Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 625: Mịch nhi nhà chúng ta không ghen



Dạ Thần Hiên thấy Tuyết Mịch có thái độ này với Đường Mịch, lập tức phẫn nộ ngước mắt lên, Đường Mịch thấy vậy liền kéo tay Dạ Thần Hiên, an ủi mỉm cười với hắn.

Cơn giận dữ đang phun trào của Dạ Thần Hiên, trong nháy mắt đã bị Đường Mịch dập tắt.

"Thuốc ta chế đương nhiên khác với của nàng, nhưng trước khi t.h.u.ố.c của ta luyện chế xong, vẫn cần t.h.u.ố.c của nàng để khắc chế bệnh tình." Đường Mịch nói rất chân thành, không hề có ý mỉa mai, nhưng Đường Mịch càng như vậy, Tuyết Mịch càng thấy khó chịu như nghẹn đá trong cổ họng.

Đợi Tuyết Mịch nén nỗi khó chịu trong lòng xuống, muốn nói gì đó, thì Đường Mịch đã bắt đầu lấy m.á.u bệnh nhân rồi.

Đường Mịch không lấy m.á.u tất cả bệnh nhân, mà chọn ra ba người có mức độ bệnh khác nhau, mỗi người lấy một bát m.á.u.

Sau khi lấy xong, Đường Mịch giao ba bát m.á.u cho Yến Thư: "Đem cất đi."

"Tuân lệnh." Yến Thư cung kính đáp.

Nhìn thái độ cung kính của Yến Thư đối với Đường Mịch, trong lòng Tuyết Mịch càng thấy khó chịu.

Đến cả hộ vệ bên cạnh Hiên Vương cũng tôn trọng nàng như vậy, chẳng lẽ nàng thực sự là Hiên Vương phi?

Đường Mịch sang phòng bên cạnh, kiểm tra tình hình của các nạn nhân bị trúng độc.

Tình hình dường như nghiêm trọng hơn nàng tưởng rất nhiều.

"Sao rồi?" Dạ Thần Hiên thấy sắc mặt nàng ngưng trọng, lo lắng hỏi.

Đường Mịch ngước mắt: "Trúng độc quá lâu, tình hình rất nghiêm trọng, hơn nữa......"

Đường Mịch lo lắng nhìn mấy bệnh nhân: "Có vài người ngoài bị trúng độc ra, còn thực sự mắc phải ôn dịch."

Mọi người nghe vậy đều giật mình.

Dạ Thần Hiên trực tiếp nhìn sang mấy vị y sư, các y sư sợ hãi không nhẹ, lập tức quỳ xuống: "Triệu chứng trúng độc của họ rất giống ôn dịch, chúng ta đều không nhìn ra."

Đường Mịch nhìn đám y sư kia, khẽ thở dài: "Thôi bỏ đi, mạch tượng của hai loại bệnh này rất giống nhau, quả thực rất khó phân biệt. Giờ hãy tách những người đó ra trước."

Đường Mịch lập tức chỉ ra những người bị nhiễm ôn dịch, sai người chuyển họ sang một ngăn phòng mới.

Những người này có tình huống đặc biệt, Đường Mịch lấy thêm m.á.u của họ, bên phía bệnh nhân trúng độc cũng lấy m.á.u.

Đợi mọi việc xong xuôi, trời cũng gần sáng.

Dạ Thần Hiên thấy nàng mệt mỏi như vậy, đau lòng không thôi: "Ngủ một lát đi, những thứ này để khi nàng ngủ dậy rồi nghiên cứu tiếp."

Đường Mịch cười khổ, nàng thực sự không trụ nổi nữa, vốn dĩ bôn ba nhiều ngày cũng chẳng ngủ được bao nhiêu, bây giờ lại thức thêm một đêm, nàng thực sự quá mệt.

"Về phòng ta ngủ." Dạ Thần Hiên ở khu thu dung thời gian khá nhiều, nên ở đây đặc biệt để lại một gian phòng cho hắn, còn Quân Thiên Triệt và những người khác chỉ có thể vài người chen chúc một phòng.

"Được." Đường Mịch theo Dạ Thần Hiên về phòng.

Tả Thái thấy hai người vào chung một phòng, cuối cùng không nhịn được nhìn sang Quân Thiên Triệt, nhỏ giọng hỏi: "Quân đại nhân, vị Thần nữ đó và Hiên Vương điện hạ có phải là mối quan hệ đó không?"

Quân Thiên Triệt chớp mắt, trực tiếp giả ngu: "Quan hệ nào?"

Tả Thái nhíu mày, có chút gấp gáp: "Thì chính là quan hệ đó đó!"

Sợ hắn không hiểu, Tả Thái còn chụm hai ngón tay cái lại ra hiệu.

"Sao có thể chứ, Hiên Vương đối với biểu muội ta tình thâm nghĩa trọng, ngoài nàng ra, hắn không thể nào có quan hệ với bất kỳ nữ t.ử nào khác." Quân Thiên Triệt nói một cách lấp lửng, rồi ngáp một cái, tự mình quay về nghỉ ngơi.

Một ngày một đêm này, thật sự khiến hắn mệt muốn c.h.ế.t.

...... Tả Thái vạch đầy vạch đen trên trán nhìn theo bóng lưng Quân Thiên Triệt.

Tên này rốt cuộc lấy tự tin ở đâu ra vậy? Không thấy Hiên Vương cùng vị Thần nữ kia đã vào trong phòng rồi sao? Nam nữ đơn chiếc, nếu không có quan hệ gì thì có thể vào cùng một phòng ngủ sao?

Bất kể Quân Thiên Triệt có "tự lừa mình dối người" thế nào, Tả Thái vẫn đinh ninh rằng Thần nữ chắc chắn là người của Vương gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghĩ xong, Tả Thái cũng ngáp một cái, đuổi theo Quân Thiên Triệt quay về phòng.

Đợi mọi người đi hết, Tuyết Mịch mới từ chỗ tối bước ra.

Lời bọn họ vừa nói là có ý gì?

Người phụ nữ kia không phải Hiên Vương phi? Là Thần nữ?

Thần nữ lại là ai?

Đừng nói là Tả Thái không tin lời quỷ quái của Quân Thiên Triệt, ngay cả Tuyết Mịch cũng chẳng tin.

Chỉ cần mắt không mù thì ai cũng nhìn ra quan hệ giữa Hiên Vương và người phụ nữ kia tuyệt đối không bình thường. Lời đồn cứ nói Hiên Vương giữ mình trong sạch thế nào, chỉ yêu mỗi Hiên Vương phi ra sao, kết quả cũng chỉ đến thế mà thôi, giờ chẳng phải đang lén lút vụng trộm với nữ t.ử khác sau lưng Hiên Vương phi đó sao.

Tuyết Mịch nén cơn ghen tị, chua chát bĩu môi.

Việc này đối với nàng ta mà nói chưa chắc đã là chuyện xấu, Hiên Vương đã có thể tìm nữ t.ử khác, vậy nàng ta vẫn còn cơ hội.

Tuyết Mịch miễn cưỡng xốc lại tinh thần, rồi quay về trúc xá của mình.

Trong phòng Dạ Thần Hiên, hai người đang nằm sát bên nhau trên giường.

Dạ Thần Hiên nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc xanh của nàng, vô cùng tận hưởng khoảnh khắc bên nhau: "Tại sao nàng không hỏi chuyện người phụ nữ kia?"

Đường Mịch dụi đầu vào lòng hắn, rồi mới ngước mắt lên: "Chàng hy vọng ta hỏi sao?"

Dạ Thần Hiên nhìn nàng đầy thẳng thắn: "Ả là gian tế, ta giữ ả lại một là vì ả nói mình có phương t.h.u.ố.c bí truyền có thể khống chế ôn dịch, hai là muốn xem có thể từ chỗ ả mà truy ra kẻ chủ mưu đứng sau hay không."

Đường Mịch lập tức hiểu ra: "Ả chính là người truyền tin cho Đường Tùng."

"Ừm." Dạ Thần Hiên gật đầu, "Ả là gian tế, từ lần đầu gặp ả ta đã biết, hơn nữa......"

Dạ Thần Hiên khựng lại, rủ mắt nhìn nàng: "Ả tên là Tuyết Mịch."

Nghe thấy cái tên giống mình, Đường Mịch chợt nhíu mày, hồi lâu sau liền chua chát bĩu môi: "Quả nhiên là nhắm vào chàng mà tới."

Nhìn thấy nàng cuối cùng cũng ghen, Dạ Thần Hiên mỉm cười, cúi đầu hôn nàng: "Người ta yêu chỉ có Đường Mịch, dù ả có gọi là gì đi chăng nữa cũng không thể lay chuyển ta dù chỉ một nửa."

Gà Mái Leo Núi

Nghe câu nói ngọt hơn mật này của hắn, Đường Mịch mỉm cười, vùi mặt vào n.g.ự.c hắn: "Ta không có ghen."

Dạ Thần Hiên mỉm cười vỗ vỗ đầu nàng: "Được, Mịch nhi của chúng ta không ghen."

Giọng điệu này của hắn khiến Đường Mịch đỏ mặt, nàng tức giận giơ nắm đ.ấ.m đập vào n.g.ự.c hắn: "Đã nói là không ghen rồi mà."

Dạ Thần Hiên cười, nắm lấy nắm đ.ấ.m nhỏ của nàng đặt lên môi khẽ hôn: "Ta biết rồi, hôm nay nàng quá mệt, mau ngủ đi, ta canh chừng cho nàng."

Đường Mịch nhìn quầng thâm dưới mắt hắn, vô cùng đau lòng: "Chàng nằm cùng ta."

Hắn cũng đã đi đường suốt bao ngày, thời gian nghỉ ngơi còn ít hơn nàng.

"Được." Dạ Thần Hiên cũng thực sự đã mệt, ôm lấy nàng, tâm an ổn nên càng thấy buồn ngủ.

Hai người chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc mộng.

Giấc ngủ này không kéo dài lâu, chỉ khoảng hai canh giờ, vì trời đã sáng, bên ngoài lại đưa tới những bệnh nhân ôn dịch mới.

Đường Mịch bị đ.á.n.h thức, muốn đứng dậy, nhưng Dạ Thần Hiên ôm c.h.ặ.t nàng không buông: "Ngủ thêm chút nữa đi."

Nàng còn chưa ngủ được bao lâu.

"Nghỉ ngơi một lát là tốt rồi, bao nhiêu bệnh nhân đang đợi."

Đường Mịch hôn Dạ Thần Hiên một cái rồi đứng dậy đi nghiên cứu m.á.u thu thập được từ những bệnh nhân kia.

Đường Mịch đã bận rộn, Dạ Thần Hiên càng không nằm yên được, bèn ra ngoài bảo Yến Thư chuẩn bị chút đồ ăn. Ở Sa Giang cũng chẳng có gì nhiều, chỉ có cháo trắng, Đường Mịch cũng không chê, ăn vội mấy miếng rồi tiếp tục nghiên cứu.