Lương Trăn nhìn đôi mắt trong veo của mẫu thân, thật sự không thể nói ra cái tên dơ bẩn đó.
"Hài nhi muốn dẫn Tổ phụ và Cữu cữu đi bắt gian."
"Được!" Du thị đồng ý ngay lập tức, còn phẫn nộ nói: "Chiêu Hòa cái ả tiện nhân kia dám làm chuyện không biết liêm sỉ như vậy, phải để cả kinh đô nhìn xem ả là loại gì, chuyện này nhất định phải làm lớn! Càng lớn càng tốt!"
Chiêu Hòa thân phận đặc thù, nếu không làm chuyện này cho mọi người đều biết, chắc chắn sẽ bị hoàng gia giấu giếm, như vậy ả không chỉ không giữ đạo phụ, còn hạ độc Trăn nhi, muốn hại tính mạng Nhi t.ử bà, bà tuyệt đối không để hoàng gia che đậy nỗi nhục này, nên chuyện này phải làm lớn!
Lương Trăn cũng có ý đó, và chủ ý hắn đã nghĩ sẵn: "Đã vào xuân, hoa đào tại trang viên của Chiêu Hòa ở ngoại ô phía Tây đã nở, xin mẫu thân hãy mời thêm các vị quý phu nhân trong kinh tới đó thưởng hoa, vừa hay Tổ phụ và Cữu cữu cũng ở ngoại ô, lúc đó hài nhi sẽ dẫn Tổ phụ và Cữu cữu cùng tới."
Du thị lập tức hiểu ra: "Ý của con là Chiêu Hòa và tên gian phu kia đang ở trang viên phía Tây đó."
Không đợi Lương Trăn trả lời, Du thị đã tức giận không chịu nổi: "Chiêu Hòa này không biết xấu hổ tới mức này, dám làm chuyện đó ngay tại trang viên của mình, thật là......"
Du thị tức tới mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, bà có đầy bụng lời muốn mắng nhưng lại không tìm ra từ ngữ nào để mắng ả.
Lương Trăn nhìn Du thị giận dữ như vậy, bỗng dưng thấy mắt hơi cay, nếu mẫu thân biết được gian phu của Chiêu Hòa là ai, thì sẽ đối mặt ra sao?
Có phải hắn quá cực đoan không, dù hai kẻ đó làm ra chuyện cầm thú không bằng, hắn không nghĩ cho ai, cũng nên nghĩ cho mẫu thân ngày ngày lao tâm vì hắn chứ. Thế nhưng bắt hắn buông tha cho hai kẻ đó, hắn làm thế nào cũng không cam lòng.
Du thị đâu biết tâm tư của Lương Trăn, thấy mắt hắn đỏ hoe, lập tức đau lòng vô cùng: "Trăn nhi, đừng buồn, loại tiện nhân như Chiêu Hòa không đáng để con vì ả mà đau lòng tổn thần, ả muốn không biết xấu hổ tự hủy hoại mình thì cứ mặc ả. Lần này chúng ta làm lớn chuyện, giành thế thượng phong rồi hòa ly với ả, con dưỡng tốt thân thể đi, mẫu thân không tin con không tìm được người vợ tốt hơn Chiêu Hòa."
Vốn dĩ bà đã không thích Chiêu Hòa, nghĩ tới ba năm trước Trăn nhi của họ vẫn là nam t.ử hán khí phách hiên ngang, phong thái ngọc thụ lâm phong, biết bao cô nương thích Trăn nhi nhà họ, cửa phủ Tấn An Hầu suýt chút nữa bị bà mối đạp đổ, lúc đó bà cũng đầy tự tin muốn chọn cho Trăn nhi một nàng dâu xuất chúng, nhưng cuối cùng Trăn nhi lại bị Hoàng thượng ban hôn.
Nếu lúc đó không phải Chiêu Hòa c.h.ế.t sống đòi gả cho Trăn nhi nhà họ, có lẽ bây giờ bà đã bế được vài đứa cháu nội rồi.
Lương Trăn đã sợ phụ nữ tới nơi rồi, nào còn tâm trí tìm ai nữa, nhưng nghe lời an ủi của mẫu thân, hắn vẫn gật đầu: "Hài nhi biết."
Du thị đau lòng xoa khuôn mặt tuấn tú của Lương Trăn: "Trăn nhi, con muốn làm gì thì cứ làm. Bất kể con muốn xử lý việc này thế nào, mẫu thân, Tổ phụ và Cữu cữu đều sẽ dốc sức ủng hộ con."
"Vâng." Lương Trăn cảm động gật đầu, như hạ quyết tâm mà nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Xin mẫu thân hãy viết thiếp mời trước, còn ngày nào yến tiệc, hài nhi sẽ thông báo cho mẫu thân sau."
"Được." Du thị không suy nghĩ nhiều, gật đầu đồng ý.
Đợi tới chiều, Lương Trăn mới gặp được phụ thân.
"Khụ khụ khụ khụ......" Như bị kích thích, vừa nhìn thấy Lương Vĩnh Đình, Lương Trăn liền ho dữ dội.
"Trăn nhi, con sao rồi?" Thấy Lương Trăn ho như vậy, Lương Vĩnh Đình lập tức đi tới như muốn vỗ lưng thuận khí cho hắn.
Mùi tùng hương nồng đậm ập tới, Lương Trăn không thở nổi, đột nhiên vục người xuống mép giường nôn thốc nôn tháo, nhưng dạo gần đây hắn chẳng ăn gì, cũng chẳng nôn ra được thứ gì, nhưng dáng vẻ khó chịu ấy như muốn nôn cả tim gan phổi phèo ra ngoài.
"Trăn nhi, con bị làm sao thế?" Lương Vĩnh Đình không ngờ phản ứng của Lương Trăn lớn tới vậy, lập tức vỗ lưng cho hắn. Nhưng chưa đợi Lương Vĩnh Đình lại gần, Lương Trăn đã đột ngột vung tay gạt phăng tay ông ra.
Lương Vĩnh Đình khựng lại, ông nhìn đôi mắt thấu tận linh hồn của Lương Trăn, lập tức chột dạ tới mức gan mật run rẩy: "Trăn nhi......"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gà Mái Leo Núi
Có phải nó biết gì rồi không?
"Thế t.ử." Tiểu Sơn cũng bị Lương Trăn dọa cho nhảy dựng, lập tức đi qua vỗ lưng cho hắn, lại nghĩ tới việc mời y sư, nhưng nghĩ tới việc Thế t.ử đã giải độc, lại không dám mời, chỉ có thể lo lắng vỗ lưng cho hắn.
Lương Vĩnh Đình cũng theo bản năng muốn sai người đi tìm y sư, nhưng nghĩ tới việc Lương Trăn bị Chiêu Hòa hạ độc, cuối cùng cũng không nói ra lời mời y sư.
Lương Trăn dường như cũng đang đợi một kết quả, dù tự nhủ với lòng rằng kẻ này đã hết cơ hội, nhưng tận đáy lòng vẫn cứ cho hắn cơ hội hết lần này tới lần khác, chỉ là kết quả cứ khiến hắn lạnh lòng hết lần này tới lần khác mà thôi.
Lương Trăn không ho nữa, mệt mỏi nhắm mắt lại: "Hài nhi muốn ngủ."
"Được." Lương Vĩnh Đình đáp ngay, "Vậy tối cha lại tới xem con."
Lương Trăn nhắm mắt không tiếp lời, Lương Vĩnh Đình thấy hắn như đã ngủ thật, cuối cùng cũng đi ra ngoài.
Nghe thấy tiếng bước chân rời đi, đôi mắt nhắm nghiền của Lương Trăn cuối cùng cũng trào ra một giọt lệ.
Tiểu Sơn thấy giọt lệ nơi khóe mắt Lương Trăn, còn tưởng mình nhìn nhầm, khi gã mở to mắt muốn nhìn rõ, giọt lệ ấy đã trượt vào trong tóc biến mất không dấu vết.
Thế t.ử khóc rồi sao? Gã hầu hạ bên cạnh Thế t.ử một tháng rồi, trước đây Thế t.ử trải qua bao nhiêu chuyện, ngay cả lúc sắp c.h.ế.t cũng không khóc, vì sao bây giờ lại khóc?
Liên tiếp mấy ngày, Lương Trăn ban đêm đều lén lút tới trang viên suối nước nóng ở ngoại ô phía Tây của Chiêu Hòa. Ba ngày sau, cuối cùng hắn cũng cho Du thị một ngày chính xác, là vào sáng ngày mai.
Vì tối nay hai kẻ đó lại tới trang viên suối nước nóng, Lương Trăn lẻn vào trong phòng, thêm vào lò hương ít d.ư.ợ.c liệu hỗ trợ, đủ để họ lăn lộn cả đêm lẫn sáng ngày mai.
Du thị nghe tới việc yến tiệc ngày mai, lập tức gửi đi mấy tấm thiếp đã viết sẵn.
Việc chọn người bắt gian, bà suy đi tính lại quyết định chọn vài người có uy tín ở ba thế hệ già trẻ lớn bé. Rất vinh hạnh, người già đại diện được Du thị chọn là Quân Lão phu nhân và Tấn Vương phi; thế hệ trung niên là Trường Công chúa và Tiêu phu nhân (cặp chị đệ muội); thế hệ trẻ, Đường Mật được vinh dự lựa chọn.
Đương nhiên một nhà gửi một tấm thiếp, không thể chỉ mời một người, nên nữ quyến nhà họ Quân đều được mời, ngoài Quân Lão thái thái còn có Tô thị và Tiêu Lãnh Ngọc vừa gả tới.
Phủ Tấn Vương ngoài Tấn Vương phi ra còn có ba người Tức phụ, vài đứa cháu gái và cháu dâu.
Phủ Trường Công chúa nữ quyến không nhiều, Trường Công chúa ngoài việc sinh Tiêu Chỉ Thanh ra thì không còn đứa nữ nhi thứ nào khác, nên chỉ có hai mẹ con họ.
Nhà họ Tiêu đương nhiên không chỉ có Tiêu phu nhân là nữ quyến, nhưng Tiêu Lãnh Ngọc đã xuất giá, dưới còn vài đứa nữ nhi thứ, việc Tiêu phu nhân có muốn mang các nữ nhi thứ đi hay không là do bà quyết định.
Còn Hiên Vương phi, nghe nói phủ Hiên Vương ngoài Vương phi ra thì không có trắc phi, thị thiếp hay thông phòng nào cả, nên trên thiếp mời Du thị cũng chỉ mời một mình bà.
Ngoài những vị này, Du thị còn gửi thiếp mời cho hai người bạn tâm giao trong kinh thành, một là Đại phu nhân Lý thị của Tướng phủ, hai là phu nhân Ngô thị của Hạ Thượng thư.
Trước khi dùng bữa tối, những người nên nhận được thiếp mời đều đã nhận được thiếp của Tấn An Hầu phủ.
Đường Mật nhìn thiếp trong tay, trong mắt đột nhiên bùng lên sự ngạc nhiên.
Xem ra vở kịch hay sắp bắt đầu rồi!