"Thật tốt quá!" Đường Mịch nghe vậy thì đại hỉ, lập tức nhìn về phía Dạ Thần Hiên: "Cổ độc của chàng cuối cùng cũng có thể giải rồi."
Dạ Thần Hiên cũng có chút kích động, ánh mắt nhìn Đường Mịch nóng rực.
Đường Mịch bị ánh mắt trực diện của chàng làm cho đỏ mặt, nàng ngượng ngùng quay mặt đi, nhìn sang Diêm Hoàng: "Nhờ Nhị sư phụ giúp chàng ấy giải cổ ạ."
Diêm Hoàng có ấn tượng khá tốt với Dạ Thần Hiên, không phải là lão không muốn giải: "Tuy việc giải Di tình cổ không khó, nhưng cần một thứ."
"Thứ gì ạ?" Đường Mịch và Dạ Thần Hiên đồng thanh hỏi.
"Cần tâm đầu huyết của người hạ cổ."
Đường Mịch nhíu mày, theo bản năng nhìn Dạ Thần Hiên rồi quay sang Diêm Hoàng: "Nghĩa là hiện tại người vẫn chưa thể giải cổ cho chàng ấy sao?"
Diêm Hoàng nhướng mày: "Nếu các con có tâm đầu huyết của kẻ đó, ngay bây giờ ta có thể giải cổ cho hắn."
...Đường Mịch bất lực nhìn Dạ Thần Hiên.
Dạ Thần Hiên cũng không quá thất vọng. Trước đây chưa ai am hiểu về cổ độc, chuyện giải cổ vốn dĩ xa vời, nay đã có manh mối, cũng coi như đã thấy tia hy vọng.
"Nếu lấy được tâm đầu huyết, giải cổ cần bao lâu ạ?"
"Bảy bảy bốn mươi chín ngày."
Dạ Thần Hiên gật đầu, nhìn Đường Mịch: "Nếu đã vậy, chúng ta đi một chuyến tới Bắc Địa, lấy tâm đầu huyết của Da Luật Hàn Đan rồi quay lại nhờ Nhị sư phụ giải cổ."
Đường Mịch khẽ thở dài: "Cũng đành vậy thôi."
Vốn dĩ nàng cứ tưởng hiện tại có thể giải cổ cho Dạ Thần Hiên, ai ngờ vẫn phải chờ đợi.
Nhận ra tâm tư của nàng, Dạ Thần Hiên mỉm cười an ủi: "Không sao, chỉ cần lấy được tâm đầu huyết của Da Luật Hàn Đan là có thể giải cổ, không cần phải đợi lâu lắm đâu."
Đường Mịch gật đầu: "Ta biết, chuyện giải cổ cuối cùng cũng đã có manh mối, cũng coi như là việc tốt."
"Yên tâm đi, chỉ cần các con mang tâm đầu huyết của kẻ hạ cổ tới, ta nhất định sẽ giúp tiểu t.ử này giải cổ." Biết hai người đặc biệt quan tâm tới chuyện này, Diêm Hoàng lập tức đảm bảo.
"Đa tạ Nhị sư phụ." Đường Mịch cảm kích cúi đầu cảm ơn Diêm Hoàng, rồi quay sang nhìn Dạ Thần Hiên: "Vậy hôm nay chúng ta xuất phát đến Bắc Man đi."
Dạ Thần Hiên dở khóc dở cười: "Chuyện này không vội được, trời cũng đã muộn rồi, chúng ta ở lại đây nghỉ một đêm đi. Cũng đã lâu các sư phụ mới gặp nàng, nàng cũng nên ở lại bầu bạn cùng các người."
Lời này của Dạ Thần Hiên lập tức nhận được sự đồng thuận của Quỷ Kỳ và Diêm Hoàng.
"Nha đầu, đây là lần đầu tiên con tới chỗ sư phụ, ngày mai mới được đi." Quỷ Kỳ sao nỡ để nàng rời đi.
Nghe vậy, Diêm Hoàng lập tức trừng mắt: "Chỗ của ngươi cái gì mà chỗ của ngươi, đừng có nhầm, đây là Độc Vương Sơn."
"Nha đầu, đừng để ý đến lão, chúng ta đến Dược Vương Sơn." Quỷ Kỳ chẳng thèm đếm xỉa, đứng dậy kéo Đường Mịch muốn đi ngay.
Diêm Hoàng cũng lập tức túm lấy cánh tay còn lại của Đường Mịch: "Cứ ở lại Độc Vương Sơn, không được phép đi đâu cả."
Gà Mái Leo Núi
"Đi Dược Vương Sơn!"
"Độc Vương Sơn!"
"Dừng lại!" Bị hai người kéo tới kéo lui, Đường Mịch cuối cùng không thể chịu nổi nữa, mắng thì không được, chỉ đành dùng chiêu dỗ dành.
Đường Mịch mỉm cười nhìn họ dỗ dành: "Hai vị sư phụ đừng cãi nhau nữa, tối nay con sẽ làm món ngon cho hai người ăn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mắt Diêm Hoàng bỗng sáng rực: "Nha đầu, con còn biết làm cơm sao?"
Chưa đợi Đường Mịch đáp, Quỷ Kỳ đã đắc ý nói: "Ngươi biết cái gì, đồ ăn nha đầu làm ngon tuyệt đỉnh, tài nghệ sánh ngang thần trù, nhất là món gà quay, hương vị đó đến giờ ta vẫn còn nhớ mãi không quên."
Vẻ mặt đê mê của Quỷ Kỳ khiến Diêm Hoàng ghen tị đến phát cuồng, lão buông tay Đường Mịch ra: "Vậy nha đầu, con cứ ở lại đây nấu cơm cho ta ăn đi."
Quỷ Kỳ khinh bỉ hừ một tiếng: "Chỗ ngươi ngoài độc d.ư.ợ.c với mấy con vật độc đó ra thì làm gì có nguyên liệu gì, nấu cơm cái nỗi gì, nấu độc thì có!"
Nói xong, Quỷ Kỳ chẳng buồn đợi Diêm Hoàng đáp lời, kéo Đường Mịch đi luôn: "Đi Dược Vương Sơn của sư phụ, ở đó cái gì cũng có, sư phụ còn nuôi gà nữa, tối nay con làm gà quay cho sư phụ ăn."
Diêm Hoàng lúc này cũng không ngăn cản nữa, không còn cách nào khác, tại chỗ lão thực sự ngoài độc ra thì chẳng có gì cả.
Diêm Hoàng đảo mắt nhìn quanh một lượt, xem ra Độc Vương Sơn của lão cũng nên thay đổi một chút rồi, nếu không cứ để lão quỷ già kia cướp mất nha đầu mãi sao được.
Mọi người cùng theo Quỷ Kỳ đến Dược Vương Sơn, Diêm Hoàng cũng mặt dày đi theo.
Dược Vương Sơn và Độc Vương Sơn liền kề nhau, nhưng có lẽ vì mối bất hòa giữa Quỷ Kỳ và Diêm Hoàng, đoạn tiếp giáp giữa hai ngọn núi đã bị bày cấm chế, người thường không thể từ Dược Vương Sơn xuyên qua Độc Vương Sơn được.
"Đây chính là Dược Vương Sơn sao!" Đường Mịch hít hà hương t.h.u.ố.c tràn ngập cả ngọn núi, có chút say mê.
Dược Vương Sơn thực sự rất khác Độc Vương Sơn. Độc Vương Sơn toàn là chướng khí và độc vật, còn Dược Vương Sơn lại đầy ắp d.ư.ợ.c liệu, thậm chí còn có nhiều loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, khiến Đường Mịch nhìn thấy thứ gì cũng muốn hái hết về.
Quỷ Kỳ đắc ý nói: "Biết ngay con sẽ thích Dược Vương Sơn mà, Dược Vương Sơn của chúng ta chơi vui hơn mấy cái ngọn núi độc của tên Diêm vương thối kia nhiều. Ở lưng chừng núi sư phụ còn nuôi tiên hạc với hươu sao, lát nữa đưa con đi xem."
"Vâng ạ." Đường Mịch vui vẻ đồng ý.
Diêm Hoàng theo sau chua chát nói: "Có gì mà đắc ý, Độc Vương Sơn chúng ta cũng có hàn vân xà với hồng đầu hạt đấy, mấy con đó đều có thể làm thú cưng cho nha đầu."
Quỷ Kỳ mỉa mai lạnh lùng: "Mấy con độc vật của ngươi thì tự mà giữ lấy chơi đi, nha đầu như thần nữ này hợp với tiên hạc và hươu sao của ta hơn."
Diêm Hoàng tức đến trừng mắt: "Hàn vân xà với hồng đầu hạt của ta có thể bảo vệ nha đầu, tiên hạc với hươu sao của ngươi chẳng có tác dụng gì cả."
Quỷ Kỳ nghiến răng đáp trả: "Ai bảo không có ích, hươu sao có thể làm thú cưỡi cho nha đầu, tiên hạc còn có thể chở nha đầu bay nữa."
Nhìn hai người như nước với lửa, Đường Mịch vội vàng làm hòa: "Hai vị sư phụ đừng cãi nhau nữa, dù là hàn vân xà, hồng đầu hạt, hay là tiên hạc và hươu sao, con đều thích cả."
Hai người nhìn nhau như muốn tóe lửa, một lúc lâu sau mới đồng loạt hừ lạnh, quay đầu sang hai hướng khác nhau.
"Hừ!" "Hừ!"
Hôm nay nếu không phải vì nha đầu, lão mới không để tên Diêm vương thối kia tới Dược Vương Sơn của mình.
Nếu không phải vì muốn ăn cơm nha đầu nấu, lão mới lười tới cái Dược Vương Sơn rách nát này.
Đường Mịch bất lực nhìn Dạ Thần Hiên, hai vị sư phụ thật khó dỗ dành, điều đáng sợ nhất là họ cứ luôn đối chọi gay gắt như vậy.
Dạ Thần Hiên dịu dàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng.
Thực ra hai vị lão nhân gia cũng rất đáng yêu, quan trọng nhất là họ đều rất quý Mịch nhi, đều rất nghe lời Mịch nhi, có lẽ trên đời này chỉ có Mịch nhi mới dỗ dành được hai vị đại Bồ Tát này.
Nhưng cũng vất vả cho Mịch nhi rồi, nếu không phải vì chàng, Mịch nhi cũng không cần phải khổ sở thế này.
Nhận ra vẻ áy náy trong mắt Dạ Thần Hiên, Đường Mịch dành cho chàng một nụ cười rạng rỡ.
Chuyện giải cổ đã có hy vọng, nàng vất vả chút cũng xứng đáng, hơn nữa thực ra cũng chẳng vất vả gì mấy, các sư phụ đều rất đáng yêu, chỉ là hơi khó dỗ một chút, lát nữa nàng làm nhiều món ngon cho họ là xong thôi.