Lời vừa thốt ra, tất cả mọi người đều sững sờ.
Ngay cả Dạ Chính Hùng cũng đứng hình, mất một lúc lâu lão mới hoàn hồn, nhìn Dạ Thần Hiên với những vạch đen trên trán.
Tên ngốc này, dù có không muốn cưới người ta thì cũng đâu thể từ chối ngay trước mặt thế này, làm vậy thì người ta ngượng ngùng biết bao.
Dạ Chính Hùng vội nhìn sang Đường Mịch, thấy nàng không có phản ứng gì, dường như không vì thế mà tức giận, lão mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Dạ Chính Hùng lườm Dạ Thần Hiên một cái: "Thần nữ y thuật cao siêu, lại có lòng với thiên hạ, nghĩa cử vô số, tâm địa thuần thiện, làm trắc phi của con là còn thừa sức..."
"Chuyện đó là tất nhiên." Dạ Thần Hiên cướp lời trước khi Dạ Chính Hùng nói hết.
Dạ Thần Hiên vừa nói vừa dịu dàng mỉm cười nhìn Đường Mịch.
...Dạ Chính Hùng tức thì co giật khóe mắt, tên ranh con này đang giở trò gì vậy, rõ ràng là có ý với người ta, vì sao lại không chịu cưới?
Chẳng lẽ là sợ đắc tội với người nhà họ Quân?
Dạ Chính Hùng vô thức nhìn sang Quân Hạ, nhưng không thấy vẻ không vui nào trên mặt lão, ngược lại lão lại đầy ý cười, trông như đang đợi xem kịch hay.
Dạ Chính Hùng thật sự không hiểu nổi nữa.
Ngoài vài người biết chuyện, những người còn lại tại hiện trường hoàn toàn không hiểu ý của Dạ Thần Hiên.
Dạ Quân Dục đảo mắt một vòng, đột nhiên đứng dậy nói: "Phụ hoàng, nghĩa cử của Thần nữ khiến nhi thần vô cùng cảm động, nhi thần nguyện nạp Thần nữ làm trắc phi, xin phụ hoàng tác thành."
Dạ Chính Hùng: "..."
Dạ Thần Hiên, Đường Mịch: "..."
Các vị quan lại càng thêm mù mờ.
Ngay cả Dạ Dịch Hành và Dạ Kinh Hoa cũng cạn lời, trên đời này còn ai mặt dày hơn Dạ Quân Dục nữa không? Đúng là nơi nào cũng có mặt hắn!!!
Dạ Thần Hiên lạnh mặt lườm Dạ Quân Dục, vươn tay ôm c.h.ặ.t Đường Mịch vào lòng, rồi dưới cái nhìn kinh ngạc của tất cả mọi người, hắn cúi đầu hôn lên môi nàng qua lớp mạng che mặt.
Dạ Chính Hùng: "..."
Dạ Quân Dục: "..."
Quan lại: "..."
Mọi người đều đứng hình.
Chuyện gì thế này?
Vừa nãy chẳng phải Hiên Vương nói không cưới người ta sao? Sao chớp mắt đã hôn người ta rồi? Chẳng lẽ là bị Dục Vương kích động?
Thấy Dạ Thần Hiên hôn nàng trước mặt bao nhiêu người, Đường Mịch tức thì đỏ mặt tía tai.
Tên này thật là...
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ của Đường Mịch, Dạ Thần Hiên trìu mến ôm nàng vào lòng.
Dạ Quân Dục thấy hai người thân mật như thế, tức tới mức sôi m.á.u: "Dạ Thần Hiên, có phải ngươi cố ý chống đối bổn vương không?"
Trước đây bảo hắn cưới thì hắn không cưới, giờ hắn nói muốn cưới thì hắn lại nhảy vào phá đám, cứ như Đường Mịch trước kia, hắn chính là cố tình đối đầu với hắn.
Dạ Thần Hiên lười chẳng buồn để ý tới Dạ Quân Dục, chỉ dịu dàng nhìn Đường Mịch nói: "Bổn vương không nạp Thần nữ làm trắc phi là vì... nàng ấy đã là vương phi của bổn vương rồi."
...Mọi người hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
"Lời này nghĩa là sao vậy?"
"Phải đó, Hiên Vương phi chẳng phải là Đường Mịch sao?"
"Hiên Vương đây là muốn hưu Hiên Vương phi sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không thể nào, Hiên Vương phi là cháu ngoại của Dung Quốc công, đó là cục cưng tâm can của Dung Quốc công, hắn dám hưu Hiên Vương phi sao?"
Trong mắt các vị quan lại, Đường Mịch chính là đại diện cho binh quyền, Hiên Vương cưới Đường Mịch tức là nắm được binh quyền trong tay Dung Quốc công. Lúc này mà Hiên Vương hưu Đường Mịch, chẳng khác nào đắc tội c.h.ế.t với Dung Quốc công, đừng nói là binh quyền, phe cánh của Hiên Vương cũng hoàn toàn tan rã.
Cho dù Thần nữ có danh vọng cao đến đâu, thì cũng không hữu dụng bằng Hiên Vương phi!
Không chỉ các vị quan lại nghĩ vậy, ngay cả Dạ Chính Hùng cũng nghĩ y như thế. Nghe thấy Dạ Thần Hiên nói những lời này, Dạ Chính Hùng vô thức nhìn sang Quân Hạ, tức thì lườm Dạ Thần Hiên một cái: "Lão thất, không được hồ đồ!"
Dạ Thần Hiên không giải thích gì, nhìn Đường Mịch một cái rồi đưa tay gỡ mạng che mặt của nàng.
Mạng che mặt trắng muốt rơi xuống, lộ ra gương mặt tuyệt sắc khuynh quốc khuynh thành ấy.
Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ nhìn Đường Mịch, suýt chút nữa không tin vào mắt mình.
Dạ Chính Hùng cũng đứng hình, nhìn Đường Mịch mà đầu óc không cách nào phản ứng kịp.
Vẫn là Dạ Quân Dục phản ứng nhanh nhất, hắn trợn mắt nhìn Đường Mịch, như muốn rớt cả tròng mắt ra ngoài: "Là ngươi! Ngươi là Thần nữ?"
Bị Dạ Quân Dục quát lên như vậy, mọi người mới bừng tỉnh.
"Đây chẳng phải Hiên Vương phi sao?"
"Phải rồi, ý của Hiên Vương chẳng lẽ Hiên Vương phi chính là Thần nữ?"
"Hóa ra Hiên Vương phi chính là Thần nữ, thảo nào Hiên Vương lại thân mật với nàng như vậy. Nói như thế thì Hiên Vương vẫn chỉ yêu một mình Hiên Vương phi thôi!"
"Nhưng chẳng phải Thần nữ y thuật cao siêu sao? Hiên Vương phi nàng ta có biết y thuật không?"
"Liệu có phải Hiên Vương phi cố tình cải trang thành bộ dạng Thần nữ không?"
"Thế còn Thần nữ đâu, Thần nữ đi đâu rồi?"
Dạ Chính Hùng cũng kinh ngạc nhìn Đường Mịch: "Ngươi..."
Đường Mịch xách váy đi tới dưới bậc ngọc, quỳ xuống trước mặt Dạ Chính Hùng: "Nhi thần tuy không cố ý lừa dối phụ hoàng, nhưng quả thật đã phạm tội khi quân, nhi thần nguyện chịu phạt."
Tĩnh phi đau lòng nhìn Đường Mịch, vội kéo tay áo Dạ Chính Hùng nói: "Hoàng thượng, Mịch nhi không cố ý lừa dối người đâu. Lúc trước nó vì muốn chữa bệnh cho thần thiếp, sợ người không tin y thuật của nó, nên mới mạo danh tiểu thần y để trị bệnh cho thần thiếp, Hoàng thượng đừng trách nó."
"Nó thật sự là tiểu thần y?" Dạ Chính Hùng vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc này, chuyện Đường Mịch là tiểu thần y đối với lão mà nói thật là không thể tin nổi.
Các vị quan lại nghe thấy lời Dạ Chính Hùng, lại càng như vỡ tổ.
"Thần nữ chính là tiểu thần y?"
"Nói vậy Hiên Vương phi không chỉ là Thần nữ, mà còn là tiểu thần y ư?"
"Thật ra người luôn trị bệnh cho thần thiếp chính là Mịch nhi, chỉ là lúc đó Mịch nhi đã dùng thân phận tiểu thần y, thần thiếp cũng chỉ có thể giúp nó giấu giếm, xin Hoàng thượng tha thứ cho tội khi quân của thần thiếp." Tĩnh phi vội vàng quỳ xuống.
" mau đứng lên đi." Tĩnh phi vừa quỳ xuống đất, Dạ Chính Hùng đã đau lòng đỡ nàng đứng dậy, lại cau mày nhìn Đường Mịch: "Ngươi thật sự là tiểu thần y?"
Gà Mái Leo Núi
Đường Mịch nhìn vẻ mặt vẫn không thể tin nổi của Dạ Chính Hùng, đành lấy mặt nạ tiểu thần y trong n.g.ự.c ra đeo lên, lại lấy ra tấm kim bài miễn t.ử mà Dạ Chính Hùng ban tặng: "Nhi thần lừa dối phụ hoàng, tội đáng c.h.ế.t vạn lần, xin phụ hoàng trách phạt."
Nhìn thấy chiếc mặt nạ quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn đó, cùng tấm kim bài miễn t.ử kia, Dạ Chính Hùng mới cuối cùng tin rằng Đường Mịch chính là tiểu thần y, cũng chính là Thần nữ.
Tức thì một ngụm khí nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, lão tức đến mức đập mạnh lên long ỷ: "Đường Mịch, ngươi thật to gan!"
Đường Mịch chưa kịp nói gì, Dạ Thần Hiên đã đi đến bên cạnh nàng quỳ xuống: "Phụ hoàng, lúc trước là nhi thần cầu Mịch nhi chữa trị cho mẫu phi, nó lấy thân phận tiểu thần y đi chẩn bệnh cũng là ý của nhi thần, phụ hoàng nếu muốn trách phạt thì hãy cứ phạt nhi thần."
Quân Hạ theo đó đứng ra, quỳ xuống cạnh Đường Mịch: "Mịch nhi phạm tội khi quân, là lão thần quản giáo không nghiêm, lão thần nguyện thay Mịch nhi chịu phạt."
Vẫn còn chìm trong cú sốc Hiên Vương phi chính là tiểu thần y, Vĩnh An Hầu hoàn hồn lại vội vàng đứng ra: "Hoàng thượng, Hiên Vương phi với tư cách là Thần nữ đã chữa trị cho Tĩnh phi nương nương, còn chữa trị cho tiểu nữ, với tư cách là Thần nữ càng rộng ban phúc lành, phát cháo phát t.h.u.ố.c cho dân chúng kinh thành, mỗi tháng nghĩa chẩn, cứu khổ cứu nạn, mong người vì nó đã tích được nhiều công đức như vậy mà tha thứ cho nó lần này."
Trường An Hầu cũng vội vàng đứng ra: "Hoàng thượng, Hiên Vương phi đã trị khỏi bệnh dịch ở Sa Giang, cứu chữa hàng ngàn hàng vạn dân chúng, lại càng ngăn chặn một kiếp nạn xảy ra, lập được đại công như vậy, thật không đáng bị trừng phạt, xin Hoàng thượng tha thứ cho nó lần này."
Trường An Hầu vừa nói xong, Trường Đình Hầu liền lập tức hừ giọng: "Trường An Hầu nói sai rồi, Hiên Vương phi trị khỏi bệnh dịch là một chuyện, nhưng nó phạm tội khi quân đại tội lại là chuyện khác, tội phạm khi quân là tội lớn thế nào, chẳng lẽ Trường An Hầu không biết sao?"