Yến Thư ôm Hồng Phi, lo lắng hỏi: "Vậy điện hạ có thể giải loại nọc rắn này không?"
Đường Mịch nhìn xác những con rắn độc trên đất, nhíu mày: "Loại rắn này ta chưa từng thấy bao giờ. Nọc của chúng không những độc tính cực mạnh mà tốc độ lan truyền cũng rất nhanh, viên t.h.u.ố.c giải thông thường trên người ta sợ là không giải được."
Yến Thư nghe vậy càng thêm sốt ruột.
Dạ Thần Hiên cũng lập tức điểm huyệt cho Hồng Phi.
Đường Mịch vội vàng trấn an: "Nơi rắn độc xuất hiện thường sẽ có thảo d.ư.ợ.c giải độc mọc gần đó, để ta đi tìm xem."
"Ta đi với nàng." Nơi này chỗ nào cũng quái dị, Dạ Thần Hiên không dám để Đường Mịch hành động một mình, nên đi cùng nàng tìm thảo d.ư.ợ.c.
Đường Mịch cũng không đi đâu xa, chỉ tìm quanh khu nhà trúc.
Đi một vòng quanh gian nhà, Đường Mịch cuối cùng cũng phát hiện ra một khóm hoa đỏ rực rỡ.
Sau khi quan sát kỹ đám cỏ xung quanh khóm hoa, Đường Mịch lấy khăn tay ra định hái hoa.
"Để ta." Dạ Thần Hiên muốn giúp nàng hái hoa nhưng bị Đường Mịch ngăn lại: "Loài hoa này có kịch độc, ta dùng khăn tay gói lại hái thì sẽ không sao."
Nói đoạn, Đường Mịch hái bông hoa đỏ đó, rồi mang về chỗ Hồng Phi.
"Cắn nát bông hoa này, rồi đắp lên vết thương của chính mình." Đường Mịch đưa đóa hoa đỏ đến bên môi Hồng Phi.
Hồng Phi đưa tay định lấy hoa, liền bị Đường Mịch né đi: "Hoa này có độc, ngươi ăn trực tiếp đi."
Yến Thư lo lắng hỏi: "Hoa này có độc, Hồng Phi sẽ không sao chứ?"
"Lấy độc trị độc, tin ta đi." Đường Mịch nhìn Hồng Phi nói.
Hồng Phi không nói một lời, lập tức há miệng ăn bông hoa đỏ đó.
"Nhai nát hoa ra, nhổ vào khăn tay của ta, còn nước hoa thì nuốt xuống."
Những gì Đường Mịch dặn, Hồng Phi đều làm theo từng li từng tí.
Đường Mịch lấy hoa đã nhai nát đắp lên vết thương trên chân Hồng Phi. Chẳng mấy chốc, vết thương sưng như cái bánh bao của y đã dần xẹp xuống, đôi môi tím đen cũng dần hồi phục lại bình thường.
Đường Mịch lập tức bắt mạch cho y: "Mạch tượng đã khôi phục bình thường rồi, nọc độc đã được giải."
"Tốt quá rồi, làm ta sợ c.h.ế.t khiếp." Yến Thư thực sự trút được gánh nặng.
Đúng lúc này, cửa nhà trúc bất ngờ mở ra, một lão già khoác áo choàng đen đi ra.
Bốn người lập tức xoay người lại, cảnh giác nhìn lão.
Lão già áo đen không hề nhìn Dạ Thần Hiên và những người còn lại, chỉ nhìn chằm chằm Đường Mịch: "Nha đầu, làm sao ngươi biết Liệt Nhật Hoa là t.h.u.ố.c giải cho nọc rắn Hàn Vân?"
Đường Mịch nhướng mày: "Rất đơn giản. Ở gần đây chỉ có duy nhất khóm hoa đỏ đó, độc tính của nó tương khắc với nọc rắn này. Hoa đỏ tính nhiệt, nọc rắn tính hàn, chừng đó là đủ để khẳng định hoa đỏ chính là t.h.u.ố.c giải. Thêm nữa..."
Đường Mịch đột nhiên ngưng lời. Lão già áo đen nhíu mày, lập tức hỏi: "Thêm cái gì nữa?"
Đường Mịch cười nhẹ: "Thêm nữa là dưới gốc hoa đó không hề có dấu vết rắn bò. Khi đi tìm t.h.u.ố.c giải, ta đã quan sát kỹ, mặt cỏ xung quanh nhà trúc này hầu như đều có dấu rắn bò, chỉ riêng dưới gốc hoa đỏ đó là không có. Điều này chứng tỏ đám rắn không thích loài hoa này, càng chứng minh hoa đỏ chính là t.h.u.ố.c giải."
"Ha ha ha!" Lão già áo đen đột nhiên cười lớn: "Đúng là một nha đầu thông minh lanh lợi! Ngươi chính là tiểu đồ đệ mà lão Quỷ Đầu kia thu nhận?"
Đường Mịch từ nãy đã đoán được thân phận của lão, lập tức hành lễ: "Đồ nhi Đường Mịch, bái kiến sư bá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Diêm Hoàng khinh khỉnh hừ lạnh một tiếng: "Ta không có hạng sư đệ như lão Quỷ Đầu, cũng không phải sư bá của ngươi."
Sắc mặt Đường Mịch cứng đờ, xem ra mối quan hệ giữa sư bá và sư phụ quả thực không mấy tốt đẹp.
Không đợi Đường Mịch lên tiếng, Diêm Hoàng bỗng tiến lại gần, đi quanh người Đường Mịch hai vòng: "Nha đầu, nhìn chiêu giải độc vừa rồi của ngươi, hẳn là ngươi rất am hiểu về độc vật, lại còn biết cách khống chế độc rất tốt. Chi bằng ngươi đừng làm đồ đệ của lão Quỷ Đầu kia nữa, bái ta làm sư phụ thế nào?"
... Đường Mịch ngơ ngác, chuyện này sao lại không giống như nàng đã nghĩ vậy?
Trước khi đến đây nàng đã biết sư bá và sư phụ vốn bất hòa, nàng nghĩ mình là đồ đệ của sư phụ, chắc chắn sẽ không được sư bá ưa. Thậm chí sợ rằng lão còn chẳng thèm gặp mặt, nhưng tình huống này là sao? Lão lại muốn tranh giành để thu nàng làm đồ đệ?
"Diêm Vương thối!" Ngay lúc Đường Mịch không biết nên đáp thế nào, Quỷ Kỳ không biết từ đâu bay đến.
Vừa nhìn thấy Quỷ Kỳ, Diêm Hoàng đã không giữ được vẻ mặt hòa nhã: "Lão Quỷ Đầu, ngươi tới đây làm gì? Độc Vương Sơn chúng ta không chào đón ngươi!"
Quỷ Kỳ cũng chẳng ưa gì Diêm Hoàng, khinh khỉnh hừ một tiếng: "Ngươi tưởng ta muốn tới cái núi độc của ngươi lắm chắc? Làm bộ quần áo bảo bối đồ đệ ta may cho ta ám đầy mùi hôi thối rồi đây này."
Quỷ Kỳ nói xong còn ưỡn n.g.ự.c ra, rõ ràng là muốn khoe bộ y phục mới của mình.
Diêm Hoàng nhìn bộ y phục làm bằng tay tinh xảo trên người Quỷ Kỳ, càng tức đến mức mặt mày xanh mét: "Ai mời ngươi đến núi độc của ta? Cút ngay lập tức cho ta!"
Quỷ Kỳ thấy đã chọc giận được Diêm Hoàng thì không hề nóng giận, quay sang Đường Mịch: "Nha đầu này, không phải ta đã đưa bản đồ cho ngươi rồi sao? Sao vẫn đi sai đường?"
Đường Mịch cười khổ: "Chúng ta đi đúng theo bản đồ, không hiểu sao vẫn đi nhầm?"
Quỷ Kỳ nhíu mày: "Không thể nào, ta vẽ rõ ràng lắm mà, các ngươi đi theo bản đồ thì chắc chắn không thể sai. Đưa bản đồ đây ta xem."
Dạ Thần Hiên lập tức đưa bản đồ cho lão.
Quỷ Kỳ cầm bản đồ nhìn một cái, lập tức sa sầm mặt mày quay sang Diêm Hoàng: "Diêm Vương thối, có phải ngươi đã tráo bản đồ của ta không?"
Tấm bản đồ này rõ ràng không phải do lão vẽ, cũng không phải vẽ đường tới Dược Vương Sơn mà là Độc Vương Sơn. Ngoài lão Diêm Vương thối này ra, không có ai khác làm trò đó.
Đường Mịch và Dạ Thần Hiên đều tò mò nhìn Diêm Hoàng. Thì ra là lão tráo bản đồ, bảo sao họ lại lạc đường.
Diêm Hoàng tức tối trừng mắt với Quỷ Kỳ: "Là do ngươi ngu ngốc, thì trách được ai?"
"Ngươi..." Quỷ Kỳ suýt tức hộc m.á.u vì Diêm Hoàng, chỉ tay về phía lão rồi thầm rủa trong lòng không biết bao nhiêu lần.
"Nha đầu, đi thôi, chúng ta không chấp hắn, về Dược Vương Sơn thôi." Quỷ Kỳ không muốn dây dưa với Diêm Hoàng, kéo Đường Mịch định rời đi.
Diêm Hoàng nào chịu để Đường Mịch đi, lập tức chặn đường Quỷ Kỳ: "Lão Quỷ Đầu, muốn đi thì ngươi tự đi. Nha đầu này là đồ đệ ta đã chọn, nó phải ở lại Độc Vương Sơn!"
Quỷ Kỳ vừa nghe vậy liền tức đến mức phổi muốn nổ tung: "Diêm Vương thối, ngươi còn biết mặt mũi là gì không? Chính mình không có bản lĩnh thu đồ đệ, lại chạy sang tranh đồ đệ với ta! Muốn cướp đồ đệ của ta, nằm mơ đi!"
Diêm Hoàng cũng không chịu nhượng bộ: "Ta đã nói không cho đi là không cho đi! Tại Độc Vương Sơn này, ta – Độc Vương – muốn giữ ai thì không một ai có thể rời đi!"
Quỷ Kỳ lại bị chọc giận: "Diêm Vương thối, đồ không biết xấu hổ, ta liều mạng với ngươi!"
Hai người không nói hai lời, lập tức lao vào đ.á.n.h nhau.
Đường Mịch đứng bên cạnh ngẩn người, một lúc lâu mới hoàn hồn, vội vàng hét lên: "Sư phụ, sư bá, hai người đừng đ.á.n.h nhau nữa, có chuyện gì thì từ từ nói!"
Gà Mái Leo Núi
Quỷ Kỳ nghe vậy liền quát: "Nha đầu, vi sư không có loại sư huynh như thế này, hắn không phải sư bá của ngươi!"
Diêm Hoàng cũng tranh thủ đáp trả: "Nha đầu, hắn cũng không phải sư đệ của ta. Ngươi có thể bái ta làm thầy, gọi ta là sư phụ!"
Đường Mịch: "..."
Đến nước này thì phải làm sao đây?