Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 702: Sự cưng chiều của Dạ Thần Hiên



Dạ Thần Hiên bãi triều trở về không thấy Đường Mịch, nghe tin nàng được Lệ phi mời đi, lòng đang lo lắng định đi tìm thì thấy nàng đã quay về.

"Mịch nhi." Dạ Thần Hiên lo lắng nhìn nàng: "Ả ta không làm khó nàng chứ?"

Đường Mịch cười lắc đầu: "Chỉ là ăn nói bóng gió vài câu mặt dày thôi, nhưng ta cũng chẳng phải kẻ dễ bắt nạt."

Người phụ nữ Lệ phi đó thân phận bất minh, nếu thật sự là Gia Luật Hàn Đan thì quá đáng sợ. Dạ Thần Hiên không dám tưởng tượng cảnh Đường Mịch trúng cổ độc, hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: "Sau này đừng gặp ả một mình, dù ả có mời cũng không cần để ý tới."

Ai biết được người phụ nữ đó sẽ làm ra chuyện điên rồ gì, những kẻ như vậy tốt nhất nên tránh xa.

Đường Mịch biết hắn lo cho mình, vỗ vỗ tay hắn an ủi: "Thật sự không sao, ta đã dự tính phương án xấu nhất, đảm bảo có thể tự bảo vệ mình mới đi đấy."

Dạ Thần Hiên sao có thể yên tâm: "Sau này nếu ả còn tìm nàng, nàng hãy cho người báo cho ta, chờ ta trở về rồi cùng thương lượng."

"Được." Đường Mịch ngoan ngoãn gật đầu, nghĩ đến gì đó liền nói: "Vừa rồi ta còn nhìn thấy Tam hoàng t.ử nữa."

Nhắc tới Tam hoàng t.ử, Đường Mịch liền nhớ tới chuyện tiền kiếp, biểu cảm có chút vi diệu: "Huynh từng gặp vị Tam hoàng t.ử này bao giờ chưa?"

Dạ Thần Hiên nhíu mày suy nghĩ: "Có lẽ là chưa."

Dù là kiếp trước hay kiếp này, hắn và vị Tam hoàng t.ử Tây Vực này đều chưa từng qua lại. Hơn nữa tiền kiếp hắn ta cũng chưa từng tới Đại Tề, không biết kiếp này xảy ra chuyện gì mà hắn ta lại tới Đại Tề vào lúc này, còn dẫn theo một Lệ phi.

Những chuyện này đều là chuyện tiền kiếp không có, có lẽ rất nhiều sự việc đã thay đổi, quỹ đạo kiếp này sẽ không còn đi theo dấu vết cũ nữa.

Nghĩ tới cái kết thê t.h.ả.m ở tiền kiếp, Dạ Thần Hiên sợ hãi ôm c.h.ặ.t Đường Mịch vào lòng: "Mịch nhi..."

Kiếp này hắn tuyệt đối không để nàng rời xa mình lần nữa, c.h.ế.t cũng không!

Đường Mịch cảm nhận được nỗi sợ của hắn, dù không hiểu rõ nhưng chỉ có thể nhẹ nhàng ôm lấy hắn: "Ta thật sự không sao, ta vẫn ổn mà."

Giọng nói dịu dàng của nàng kéo hắn ra khỏi bóng tối, hắn đột nhiên cúi đầu tìm tới môi nàng, hôn một cách cuồng nhiệt và điên cuồng.

... Đường Mịch bị động đón nhận nụ hôn như mưa rào của hắn, chẳng mấy chốc đã mềm nhũn trong lòng hắn.

Dạ Thần Hiên khởi tình, bế thốc nàng lên, sải bước đi về phía giường.

Đường Mịch cuối cùng cũng hoàn hồn, lập tức đỏ mặt đẩy hắn: "Không được hồ nháo, bây giờ vẫn còn là ban ngày."

Dạ Thần Hiên sao nhịn được: "Một lát nữa ta sẽ cho người dùng vải đen bịt kín chủ điện, Đông Cung chỉ có đêm tối, không có ban ngày."

Dạ Thần Hiên vừa nói vừa đè lên người nàng. Từ sau đêm viên phòng đến giờ đã gần một tháng, hắn thực sự bội phục sức chịu đựng của chính mình.

Đường Mịch nhanh ch.óng cảm nhận được khoái lạc, trải nghiệm lần này thú vị hơn lần đầu nhiều.

Dạ Thần Hiên trước đó đã cho nàng đủ thời gian khôi phục, lần này hắn hoàn toàn không chút khách sáo.

Hai người day dưa từ sáng tới tối, cơm trưa cũng không bước ra ngoài ăn. Yến Thư và Hồng Phi không ai dám lại gần chủ điện nửa bước, thậm chí còn đuổi hết thị vệ xung quanh đi thật xa.

Mãi đến tối, Đường Mịch mệt đến mức ngay cả một ngón tay cũng chẳng nhấc nổi.

Đường Mịch rúc trong lòng Dạ Thần Hiên, như một con mèo nhỏ mệt lả, đầu óc mơ màng, mê mê tỉnh tỉnh.

Dạ Thần Hiên lại mang vẻ mãn nguyện, cả đời này chưa từng thoải mái và thỏa mãn đến thế. Hắn yêu chiều hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng: "Có đói không? Ta cho người mang đồ ăn tới."

Đường Mịch rúc vào lòng hắn, rên rỉ: "Mệt quá... không muốn ăn gì cả, chỉ muốn ngủ thôi..."

Dạ Thần Hiên bị nàng cọ quậy đến mức ngứa ngáy trong lòng, nhưng cũng không nỡ khiến nàng mệt thêm, đau lòng nói: "Trưa không ăn gì, bữa tối không thể nhịn được."

Đường Mịch trốn vào lòng hắn, đến cả sức nói chuyện cũng không còn.

Dạ Thần Hiên đau lòng vuốt ve mái tóc xanh của nàng: "Vậy nàng ngủ một lát, ta đi làm chút đồ ăn cho nàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dạ Thần Hiên yêu thương hôn lên trán nàng, đắp chăn cẩn thận rồi mới đứng dậy ra ngoài.

Khoác y phục xong, Dạ Thần Hiên nhẹ nhàng bước chân ra khỏi cửa.

Ngoài sân, Yến Thư và Hồng Phi đều đứng thật xa.

Dạ Thần Hiên vẫy tay ra hiệu, cả hai chạy tới: "Canh chừng Thái t.ử phi, không được để bất kỳ ai làm phiền."

"Tuân mệnh." Hai người lập tức đáp.

Dạ Thần Hiên vào tiểu trù phòng, trước kia hắn từng phụ giúp Đường Mịch nên cũng học được vài món, lập tức bắt tay vào hầm một bát yến sào.

Tính toán thời gian, để Đường Mịch ngủ được một canh giờ, Dạ Thần Hiên mới bưng yến sào vào phòng.

Gà Mái Leo Núi

Đường Mịch đang ngủ say, hoàn toàn không muốn ăn gì, Dạ Thần Hiên đành ôm nàng lên mà đút.

Đường Mịch nhắm mắt ăn hết bát yến sào, rồi lại lăn ra ngủ tiếp.

Dạ Thần Hiên bất lực, lại cười cưng chiều hôn nàng.

Nàng có lẽ là nút thắt vĩnh hằng của hắn, dù tiền kiếp hay kiếp này đều là định mệnh không thể trốn chạy. Nàng chính là mạng sống của hắn, hắn nguyện ý mãi mãi nhìn nàng như vậy, cả đời này hôn thế nào cũng không đủ.

Đường Mịch ngủ một mạch đến tận sáng hôm sau, khi nàng tỉnh lại, Dạ Thần Hiên đã vào triều.

Đường Mịch mới nhớ ra hỏi Bán Hạ: "Thuốc đã đưa đi chưa?"

"Đã đưa rồi ạ." Bán Hạ vội đáp: "Thiếu phu nhân còn bảo nô tỳ nhắn lại là cảm ơn người đã vất vả, còn chúc người sớm ngày hoài t.h.a.i tiểu hoàng tôn."

Đường Mịch lập tức nhớ lại sự cuồng nhiệt của hai người ngày hôm qua, không nhịn được mà mặt đỏ bừng.

Nàng sẽ có con sao?

Kiếp trước, nàng có con trong ba năm đầu. Kiếp này đứa nhỏ sẽ tới sớm thế này sao?

Đường Mịch vô thức vuốt ve bụng mình.

Nàng quá muốn có con của riêng mình. Kiếp trước nàng nợ con quá nhiều, kiếp này dù không còn là đứa trẻ kia nữa, nàng cũng muốn dùng tất cả hối lỗi và tình yêu để bù đắp cho con.

"Điện hạ, người đói không? Trước khi thượng triều, Thái t.ử đã hầm yến sào cho người, giờ ăn là vừa đẹp ạ." Bán Hạ cười nói: "Thái t.ử đối với người thật tận tâm."

Không thể không nói, năm đó tiểu thư chọn Thái t.ử thật sự quá đúng đắn. Thái t.ử luôn nhất tâm nhất ý với tiểu thư. Trước kia khi còn là Hiên Vương, hậu viện đã sạch sẽ, đến cả thị nữ cũng không có. Giờ làm Thái t.ử cũng vẫn nâng niu tiểu thư trong lòng bàn tay.

Người như Thái t.ử, trước khi thượng triều còn làm đồ ăn cho phu nhân, dù là quan lại bình thường cũng khó lòng làm nổi. Vậy mà Thái t.ử hoàn toàn không chút kiêu ngạo, thực sự coi tiểu thư như trân bảo.

Đường Mịch nghĩ tới sự tốt đẹp của Dạ Thần Hiên, khóe môi khẽ nhếch: "Đang hơi đói, mang lên đây đi."

"Tuân mệnh." Bán Hạ cười đáp, lập tức đi bưng yến sào tới.

Bát yến sào đêm qua Đường Mịch còn chẳng kịp cảm nhận hương vị, hôm nay mới từ từ nếm thử, thấy mùi vị quả nhiên rất ngon.

Dạ Thần Hiên tên này đúng là người đàn ông hoàn hảo, có lẽ nên nói là một phu quân hoàn hảo.

Đường Mịch đang nghĩ ngợi, Dạ Thần Hiên liền bãi triều trở về.

"Huynh về rồi." Thấy Dạ Thần Hiên trở về, Đường Mịch cười rạng rỡ.

"Điện hạ." Bán Hạ hành lễ với Dạ Thần Hiên rồi tự giác lui xuống.

Thấy Đường Mịch ăn hết bát yến sào mình hầm, Dạ Thần Hiên lập tức vui mừng, bước tới ôm lấy nàng, hôn lên tai nàng: "Có chỗ nào khó chịu không?"