Tại triều đình Đại Tề, Dạ Chính Hùng đang cùng bá quan văn võ bàn bạc chuyện dịch bệnh tại Sa Giang.
"Dịch bệnh ở Sa Giang ngày một nghiêm trọng, để tránh lây lan, kính xin Hoàng thượng sớm tính kế sách!"
"Ngự y trong cung y thuật cao minh, thần cho rằng Hoàng thượng nên phái thêm nhiều ngự y đến Sa Giang."
"Nghe nói Tiểu thần y y thuật cao siêu, Hoàng thượng có thể thỉnh Tiểu thần y tới Sa Giang."
Dạ Thần Hiên nghe thấy lời của các đại thần, liền đứng ra tâu: "Phụ hoàng, nhi thần nghe nói Thần nữ của Thần Nữ miếu y thuật cao minh, nhi thần muốn thỉnh Thần nữ cùng đến Sa Giang để giải quyết dịch bệnh."
Dạ Chính Hùng sao không biết Thần nữ chính là Tiểu thần y, liền lập tức đồng ý: "Chuẩn tấu, lát nữa Trẫm sẽ hạ chỉ mời Thần nữ giúp con."
"Đa tạ Phụ hoàng." Dạ Thần Hiên muốn để Mịch nhi đi với thân phận Thần nữ cũng là có dự tính riêng.
Thứ nhất, thân phận Thần nữ của Mịch nhi có thể an lòng dân. Thứ hai, cứu trị dịch bệnh vốn là tích đức hành thiện, nếu Mịch nhi thật sự giải quyết được dịch bệnh, uy danh của Thần nữ trong lòng bách tính sẽ càng cao hơn. Thứ ba, Thần nữ mỗi tháng mùng một và mười lăm đều phải đến Thần Nữ miếu chẩn bệnh miễn phí, chuyến này đi không biết bao giờ mới về, nếu Thần nữ luôn vắng mặt không những gây xôn xao lòng dân, mà còn khiến kẻ khác nghi ngờ thân phận của nàng.
Cho nên so với thân phận Tiểu thần y, để thân phận Thần nữ đi cùng hắn đến Sa Giang sẽ thỏa đáng hơn.
Nghe thấy Dạ Chính Hùng muốn phái Thần nữ đi giúp Dạ Thần Hiên, Dạ Dịch Hành lập tức đứng ra: "Phụ hoàng, Lão thất trước giờ vẫn luôn ở Sa Giang rất vất vả, nay dịch bệnh nghiêm trọng, Phụ hoàng không nên để Lão thất mạo hiểm nữa, nhi thần nguyện thay Lão thất tới Sa Giang giải quyết dịch bệnh và trị thủy."
Phụ hoàng thiên vị Lão thất, có chuyện tốt gì cũng chỉ nhớ đến hắn, lần trước trị thủy hắn không kịp tham dự, lần này dù thế nào cũng không thể để Phụ hoàng đổ hết công lao lên đầu một mình Lão thất được.
Dạ Kinh Hoa thấy vậy cũng lập tức đứng ra: "Phụ hoàng, nhi thần cũng nguyện đến Sa Giang."
Dạ Quân Dục đứng bên cạnh nghe ngóng, không hề lên tiếng can dự.
Chỉ còn nửa tháng nữa là hắn đại hôn, Sa Giang chắc chắn hắn không thể đi được. Hơn nữa trước đó vì chuyện tạo ra dịch bệnh, Phụ hoàng đã rất bất mãn với hắn, nếu lúc này hắn ra mặt tranh công, Phụ hoàng chắc chắn sẽ không thèm đếm xỉa đến hắn.
Huống hồ dịch bệnh lần này ở Sa Giang có liên quan đến hắn, nếu hắn thật sự tới đó, bách tính Sa Giang chẳng xé xác hắn ra sao, chi bằng cứ ngoan ngoãn ở lại kinh thành chờ đại hôn thì hơn.
Ai cũng nói Dạ Chính Hùng thiên vị, đến nước này rồi, Dạ Chính Hùng làm sao còn để Dạ Dịch Hành và Dạ Kinh Hoa ra mặt cướp công của Dạ Thần Hiên, liền trừng mắt với bọn họ: "Trẫm chỉ có vài đứa Nhi t.ử là các con, tất cả đều đi Sa Giang, nhỡ xảy ra chuyện gì, các con bảo Trẫm sống sao đây?"
Dạ Dịch Hành: "..."
Dạ Kinh Hoa: "..."
Phụ hoàng ơi là Phụ hoàng, Người có thể thiên vị lộ liễu hơn được nữa không?
Lý do đường hoàng này của Dạ Chính Hùng khiến phe cánh của Hành Vương và Hoa Vương đều không còn lời nào để phản bác.
Dạ Chính Hùng lại nhìn Dạ Thần Hiên đầy quan tâm: "Lão thất, Sa Giang vẫn do con đi, nhưng dịch bệnh nghiêm trọng, con cũng phải cẩn thận."
Dạ Thần Hiên lập tức chắp tay: "Nhi thần nhất định không phụ lòng Phụ hoàng, sớm ngày trừ sạch dịch bệnh, giải quyết thủy họa, trả lại sự yên bình cho bách tính."
Dạ Chính Hùng hài lòng gật đầu, tuyên bố bãi triều.
Sau khi bãi triều, Lý Nguyên liền mang thánh chỉ đến Thần Nữ miếu.
Lão Ba lần đầu thấy công công trong cung, lo lắng không yên: "Thần... Thần nữ, người không có ở đây."
Lý Nguyên cười hòa ái: "Không sao, ý của Hoàng thượng chỉ cần trong Thần Nữ miếu có người tiếp chỉ là được."
Nói xong, Lý Nguyên liền mở thánh chỉ ra.
Lão Ba dẫn người trong Thần Nữ miếu đều quỳ xuống, bách tính bên ngoài tới thắp hương cũng đều quỳ rạp theo.
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Dịch bệnh Sa Giang hoành hành, bách tính nguy nan, Trẫm nghe Thần nữ ở Thần Nữ miếu tâm địa từ bi, y thuật xuất thần nhập hóa, đặc biệt thỉnh Thần nữ cùng Hiên Vương tới Sa Giang giải trừ dịch bệnh, nếu có thể triệt để dẹp sạch dịch bệnh, trả lại bình yên cho dân chúng, Trẫm nhất định trọng thưởng. Khâm thử!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lão Ba giơ cao hai tay: "Thảo dân thay mặt Thần nữ tiếp chỉ, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
Lý Nguyên tuyên xong thánh chỉ liền trở về.
Bách tính bên ngoài lại vừa phấn khích vừa lo lắng.
"Thần nữ thật lợi hại, ngay cả Hoàng thượng cũng phải thỉnh Thần nữ giúp đỡ kìa!"
"Thần nữ đi Sa Giang chữa bệnh rồi, vậy chúng ta phải làm sao đây?"
"Thần nữ đâu phải đi rồi không trở lại, trong Thần Nữ miếu này chẳng phải còn mấy vị y sư nữa sao?"
"Nhưng dịch bệnh không phải là không thể chữa khỏi sao? Thần nữ có thể trị hết không?"
"Thần nữ y thuật cao minh, lại được thần linh che chở, chắc chắn sẽ chữa khỏi dịch bệnh!"
Gà Mái Leo Núi
Lão Ba cung kính bưng thánh chỉ, lập tức cho người đến Thanh Long bang tìm Đường Mịch.
Thực ra lúc Lý Nguyên tới Thần Nữ miếu tuyên chỉ, Đường Mịch đã biết tin, lập tức phái Hồng Phi đến Thanh Long bang, bảo hắn liên lạc với người bên Thần Nữ miếu để lấy lại thánh chỉ.
"Mịch nhi, ngày mai chúng ta phải đi Sa Giang rồi, bên đó điều kiện gian khổ, lần này phải vất vả cho nàng rồi." Dạ Thần Hiên nửa ôm lấy Đường Mịch nói.
Đường Mịch liếc hắn một cái: "Sớm đã bảo chàng đưa thiếp đến Sa Giang rồi, nếu thiếp theo chàng đi từ đầu, có lẽ giờ dịch bệnh đã được giải quyết rồi."
Dạ Thần Hiên bị vẻ mặt phụng phịu của nàng làm cho bật cười: "Đều là lỗi của ta, sau này đi đâu ta cũng đưa nàng theo."
Đường Mịch đắc ý: "Đây là chàng nói đấy nhé."
"Ừm." Dạ Thần Hiên cười đáp, cúi đầu định hôn nàng thì Yến Thư vừa vặn xông vào.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Mịch ửng đỏ, lập tức đẩy Dạ Thần Hiên ra.
Dạ Thần Hiên lại lườm Yến Thư một cái đầy u oán.
"Khụ..." Yến Thư lúng túng hắng giọng, lui ra ngoài mới bẩm báo: "Vương gia, Vương phi, Thiếu phu nhân của Vinh Quốc Công phủ tới xin gặp."
"Là Lãnh Ngọc đến." Đường Mịch lập tức vui mừng chạy ra ngoài.
Dạ Thần Hiên bất lực theo sau nàng.
Tiêu Lãnh Ngọc đang đợi ngoài sân, thấy Đường Mịch và Dạ Thần Hiên đi ra, vội vàng phúc thân, nhưng chưa đợi nàng hành lễ xong, Đường Mịch đã đỡ nàng đứng dậy: "Hôm nay sao muội có thời gian đến đây?"
Tiêu Lãnh Ngọc nhìn xung quanh, không nói gì.
Đường Mịch vội kéo nàng vào Tĩnh Mặc Hiên, đích thân rót cho nàng chén trà rồi mới hỏi: "Rốt cuộc có chuyện gì vậy?"
Vào trong Tĩnh Mặc Hiên, Tiêu Lãnh Ngọc cũng chẳng cần dè chừng gì nữa, nói thẳng: "Nghe nói Hoàng thượng đã hạ chỉ bảo tỷ đi Sa Giang trị dịch bệnh rồi."
"Ừm." Tiêu Lãnh Ngọc biết nàng là Thần nữ, Đường Mịch cũng chẳng có gì phải giấu giếm.
"Vậy tỷ có thể đưa muội đi cùng không?" Tiêu Lãnh Ngọc tội nghiệp nhìn Đường Mịch.
Nàng cùng Quân Thiên Triệt thành thân mới được vài ngày, chàng đã đi rồi, nàng thực sự rất nhớ chàng.
Đường Mịch tỏ vẻ khó xử: "Sa Giang điều kiện gian khổ, thân thể muội lại không tốt, vẫn là đừng đi thì hơn. Hơn nữa biểu ca chắc chắn sẽ không đồng ý đâu, nếu tỷ lén đưa muội đi, không chừng biểu ca sẽ giận tỷ mất."
Đến lúc này, Đường Mịch mới hiểu được tâm trạng của Dạ Thần Hiên lúc nãy. Nàng thật sự không nỡ để Lãnh Ngọc phải chịu khổ, huống chi bên Sa Giang còn có dịch bệnh, với thể trạng của Lãnh Ngọc, nhỡ qua đó nhiễm bệnh thì biểu ca chẳng hận c.h.ế.t nàng sao.