Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 619: Phò công tử có thích ta không?



Nửa đêm, đình Tĩnh Lương.

Đây là lần thứ hai Phó Tuấn Sinh đến cái đình này, lần trước y từng ăn một cái tát của Mạc Tướng tại đây.

Phó Tuấn Sinh đang mải suy nghĩ về chuyện cũ, tâm trí lơ đễnh, đến mức không nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Đợi khi y hoàn hồn lại, thì trong lòng đã ập vào một sự dịu dàng.

Phó Tuấn Sinh giật b.ắ.n người, nhìn rõ người trong lòng thì càng kinh ngạc: "Mạc cô nương?"

Phó Tuấn Sinh theo bản năng muốn lùi lại, nhưng khi nhìn thấy Mạc Tuyết Du đang đầm đìa nước mắt, y rốt cuộc không đành lòng: "Mạc cô nương, nàng bị làm sao vậy?"

Mạc Tuyết Du làm sao nói lên lời, nàng đã khóc suốt cả dọc đường, giờ đây nhìn thấy Phó Tuấn Sinh lại không nhịn được muốn trút hết mọi tủi hờn trong lòng.

Phó Tuấn Sinh thấy nàng khóc đau đớn như vậy, lòng thắt lại, muốn đẩy nàng ra, nhưng nàng ôm quá c.h.ặ.t, thử một lần không đẩy ra được, y cũng không dám dùng lực, chỉ có thể dịu dàng lau nước mắt cho nàng: "Việc này không hợp lễ nghi, Mạc cô nương hãy buông tại hạ ra trước đã. Có chuyện gì nàng cứ bình tĩnh nói với ta, chỉ cần là việc ta có thể giúp, ta nhất định sẽ giúp nàng."

Mạc Tuyết Du nào nỡ buông tay, nhưng nàng dù sao cũng là nữ t.ử, hành động này đã là cực hạn của nàng, là việc táo bạo nhất mà nàng từng làm vì bí mật trong lòng mình. Chuyện vô liêm sỉ hơn nàng không làm được nữa.

Mạc Tuyết Du cuối cùng cũng buông tay. Phó Tuấn Sinh không lùi lại, ân cần nhìn nàng: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải vì chuyện của Mạc Tướng không?"

Hình phạt xử trảm của Mạc Tướng diễn ra vào ngày mai, chẳng lẽ nàng vì Mạc Tướng mà đau lòng như vậy?

Mạc Tuyết Du không hề muốn nghe thấy cái tên của Tổ phụ, nàng bất chợt ngước mắt nhìn Phó Tuấn Sinh: "Phó công t.ử có thích ta không?"

Phó Tuấn Sinh ngẩn ngơ nhìn giọt lệ nơi khóe mắt Mạc Tuyết Du, không dám tin vào tai mình.

Nhìn bộ dạng ngẩn ngơ của Phó Tuấn Sinh, gương mặt xinh đẹp của Mạc Tuyết Du không nhịn được mà đỏ ửng. Y chắc là bị dọa rồi, đừng nói y, ngay cả bản thân nàng cũng bị lời nói của mình làm cho hoảng sợ.

Nhưng biết làm sao được đây? Nếu nàng không tranh thủ, họ có lẽ sẽ bỏ lỡ nhau mãi mãi. Đây là người đầu tiên nàng thích, nàng biết, đây cũng sẽ là người duy nhất nàng thích. Nàng không muốn cứ như vậy từ bỏ, nàng muốn thử một chút, nhỡ đâu y cũng thích nàng thì sao?

Mạc Tuyết Du lấy hết dũng khí nhìn Phó Tuấn Sinh: "Ta thích chàng, từ khi còn ở Mạc phủ đã thích rồi. Ta muốn hỏi chàng, chàng có thích ta không?"

Phó Tuấn Sinh nghe lời thổ lộ của Mạc Tuyết Du, gương mặt tuấn tú đỏ bừng lên. Y không thể tin được mà nhìn Mạc Tuyết Du, dường như không ngờ nàng lại thích mình.

Nàng sao có thể thích y chứ? Nàng là tiểu thư quý tộc lừng danh ở kinh đô, còn y chỉ là một thư sinh "nghèo", dù có đỗ Bảng nhãn thì cũng chẳng xứng với nàng.

Trong lòng Phó Tuấn Sinh, Mạc Tuyết Du mãi là tiểu thư quý tộc ở kinh đô, là người xuất chúng nhất, điều này không vì sự sa sút của nhà họ Mạc mà thay đổi.

Gà Mái Leo Núi

Mạc Tuyết Du đợi hồi lâu vẫn không thấy Phó Tuấn Sinh trả lời, lòng chìm dần xuống, chìm vào núi đao, chìm vào biển lửa, đau đớn đến mức nàng lại muốn rơi nước mắt.

Mạc Tuyết Du cố nén nước mắt, quay mặt đi, buồn rầu nói: "Tổ phụ muốn gả ta cho Dạ Quân Dục. Ta không muốn gả cho hắn, nếu chàng cũng thích ta, ta hy vọng chàng có thể đến nhà cầu hôn."

Còn nếu không thích thì sao, Mạc Tuyết Du không dám nghĩ tới, cũng không muốn nói ra.

Đang ở trong tuyệt cảnh, nàng khao khát y cũng thích mình biết bao.

Không cho Phó Tuấn Sinh cơ hội từ chối, Mạc Tuyết Du xoay người chạy mất.

Phó Tuấn Sinh ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Mạc Tuyết Du, một lúc lâu sau mới hoàn hồn lại.

Mạc Tướng muốn gả nàng cho Dục Vương? Nhưng không phải Mạc Tướng sắp bị xử trảm sao? Vậy mà vẫn còn muốn can thiệp vào hôn sự của nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bất chợt, Phó Tuấn Sinh cảm thấy ghét Mạc Tướng, dù trước kia ông từng tát y một cái, y cũng chưa từng thấy ghét ông đến vậy.

Nghĩ đến việc nàng có thể phải gả cho Dục Vương, trong lòng Phó Tuấn Sinh cảm thấy khó chịu vô cùng.

Phó Tuấn Sinh ngồi trong đình Tĩnh Lương rất lâu rất lâu mới trở về phủ.

"Thiếu gia, Mạc cô nương đã nói gì với người?" Lục Minh hào hứng hỏi Phó Tuấn Sinh, cậu hình như nhìn thấy từ xa thiếu gia và Mạc cô nương ôm lấy nhau thì phải.

Hóa ra người thiếu gia thích là Mạc cô nương, hèn gì trước kia thiếu gia luôn không chịu thành thân. Lão gia và phu nhân đã giục rất nhiều lần rồi, phu nhân còn gửi rất nhiều tranh vẽ các tiểu thư ở kinh thành về cho thiếu gia chọn, nhưng thiếu gia lần nào cũng chẳng buồn liếc mắt đã trả lại.

Thiếu gia đã hai mươi hai tuổi rồi, đường đệ của thiếu gia con cái cũng đã sinh được mấy đứa, còn thiếu gia thì hay rồi, chưa cưới thiếu phu nhân thì chớ, đến thị thiếp, thông phòng cũng không có, trong nhà ngay cả một nha hoàn cũng không có, toàn bộ đều là tiểu tư. Ngay cả quần áo của thiếu gia cũng là cậu giặt, đến cả một bà t.ử giặt đồ cũng không thuê.

Nếu thiếu gia thực sự thích Mạc cô nương thì đó là cơ hội tốt. Trước kia Mạc Tướng coi thường thiếu gia nhà mình, cái lần thiếu gia bị Mạc Tướng tát tai ở đình nghỉ mát cậu vẫn còn nhớ kỹ. Nhưng Mạc Tướng ngày mai là bị xử trảm, nhà họ Mạc bị tịch biên, nghe nói Hoàng hậu cũng bị phế, còn bị tống vào lãnh cung, nhà họ Mạc đương nhiên không còn hiển quý như trước nữa, giờ đây thiếu gia nhà cậu đã có thể xứng đôi với tiểu thư nhà họ Mạc rồi.

Lục Minh còn muốn nói thêm gì đó với thiếu gia, nhưng thấy thiếu gia đã thất thần về phòng, không đợi cậu vào phòng, thiếu gia đã khóa cửa lại luôn.

Lục Minh ngẩn ra như gỗ, thiếu gia đây là bị sao vậy? Chẳng lẽ là thất tình? Nhưng rõ ràng cậu thấy Mạc cô nương và thiếu gia ôm nhau mà, như thế mà còn thất tình sao?

Đêm đã về khuya, Phó Tuấn Sinh nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, dù y mở mắt hay nhắm mắt, trong đầu cũng chỉ có câu nói "Ta thích chàng".

Trái tim không kìm được mà đập thình thịch, đồng thời sự ngọt ngào trào dâng trong lòng khiến tim y tan chảy.

Trằn trọc cả đêm, Phó Tuấn Sinh cuối cùng cũng hiểu rõ lòng mình.

Y cũng thích Mạc cô nương.

Thích từ bao giờ nhỉ? Có lẽ là lúc ở Mạc phủ nàng luôn tình cờ gặp y? Hay là trong bữa tiệc hoa đào do Hiên Vương phi tổ chức khi nàng hỏi y chuyện chuyển nhà? Hoặc là ở đình Tĩnh Lương khi nàng nhờ y truyền tin?

Nói chung là, đã thích rồi đấy thôi!

Nhưng nghĩ đến việc nàng sắp gả cho Dục Vương, y lại thấy khó chịu như bị ai bóp nghẹt tim mình.

Cuối cùng không nằm nổi nữa, Phó Tuấn Sinh lập tức đứng dậy.

Lục Minh đang trực đêm bên ngoài thấy Phó Tuấn Sinh đứng dậy, vội vã đứng lên từ bậc thềm: "Thiếu gia, sao người tỉnh dậy sớm thế ạ? Còn sớm mà, chưa tới giờ vào triều đâu ạ."

"Đi mời một bà mối tới đây." Phó Tuấn Sinh nhìn cậu dặn dò.

"Bây giờ ạ?" Lục Minh đờ người ra, không dám tin vào những gì mình nghe thấy.

Bây giờ trời còn chưa sáng mà? Hơn nữa lại là đi mời bà mối, vị thiếu gia vốn coi bà mối như rắn rết từ bao giờ lại muốn làm việc với bà mối vậy?

"Ngay bây giờ." Phó Tuấn Sinh đã gấp gáp lắm rồi, sợ rằng mình chậm chân một bước, nàng sẽ gả cho Dục Vương mất.

"Tuân lệnh!" Thấy Phó Tuấn Sinh không giống đang đùa, Lục Minh lập tức đáp lời rồi chạy đi. Chạy được nửa đường, cậu lại quay lại, mặt mày hớn hở hỏi: "Thiếu gia là muốn cưới Mạc cô nương ạ?"

Phó Tuấn Sinh bất chợt đỏ mặt, lườm cậu một cái: "Bảo ngươi đi thì cứ đi đi!"

Vừa thấy biểu cảm của thiếu gia nhà mình, Lục Minh làm sao còn không hiểu, lập tức vui vẻ chạy đi: "Thuộc hạ đi mời cho người ngay ạ!"