Đại phu tuy không biết Mạc cô nương là ai, nhưng vẫn lập tức bước tới thăm khám.
Đại phu kiểm tra vết thương của Mạc Tuyết U trước, thấy đều là vết thương ngoài da thì bắt mạch cho nàng. Vừa kiểm tra mạch tượng xong, sắc mặt đại phu lập tức trở nên nghiêm trọng.
Phó Tuấn Sinh thấy đại phu nhíu mày, lo lắng hỏi: "Mạc cô nương bị thương nặng lắm sao?"
Đại phu buông tay, vẻ mặt khá khó xử nhìn Phó Tuấn Sinh: "Vị cô nương này thương thế không nặng, tuy có đổ m.á.u nhưng đều là ngoài da, chỉ là nàng..."
Phó Tuấn Sinh vừa định thở phào, thấy vẻ mặt này của đại phu lại căng thẳng: "Sao thế?"
Đại phu mím môi, tiến lại gần thấp giọng nói: "Vị cô nương này hình như đã trúng tình d.ư.ợ.c."
Phó Tuấn Sinh giật mình, lúc này mới chú ý tới gương mặt đỏ ửng bất thường của Mạc Tuyết U.
Chuyện này là thế nào? Là kẻ nào hạ d.ư.ợ.c nàng?
Phó Tuấn Sinh không kịp nghĩ nhiều, vội vàng hỏi: "Ông có giải được loại d.ư.ợ.c này không?"
Đại phu hổ thẹn: "Loại d.ư.ợ.c này phức tạp, y thuật của lão phu nông cạn, e là không cách nào giải được cho cô nương. Nhưng tình d.ư.ợ.c này tuy mãnh liệt, chỉ cần..."
Đại phu ghé sát vào tai Phó Tuấn Sinh nói nhỏ một câu, Phó Tuấn Sinh lập tức đỏ bừng cả mặt.
Phó Tuấn Sinh tim đập như sấm, nhưng vẫn nhíu mày hỏi: "Thật sự không còn cách nào khác sao?"
Đại phu lắc đầu: "Thứ lỗi cho lão phu vô năng."
Phó Tuấn Sinh chân mày nhíu c.h.ặ.t hơn: "Có t.h.u.ố.c trị thương không?"
"Có." Đại phu lập tức lấy từ trong hòm t.h.u.ố.c ra một bình t.h.u.ố.c: "Loại t.h.u.ố.c này d.ư.ợ.c hiệu rất tốt, thiếu gia chỉ cần bôi một ít cho cô nương là cầm được m.á.u."
Phó Tuấn Sinh nhận lấy bình t.h.u.ố.c, phất tay: "Ông lui trước đi."
"Vâng." Đại phu cúi người, lui ra phía cửa, sực nhớ ra điều gì lại nói: "Thiếu gia phải giải độc cho cô nương trước khi trời sáng, nếu không tính mạng cô nương khó giữ!"
Phó Tuấn Sinh nghe vậy lòng dạ rối bời.
Lục Minh lén nhìn Phó Tuấn Sinh, cẩn thận tiến lại gần: "Thiếu gia, rốt cuộc là ai đã hại Mạc cô nương?"
Gà Mái Leo Núi
Phó Tuấn Sinh không để ý đến hắn, chỉ truyền lệnh: "Đi múc chậu nước nóng tới."
"Vâng." Lục Minh vâng lời, lập tức đi múc nước nóng tới ngay.
Lục Minh vừa định vắt khăn, đã bị Phó Tuấn Sinh đoạt lấy.
Lục Minh đảo mắt, nhìn Phó Tuấn Sinh thăm dò: "Thiếu gia, Mạc cô nương đã chọn chạy đến tìm người, chứng tỏ trong lòng nàng có người. Nay cô nương trúng loại t.h.u.ố.c này, chi bằng người..."
Lục Minh vừa nói vừa nháy mắt với Phó Tuấn Sinh.
Phó Tuấn Sinh lập tức trừng hắn: "Ra ngoài!"
Lục Minh cười hì hì, ngoan ngoãn đi ra ngoài, không quên đóng cửa lại giúp hai người.
Phó Tuấn Sinh nhìn Mạc Tuyết U đang hôn mê trên giường mà xót xa vô cùng, y vắt khăn định lau sạch vết m.á.u trên mặt nàng.
Trên mặt nàng không có vết thương, có thể khẳng định m.á.u dính trên mặt là của kẻ khác.
Nhưng một cô nương như nàng sao lại dính phải m.á.u người khác? Chẳng lẽ có kẻ muốn ức h.i.ế.p nàng nên nàng đã chống trả?
Nghĩ đến việc có kẻ hạ d.ư.ợ.c nàng, muốn làm chuyện đó với nàng, m.á.u trong người Phó Tuấn Sinh dồn lên tận não, y tức giận đến run rẩy cả người.
Rốt cuộc là kẻ nào đã làm chuyện này!!!
Phó Tuấn Sinh cố nén cơn giận trong lòng, cẩn thận xử lý những vết thương khác trên người Mạc Tuyết U.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vết thương của nàng đúng như lời đại phu, đều là tổn thương ngoài da, không gây tổn hại gân cốt. Thế nhưng với một cô nương yếu đuối như nàng, mấy chục vết thương lớn nhỏ trên người thế này cũng đã phải chịu đựng biết bao đau đớn.
Phó Tuấn Sinh xót xa không thôi, lập tức cẩn thận bôi t.h.u.ố.c cho Mạc Tuyết U.
Mạc Tuyết U bị đau mà tỉnh lại, nàng cảm thấy các vết thương trên người đều đau buốt.
Mạc Tuyết U mơ màng tỉnh giấc, đập vào mắt là gương mặt lo lắng, sốt sắng của Phó Tuấn Sinh.
"Mạc cô nương, nàng tỉnh rồi?" Thấy nàng tỉnh dậy, Phó Tuấn Sinh lập tức vui mừng.
Mạc Tuyết U túm c.h.ặ.t t.a.y y, siết thật c.h.ặ.t, nửa phần cũng không muốn buông.
Cảm nhận được sự ỷ lại của nàng, Phó Tuấn Sinh nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, im lặng tiếp thêm sức mạnh cho nàng: "Sao rồi? Có đau lắm không?"
Mạc Tuyết U nhìn ánh mắt quan tâm của y, đôi mắt lập tức đỏ hoe: "Phó Tuấn Sinh, sao huynh không tới cầu hôn?"
Vừa hỏi xong, nước mắt Mạc Tuyết U đã không kìm được mà trào ra.
Nghe thấy giọng nói tủi thân của nàng, lòng Phó Tuấn Sinh như vỡ vụn, đôi mắt y cũng đỏ lên: "Ta có tới cầu hôn mà. Ngay ngày hôm sau đêm đó, ta đã nhờ bà mối tới phủ nàng cầu hôn, nhưng bị phụ thân nàng từ chối. Sau đó ta lại đích thân tới tìm phụ thân nàng, nhưng ông ta đã đuổi ta ra ngoài."
Mạc Tuyết U sững sờ, nàng không bao giờ ngờ tới mọi chuyện lại như vậy. Nàng đỏ mắt, liều mạng lắc đầu: "Ta không biết, ta không biết phụ thân lại làm những chuyện này, ông ấy không nói gì với ta cả. Khi ta hỏi ông có ai tới cầu hôn không, ông cũng bảo là không có. Ta cứ tưởng huynh không thích ta, nên mới tuyệt vọng đồng ý gả đi."
Tại sao lại thành ra thế này?
Tại sao lúc đó nàng không tới tìm y thêm lần nữa?
Tại sao họ lại bỏ lỡ nhau như vậy?
Mạc Tuyết U nói từng chữ, nước mắt rơi từng giọt, khóc đến đau thấu tâm can, đứt từng đoạn ruột.
"Xin lỗi, là ta vô dụng." Thấy nàng khóc đau lòng đến thế, tim Phó Tuấn Sinh đau đến cực độ, y đưa tay định ôm lấy nàng nhưng cuối cùng vẫn không làm gì cả.
"Phó Tuấn Sinh, ta hối hận quá, hối hận lắm!" Mạc Tuyết U khóc lóc nhào vào lòng Phó Tuấn Sinh, ôm c.h.ặ.t lấy y.
Phó Tuấn Sinh nhắm mắt, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy nàng, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
Sực nhớ đến chuyện nàng trúng tình d.ư.ợ.c, Phó Tuấn Sinh nhẹ nhàng đẩy nàng ra hỏi: "Nàng có biết không? Nàng trúng tình d.ư.ợ.c rồi."
Mạc Tuyết U đỏ mắt gật đầu: "Ta biết, là Dạ Quân Dục hạ d.ư.ợ.c ta."
"Dục Vương?" Phó Tuấn Sinh kinh ngạc, không thể tin được nhìn Mạc Tuyết U: "Tại sao hắn lại hạ d.ư.ợ.c nàng, hắn..."
Chẳng phải họ là vợ chồng sao?
Lẽ nào Dục Vương có sở thích đặc biệt?
Mạc Tuyết U lập tức đỏ mặt, nhưng khi nhớ tới hành vi ghê tởm của Dạ Quân Dục, ánh mắt nàng thoáng hiện lên vẻ ghét bỏ: "Dạ Quân Dục đã hỏng thân thể từ trước, không thể làm chuyện vợ chồng, nhưng hắn lại muốn có dòng dõi. Thế nên hắn và thị thiếp của hắn hạ loại t.h.u.ố.c đó cho ta, rồi gọi lũ ăn mày tới, muốn ta m.a.n.g t.h.a.i con của chúng."
Nghe xong những lời này của Mạc Tuyết U, Phó Tuấn Sinh đã bàng hoàng đến lặng người.
Sao họ có thể!!!
Sao có thể làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy! Sao có thể đối xử với nàng như thế!!
Mạc Tuyết U lại đỏ mắt nhào vào lòng y: "Có một nha hoàn đã cứu ta, ta g.i.ế.c gã ăn mày kia, rồi trốn ra từ cửa sau. Ta thật sự không còn nơi nào để đi, nên chỉ có thể tới tìm huynh."
Phó Tuấn Sinh ôm c.h.ặ.t lấy nàng, đau lòng đến run rẩy.
Mạc Tuyết U ngước đôi mắt đẫm lệ, nhìn chằm chằm Phó Tuấn Sinh một lát, đột nhiên như lấy hết can đảm, chủ động hôn lên môi y.
Nàng đã suy nghĩ kỹ rồi, thay vì để những kẻ đó tính kế, sớm muộn gì cũng hủy hoại trong sạch của nàng, chi bằng trao cho Phó Tuấn Sinh. Ít nhất nàng cam tâm tình nguyện, cũng coi như hoàn thành tấm chân tình đối với y, còn hơn để rẻ rúng cho đám Dạ Quân Dục kia.