Tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn ra phía sau, khi thấy Gia Luật Vị Mân, đám binh lính phía sau tự giác nhường ra một lối đi.
"Thất hoàng t.ử?"
"Người g.i.ế.c là Thất hoàng t.ử sao?"
"Là Thất hoàng t.ử đã bắt Đại vương đi?"
Gia Luật Hàn Đan thấy Gia Luật Vị Mân liền giận dữ: "Gia Luật Vị Mân, là ngươi bắt phụ vương đi, mau giao phụ vương ra đây!"
Gia Luật Vị Mân cười lạnh: "Gia Luật Hàn Đan, dù là bản vương bắt phụ vương đi thì sao? Sao ngươi lại sốt sắng như vậy? Ngươi đã làm gì phụ vương mà sợ bản vương đón người đi thế?"
Sắc mặt Gia Luật Hàn Đan cứng đờ, ả cố chấp quát: "Bản thái nữ đương nhiên lo lắng cho an nguy của phụ vương! Nay phụ vương truyền ngôi Thái nữ cho ta, ai biết ngươi sẽ làm gì người? Phụ vương sao rồi, mau giao người ra!"
Gia Luật Vị Mân cười mỉa: "Ngươi đừng vội, phụ vương vẫn còn sống."
Gia Luật Vị Mân vung tay về phía sau, ngay lập tức có vài binh lính khiêng một chiếc ghế mây đi tới.
Nhìn thấy Gia Luật Chấp trên ghế mây, mọi người đều vô cùng ngạc nhiên.
Dạ Thần Hiên cũng nhìn về phía Gia Luật Chấp, lúc này Gia Luật Chấp đang tỉnh, nhưng sắc mặt còn thê t.h.ả.m hơn đêm qua gấp bội, rõ ràng từ tình trạng hồi quang phản chiếu đã chuyển sang gần đất xa trời.
Gia Luật Hàn Đan thấy phụ vương như vậy, lại gào lên với Gia Luật Vị Mân: "Gia Luật Vị Mân, ngươi đã làm gì phụ vương?"
Gia Luật Vị Mân tức đến bật cười: "Ngươi còn mặt mũi mà hỏi bản vương à? Bản vương còn chưa hỏi ngươi trước đó đã làm gì phụ vương đây!"
Nghe lời chất vấn của Gia Luật Vị Mân, Gia Luật Hàn Đan thoáng chốc chột dạ, lại rống lên: "Ngươi bớt vu khống đi, phụ vương trước đó vẫn khỏe mạnh, nay ra nông nỗi này, chắc chắn là do ngươi đã giở trò. Ngươi lại còn muốn đổ oan cho bản thái nữ!"
Thấy Gia Luật Hàn Đan đến nước này mà vẫn không biết hối cải, Gia Luật Vị Mân không nể nang nữa: "Gia Luật Hàn Đan, ngươi hạ Khôi Lỗi Cổ lên phụ vương, ép người như con rối nghe lệnh ngươi, ngươi còn bắt người trao hết binh quyền cho ngươi. Ngươi biết rõ thân thể phụ vương đã dầu cạn đèn tắt, vậy mà vẫn hạ cổ, ngươi vì binh quyền mà không màng sống c.h.ế.t của người, phụ vương coi ngươi như châu báu, thật uổng phí tấm lòng người!"
Lời Gia Luật Vị Mân vừa dứt, các đại thần Bắc Man đều sững sờ.
"Khôi Lỗi Cổ?"
"Trước đây Đại vương trúng Khôi Lỗi Cổ sao? Bảo sao đột nhiên truyền ngôi Thái nữ cho công chúa."
"Công chúa vậy mà hạ Khôi Lỗi Cổ lên Đại vương, thật quá đáng!"
"Công chúa thật độc ác, đến tính mạng phụ vương mình còn không màng, kẻ lòng lang dạ sói thế này sao có thể làm vua!"
"Đến cha ruột còn hại, thì sao mong nàng ta thương dân như con được?"
"Tuyệt đối không được truyền ngôi cho nàng ta, nàng ta không xứng làm Bắc Man Đại vương!"
Nghe tin Gia Luật Hàn Đan hạ cổ lên Gia Luật Chấp, tất cả đều phẫn nộ chỉ trích ả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gia Luật Hàn Đan nghe thấy lời chỉ trích của mọi người, đỏ mặt tía tai vì vội vã, trừng Gia Luật Vị Mân gào lên: "Ngươi nói dối! Bản thái nữ khi nào hạ Khôi Lỗi Cổ cho phụ vương chứ? Có phải ngươi thấy phụ vương truyền ngôi cho ta, để ta tạm nhiếp chính nên ghen ghét, nên mới vào cung cướp người đi? Phụ vương đột nhiên biến thành bộ dạng này, chắc chắn là do ngươi hạ cổ rồi đổ vạ cho ta!"
Gia Luật Vị Mân cười mỉa: "Gia Luật Hàn Đan, ngươi không thấy nực cười sao? Ngươi nghĩ cả Bắc Man chỉ mình ngươi biết về cổ thuật à? Người giỏi cổ thuật ở Bắc Man nhiều vô kể, chỉ cần tìm người đến bắt mạch cho phụ vương là biết ngay thôi. Bản vương không hạ cổ mà là thay người giải Khôi Lỗi Cổ. Phụ vương hiện đã tỉnh táo, kế hoạch của ngươi sẽ không thành đâu!"
Gia Luật Hàn Đan nheo mắt lạnh lẽo, quả nhiên là đã giải cổ rồi.
Dù biết Gia Luật Chấp đã tỉnh táo, nhưng Gia Luật Hàn Đan quyết không thừa nhận mình đã làm những việc này.
"Bản thái nữ chưa từng làm gì cả, là phụ vương yêu thương ta nên mới truyền ngôi Thái nữ. Nay binh quyền của phụ vương đang ở trong tay ta, hoàng huynh dù có ghen tị cũng vô ích!"
Nghĩ đến binh quyền, Gia Luật Hàn Đan trở nên mạnh miệng, có binh quyền trong tay, ả chẳng sợ gì cả. Dù Khôi Lỗi Cổ của phụ vương có được giải thì đã sao, ả tuyệt đối sẽ không giao binh quyền ra.
"Hàn Đan, con quá làm ta thất vọng rồi!" Đúng lúc Gia Luật Hàn Đan đang đắc ý, Gia Luật Chấp trên ghế mây đột nhiên lên tiếng.
Gia Luật Hàn Đan run rẩy, khẩn trương nhìn Gia Luật Chấp: "Phụ vương, thật sự không phải con hạ cổ người, người đừng tin Gia Luật Vị Mân, hắn mới là kẻ lòng lang dạ sói muốn tranh ngôi của người, kẻ không màng sống c.h.ế.t của người cũng là hắn!"
Phụ vương vốn còn nửa tháng tuổi thọ, nếu không phải Gia Luật Vị Mân cưỡng ép giải cổ, người sao lại thành ra bộ dạng này.
Gia Luật Chấp không ngờ Gia Luật Hàn Đan đến lúc này vẫn đổ oan cho Gia Luật Vị Mân, từ thất vọng chuyển sang tuyệt vọng: "Hàn Đan, ta đối với con chẳng bạc đãi gì, bao năm qua con muốn gì ta cũng chiều. Nếu con thực sự muốn ngôi vị này, chỉ cần nói với ta là được, con không nên, không nên hạ Khôi Lỗi Cổ lên người ta!"
Lời của Gia Luật Chấp lại một lần nữa gây ra sóng gió.
"Thật sự là công chúa!"
"Thật quá độc ác!"
"Đại vương đối xử với nàng ta tốt thế mà nàng ta cũng xuống tay được!"
"Con không có, không phải con hạ cổ!" Ánh mắt ghê tởm của mọi người khiến Gia Luật Hàn Đan phát điên, ả gào thét thất thanh.
Gia Luật Chấp nhìn Gia Luật Hàn Đan bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Ta đã già, nhưng chưa đến nỗi hồ đồ không biết kẻ nào hạ cổ mình."
Gia Luật Hàn Đan thấy Gia Luật Chấp c.ắ.n c.h.ặ.t không buông, cũng biết không thể chối cãi được nữa, liền thả lỏng rồi cười lớn: "Là bản thái nữ hạ Khôi Lỗi Cổ cho ngươi đấy thì đã sao? Tại ngươi mắt mù, nhất định phải truyền ngôi cho cái tên phế vật Gia Luật Vị Mân kia. Chỉ tính tài trí mưu lược, hắn làm sao sánh được với ta!"
Nếu không phải ả là nữ nhi, ngôi Thái t.ử Bắc Man sao tới lượt cái tên phế vật Gia Luật Vị Mân kia.
Nghe Gia Luật Hàn Đan thừa nhận hạ cổ Gia Luật Chấp, mọi người lại một lần nữa khiếp sợ.
Những đại thần không biết sự thật thì thôi, đã bắt đầu chỉ trích Gia Luật Hàn Đan, ngay cả những người ủng hộ ả lúc này cũng bàng hoàng.
Công chúa điên rồi sao, sao có thể công khai thừa nhận hạ cổ Đại vương? Sau này còn ai dám ủng hộ nàng ta nữa!
Gia Luật Chấp nhìn Gia Luật Hàn Đan đang phát cuồng, lòng càng thất vọng: "Ít nhất Vị Mân có tấm lòng lương thiện, không giống loại rắn rết như con. Kẻ bất hiếu như con, ta tuyệt đối không thể giao giang sơn Bắc Man vào tay con."
Gà Mái Leo Núi
Gia Luật Hàn Đan nheo mắt cười lạnh: "Hắn lương thiện? Hắn biết rõ giải cổ xong người chỉ còn sống được ba canh giờ mà vẫn cứ làm. Hắn chỉ muốn giang sơn này, có bao giờ màng đến tính mạng người? Kẻ hại c.h.ế.t người chính là đứa Nhi t.ử ngoan của người đấy, mà người còn bênh vực nó!"