão phu nhân, dẫn theo Lâm thị, Quế ma ma, Vân Hương, Bán Hạ cùng rời khỏi phủ.
Mấy người vừa đến cửa phủ, phía bên kia Thuận Thiên phủ doãn cũng chạy tới: "Hạ quan tham kiến Vương phi."
Đường Mật liếc nhìn Thuận Thiên phủ doãn: "Phiền đại nhân phải chạy một chuyến tới phủ họ Đường giúp ta rồi."
"Đó là bổn phận ạ." Thuận Thiên phủ doãn vội vàng khom người đáp, không dám tỏ ra chút bất kính nào.
Hiên Vương hiện giờ đã đi Sa Giang trị thủy, thái độ của Hoàng thượng đối với Hiên Vương đã quá rõ ràng, chỉ sợ lần này Hiên Vương trị thủy thành công trở về chính là sẽ trở thành Thái t.ử.
Vị tương lai Thái t.ử phi này, y đương nhiên phải ra sức lấy lòng.
Đường Mật dìu Đường lão phu nhân lên xe ngựa, mấy người cùng ngồi xe hướng thẳng tới Bạch Mã Tự.
Bạch Mã Tự.
Đường Tam Báo sau khi nhận được thư của Tần thị liền không chút chậm trễ, hối hả chạy tới Bạch Mã Tự.
Tần thị vừa tới Bạch Mã Tự liền quyên tiền xin một gian tiểu Phật đường có thờ tượng Phật để tu hành.
Tiểu Phật đường cách xa chánh điện của Bạch Mã Tự, cũng rất ít người lui tới. Sau khi đến nơi, Tần thị liền sai Hồng Tình và Lục Ý đi chặn đường, trừ Đường Tam Báo ra thì không cho bất kỳ ai lại gần.
Đường Tam Báo sai người hỏi thăm mới biết Tần thị đang ở tiểu Phật đường, lại phái ám vệ đi kiểm tra, sau khi xác định an toàn mới bước vào.
Hồng Tình, Lục Ý nhìn thấy Đường Tam Báo giữa đường, lập tức hành lễ nhường lối, xem ra chuyện này các nàng đã làm không ít lần.
Đường Tam Báo thấy Hồng Tình, Lục Ý canh giữ giữa đường thì trong lòng cũng thả lỏng được đôi chút, lại nhìn thoáng qua đám ám vệ, ám vệ lập tức gật đầu với hắn rồi ẩn vào chỗ tối.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa, Đường Tam Báo mới sải bước tiến vào tiểu Phật đường.
"Tam Báo!" Thấy Đường Tam Báo, Tần thị lập tức lao vào lòng hắn.
Đường Tam Báo cau mày, đẩy nàng ra ngay lập tức: "Sao nàng lại đến đây?"
Tần thị thấy Đường Tam Báo lạnh nhạt với mình thì vô cùng ấm ức: "Còn không phải tại lão già khốn kiếp trong nhà kia sao, sắp c.h.ế.t tới nơi rồi mà còn truyền sát khí sang cho ta, làm ta đêm nào cũng gặp ác mộng. Tâm trí bất an nên ta mới tới đây để tránh sát khí."
Tần thị vừa nói, vừa lại sà vào lòng Đường Tam Báo: "Ở đây cũng không có ai, hay là chúng ta cứ ở lại đây vài ngày, tận hưởng thế giới của hai người chúng ta đi."
Tần thị vẽ vòng tròn trên n.g.ự.c Đường Tam Báo, lại định cởi áo hắn: "Tam Báo, chàng có biết thiếp nhớ chàng mỗi ngày nhiều đến mức nào không."
Đường Tam Báo đâu có tâm trí đâu để nghĩ đến chuyện đó, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: "Lão thái thái thực sự sắp c.h.ế.t rồi à?"
Tần thị lườm hắn một cái: "Chuyện này ta còn lừa chàng làm gì!"
Vừa nói, nàng vừa nhìn ra ngoài, rồi ghé sát vào tai hắn nói nhỏ một câu.
Gà Mái Leo Núi
Đường Tam Báo trợn tròn mắt, khó tin nhìn Tần thị: "Tùng nhi? Tại sao nó lại làm thế?"
Nghe hắn còn hỏi câu đó, Tần thị lập tức nổi giận: "Còn tại sao nữa? Tùng nhi làm thế chẳng phải là vì chàng sao? Chỉ cần lão già khốn kiếp đó c.h.ế.t đi, tất cả mọi thứ của phủ họ Đường đều sẽ là của chúng ta."
Đường Tam Báo cau mày: "Hiện giờ phủ họ Đường còn lại gì nữa?"
Tiền bạc, cửa hiệu, ruộng đất trong nhà đã mất sạch, ngay cả Tướng quân phủ cũng chẳng còn, dù có là của họ thì cũng còn lại gì đâu?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thì ra ngươi đang trách ta!" Cánh cửa nhỏ của Phật đường bất ngờ bị đẩy ra, Tần thị và Đường Tam Báo trong phòng đều kinh hãi sững sờ.
"Tùng nhi!" Tần thị c.h.ế.t lặng nhìn Đường Tùng, hoàn toàn không ngờ nó lại tìm đến nơi này.
Đường Tùng bước vào Phật đường, không thèm để ý đến Tần thị mà chỉ nhìn Đường Tam Báo: "Tam thúc không phải nên ở trong doanh trại sao? Tại sao lại ở đây?"
Đường Tam Báo mặt mày sa sầm, dường như không muốn lên tiếng.
Ngược lại, Tần thị cười gượng giải thích: "Tam thúc của con biết tổ mẫu con sắp không qua khỏi, nên về thăm đấy."
Đường Tùng lạnh lùng nheo mắt: "Tại sao ông ta lại biết?"
Nghe những câu chất vấn dồn dập của Đường Tùng, sắc mặt Đường Tam Báo càng khó coi hơn.
Tần thị cũng cuống quýt theo: "Là ta, là ta viết thư báo cho ông ấy."
Đường Tùng nghe vậy lập tức trừng mắt nhìn Tần thị: "Ai cho phép bà viết thư cho ông ta, con đã dặn bà thế nào rồi!"
Bị Nhi t.ử mắng xối xả, Tần thị càng thêm hoảng sợ, vội vã chạy qua đóng cửa Phật đường lại rồi lôi Đường Tùng vào trong.
Ngay khoảnh khắc cửa Phật đường đóng lại, Đường Mật đã dẫn theo một đoàn người rầm rộ kéo đến.
Trước hết, Hồng Phi nhanh như cắt, mỗi tay một người, bổ thẳng vào gáy Hồng Tình và Lục Ý, không cho hai ả một chút cơ hội nào để báo tin.
Đồng thời, ám vệ do Hồng Phi dẫn đến cũng đã khống chế toàn bộ đám ám vệ nấp trong chỗ tối.
Đường Mật ra hiệu cho mọi người giữ yên lặng, dẫn họ nhẹ nhàng tiến sát lại gần tiểu Phật đường.
Trong tiểu Phật đường, Tần thị lo lắng nhìn Đường Tùng: "Con cứ yên tâm, ông ấy sẽ không phản bội chúng ta đâu."
Đường Tùng lạnh lùng nhìn Đường Tam Báo, cười nhạt: "Tại sao ông ta sẽ không phản bội chúng ta? Ông ta có gì đặc biệt sao!"
Nhìn dáng vẻ giễu cợt của Đường Tùng, Tần thị lại càng thêm hoảng hốt, vừa định giải thích thì nghe thấy Đường Tam Báo cười khẩy: "Ta có gì đặc biệt, chính ngươi là người biết rõ nhất!"
Nghe thấy cái giọng nói quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn đó, sắc mặt Lâm thị lập tức tái nhợt.
Thấy phản ứng dữ dội của Lâm thị, Đường Mật lập tức nắm lấy tay bà, đưa cho bà một ánh mắt trấn an.
Được Đường Mật nắm lấy tay, trái tim đang treo ngược của Lâm thị thoáng chốc bình ổn lại.
Dẫu không biết tại sao ông ta lại ở đây, không biết họ đang làm gì trong phòng, càng không hiểu giữa ông ta với Tần thị và Đường Tùng có bí mật gì, nhưng lúc này, bà biết mình không thể phá hỏng kế hoạch của Mật nhi, mặc dù trong lòng bà đang vô cùng bất an, như thể có một bí mật kinh thiên động địa đang chờ bà khám phá.
Đột nhiên Lâm thị nhớ tới những lời mà trước đó Đường Mật đã cải trang thành đạo cô nói với mình, chẳng lẽ lời nói của Mật nhi trước kia đều có liên quan tới chuyện này?
Trong tiểu Phật đường, Đường Tùng khinh khỉnh nhìn Đường Tam Báo, mỉa mai: "Ta cần phải biết cái gì? Chuyện nhơ nhuốc của hai người sao?"
Lời Đường Tùng vừa dứt, tất cả những người đang nghe trộm bên ngoài, trừ Đường Mật ra, ai nấy đều chấn động không nhẹ.
Đặc biệt là Lâm thị, khuôn mặt đầy sự bàng hoàng và không thể tin nổi, nếu không phải Đường Mật đỡ lấy bà, chỉ sợ lúc này bà đã mềm nhũn ngã xuống đất, không thể gượng dậy được nữa.
Đường lão phu nhân cũng kinh hãi không kém, cơn giận trào dâng đã không thể kiềm chế được nữa.
Sao có thể?
Hai người bọn họ? Rốt cuộc là từ lúc nào!!!
Thấy Đường Tùng coi thường Đường Tam Báo như vậy, Tần thị cũng cuống lên: "Tùng nhi, con không thể nói ông ấy như thế, ông ấy là..."
"Ông ta là gì của ta!" Đường Tùng chưa đợi Tần thị nói xong đã hét lên: "Có phải bà muốn nói ông ta là cha ta không? Bà không biết nhục chứ ta còn biết nhục đấy!"