Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 684: Giải cổ



Đêm khuya, Dạ Thần Hiên và Gia Luật Vị Mân lén lút đi tới Cảnh Phong cung.

Cảnh Phong cung thủ vệ vô cùng nghiêm ngặt, may mắn là tu vi của cả hai không hề thấp, không mất quá nhiều công sức, cả hai đã lẻn được vào bên trong.

Thấy mấy tên cung thị trong Cảnh Phong cung, Dạ Thần Hiên liền đưa mắt ra hiệu cho Gia Luật Vị Mân.

Gia Luật Vị Mân cũng không ngờ Gia Luật Hàn Đan ngoài việc sắp xếp ám vệ nghiêm ngặt bên ngoài, còn bố trí rất nhiều cung thị ở trong phòng lão già.

Có những cung thị này ở đây, chỉ sợ họ còn chưa bước vào đã bị phát hiện, huống hồ là việc giải cổ.

Gia Luật Vị Mân nhẩm tính số lượng cung thị, rồi đưa ra ám hiệu với Dạ Thần Hiên.

Dạ Thần Hiên lập tức hiểu ý gã, cả hai cùng lẻn vào điện, Dạ Thần Hiên phụ trách ngoại điện, Gia Luật Vị Mân phụ trách nội điện.

Rất nhanh, chỉ trong chớp mắt cả hai đã giải quyết xong hơn mười tên cung thị trong điện mà không hề gây ra một chút tiếng động nào.

Dạ Thần Hiên bước vào nội điện, liền thấy Gia Luật Vị Mân đã ngồi bên giường bắt mạch cho Gia Luật Chấp.

"Thế nào rồi?" Dạ Thần Hiên nhìn Gia Luật Chấp, thấy sắc mặt ông hồng hào, trông thật sự không giống người sắp c.h.ế.t.

Gia Luật Vị Mân nhíu c.h.ặ.t mày: "Tình hình của ông ấy không ổn, theo lý mà nói ông ấy phải còn nửa tháng nữa mới hết thời hạn, thế nhưng xem mạch tượng thì dường như chỉ còn lại ba năm ngày thôi."

Dạ Thần Hiên nhìn sắc mặt bất thường của Gia Luật Chấp, nhíu mày nói: "Có khi nào là Gia Luật Hàn Đan không đợi được nữa nên đã ra tay làm điều gì đó?"

Gia Luật Vị Mân lắc đầu: "Cái này ta cũng không rõ, bắt mạch không ra được."

"Vậy ngươi có thể giải được con rối cổ này không?"

"Con rối cổ ta giải được, nhưng mà..." Gia Luật Vị Mân vẫn còn chút do dự.

Dạ Thần Hiên biết gã đang nghĩ gì, vỗ vỗ vai gã nói: "Ngươi cũng nói ông ấy chẳng còn bao nhiêu ngày, ba năm ngày với ba năm canh giờ có khác biệt gì đâu? Giao Bắc Man vào tay Gia Luật Hàn Đan, đây vốn chẳng phải là điều ông ấy mong muốn, ngươi cũng không muốn ông ấy mang theo sự tiếc nuối mà rời đi chứ."

Gia Luật Vị Mân cũng hiểu đây là cơ hội duy nhất của mình, lần này họ đã g.i.ế.c nhiều cung thị như vậy, nếu không giải cổ cho lão già, ngày mai Gia Luật Hàn Đan chắc chắn sẽ biết họ đã xông vào cung, khi đó gã muốn giải cổ cũng chẳng còn khả năng.

Đây có lẽ cũng là lần cuối cùng gã được gặp ông.

Gia Luật Vị Mân nghĩ đoạn, liền bế ngang Gia Luật Chấp lên, đặt ông vào thùng tắm sau bình phong.

Gia Luật Vị Mân lại đi lấy nước ở nhĩ phòng, lấy gói t.h.u.ố.c thả vào trong thùng, rất nhanh t.h.u.ố.c đã phát huy tác dụng, cổ trùng trong cơ thể Gia Luật Chấp bắt đầu điên cuồng chạy loạn.

Gia Luật Chấp cũng như bị kích thích, dường như muốn tỉnh lại.

Dạ Thần Hiên sợ Gia Luật Chấp tỉnh giấc, giơ tay điểm huyệt vị của ông. Người vừa định tỉnh lại trong chớp mắt đã hôn mê trở lại.

Gà Mái Leo Núi

Gia Luật Vị Mân thừa cơ dùng ngân châm phong đường, ép cổ trùng buộc phải rút khỏi mạch m.á.u.

Chỉ trong giây lát, ngân châm đã găm đầy cơ thể Gia Luật Chấp.

Gia Luật Vị Mân toàn tâm toàn ý, không dám để xảy ra dù chỉ là một sơ suất nhỏ.

Dạ Thần Hiên cũng phóng thần thức ra xa để hộ pháp cho hai người.

Theo thời gian từng chút trôi qua, cổ trùng cuối cùng cũng chui vào đường mạch m.á.u mà Gia Luật Vị Mân đã thiết kế sẵn.

Gia Luật Vị Mân đại hỉ, lập tức nhìn sang Dạ Thần Hiên: "Cổ trùng sắp ra ngoài rồi, ngay khi cổ trùng rời khỏi cơ thể, Gia Luật Hàn Đan sẽ biết ngay."

Dạ Thần Hiên suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy sau khi ngươi giải cổ xong, hãy lập tức đưa ông ấy ra ngoài."

Gia Luật Vị Mân nhíu mày: "Chúng ta rời đi, Gia Luật Hàn Đan chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi."

Dạ Thần Hiên hừ lạnh đầy khinh bỉ: "Vừa hay, ta cũng sẽ không bỏ qua cho ả, lần này ta tới chính là để lấy tâm đầu huyết của ả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Gia Luật Vị Mân ngẩn người, ngay sau đó bật cười: "Lần này, ta giúp ngươi."

Gia Luật Vị Mân nói đoạn liền rút chủy thủ, rạch mạch m.á.u trên cổ tay Gia Luật Chấp.

Dường như đ.á.n.h hơi được mùi m.á.u, con cổ trùng trong mạch m.á.u lao nhanh về phía nguồn m.á.u.

Chỉ trong vài nhịp thở, cổ trùng đã chui ra từ mạch m.á.u, Gia Luật Vị Mân nhanh tay lẹ mắt bóp c.h.ế.t con cổ trùng kia.

Khoảnh khắc cổ trùng c.h.ế.t, Gia Luật Hàn Đan trong giấc mộng bỗng ngồi bật dậy trên giường.

Hai mỹ nam ngủ bên cạnh bị ả làm cho giật mình: "Điện hạ, có chuyện gì vậy?"

Gia Luật Hàn Đan chẳng hề có thời gian để ý tới họ, vội vã khoác áo rồi lao ra ngoài.

Cùng lúc đó, Gia Luật Vị Mân cõng Gia Luật Chấp cùng Dạ Thần Hiên cũng chạy thoát ra ngoài.

Thủ vệ bên ngoài bị đ.á.n.h động, hai bên lập tức giao chiến.

Dạ Thần Hiên nhìn Gia Luật Vị Mân: "Ngươi đi trước đi, nơi này cứ để ta."

Gia Luật Vị Mân vừa cõng Gia Luật Chấp vừa ứng phó với đám thủ vệ có chút vất vả, gã khá lo lắng cho Dạ Thần Hiên, nhưng cũng biết hiện tại quan trọng nhất là phải đưa lão già ra ngoài trước. Dạ Thần Hiên là Thái t.ử Đại Tề, Gia Luật Hàn Đan chắc không hồ đồ đến mức g.i.ế.c hắn đâu nhỉ.

"Ngươi tự bảo trọng." Gia Luật Vị Mân c.ắ.n răng, cõng Gia Luật Chấp bay v.út đi.

Đám thủ vệ lập tức muốn truy đuổi Gia Luật Vị Mân, nhưng đều bị Dạ Thần Hiên ngăn lại.

Dạ Thần Hiên biết Gia Luật Hàn Đan sắp tới nơi, hắn cũng chẳng hề dây dưa, mỗi nhát kiếm là một kẻ gục ngã, như thái rau thái củ mà nhanh ch.óng giải quyết toàn bộ thủ vệ, sau đó liền rời đi.

Khi Gia Luật Hàn Đan đuổi tới, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng Dạ Thần Hiên. Lúc này ả cũng chẳng còn tâm trí mà đuổi theo nữa, lập tức lao vào phòng, nhìn thấy những gì sau bình phong, Gia Luật Hàn Đan còn gì là không rõ.

"Gia Luật Vị Mân! Dạ Thần Hiên!" Gia Luật Hàn Đan tức giận cầm lấy con đao bên cạnh muốn c.h.é.m nát thùng tắm kia, nhưng tay ả lúc này chẳng còn chút sức lực nào, dù miễn cưỡng cầm đao cũng không thể làm vỡ nổi thùng gỗ.

"Dạ Thần Hiên!" Nghĩ tới việc Dạ Thần Hiên từng gân tay gân chân của ả, khiến ả mất sạch võ công, Gia Luật Hàn Đan liền giận đến muốn g.i.ế.c người.

Sau khi thoát khỏi Cảnh Phong cung, Dạ Thần Hiên liền quay lại tìm Đường Mịch.

Đường Mịch thấy hắn toàn thân đầy m.á.u, nhất thời sợ hãi không thôi: "Chàng bị thương rồi sao?"

Đường Mịch nói đoạn liền lập tức muốn kiểm tra vết thương của hắn.

"Không sao." Dạ Thần Hiên nắm lấy tay Đường Mịch, trấn an: "Không phải m.á.u của ta, chỉ là g.i.ế.c vài tên thủ vệ thôi."

Đường Mịch nhất thời thở phào nhẹ nhõm, thấy chỉ có một mình hắn trở về, nhíu mày hỏi: "Gia Luật Vị Mân đâu?"

"Gã đã giải cổ cho Gia Luật Chấp, làm kinh động Gia Luật Hàn Đan, ta để gã đưa Gia Luật Chấp ra ngoài trước. Gia Luật Hàn Đan chắc sẽ sớm tìm tới đây thôi." Dạ Thần Hiên vừa nói vừa nhanh ch.óng cởi bộ dạ hành y ném vào lò lửa đốt sạch.

Quần áo vừa cháy hết, bên ngoài đã có động tĩnh.

"Có người tới rồi." Đường Mịch căng thẳng nhìn Dạ Thần Hiên.

Dạ Thần Hiên vỗ về bàn tay nàng: "Đừng sợ, vừa hay ra ngoài đối diện với nữ nhân đó luôn."

"Ừm." Đường Mịch tức thì an tâm, có hắn ở bên cạnh, nàng chẳng sợ điều chi.

Hai người cùng bước ra khỏi phòng, Yến Thư, Hồng Phi ở phòng kế bên cùng hàng chục thủ vệ đi theo Dạ Thần Hiên cũng đều từ trong phòng bước ra, mọi người tự giác vây quanh Dạ Thần Hiên và Đường Mịch.

"Đêm hôm khuya khoắt thế này, Thái nữ đây là có ý gì?" Dạ Thần Hiên nhìn Gia Luật Hàn Đan đang khí thế hung hăng, lạnh lùng lên tiếng.

Gia Luật Hàn Đan trợn mắt nhìn Dạ Thần Hiên: "Giao Gia Luật Vị Mân và Phụ hoàng của ta ra đây!"