Hạ Nguyên Nguyên nhìn bóng lưng Dạ Thần Hiên, cười nói với Đường Kỷ: "Cứ làm tốt, có Thái t.ử điện hạ ở đây, ngươi có rất nhiều cơ hội thăng chức."
Đường Kỷ cũng không giấu giếm, hào phóng chắp tay về phía Hạ Nguyên Nguyên: "Hy vọng Thống lĩnh cho thuộc hạ nhiều cơ hội hơn."
Hạ Nguyên Nguyên cười sảng khoái, vỗ vỗ vai Đường Kỷ: "Yên tâm, cơ hội còn nhiều lắm."
Hạ Nguyên Nguyên cũng muốn lôi kéo Đường Kỷ, thứ nhất đương nhiên là quan hệ với Dạ Thần Hiên, vị Đường gia Nhị công t.ử này chính là đường huynh ruột của Thái t.ử phi, quan hệ với Thái t.ử phi vô cùng tốt, nhìn thái độ của Thái t.ử đối với hắn cũng rất thân cận. Người như vậy, y đương nhiên muốn lôi kéo.
Thứ hai cũng là vì Hộ thành quân này tuy y là thống lĩnh, nhưng thực ra đã bị chia thành hai phái, một phái đương nhiên là y, một phái lại là Phó thống lĩnh Chúc Sùng Lượng. Nói đến Chúc Sùng Lượng này, lúc trước y là Võ bảng nhãn, mà y chỉ là Thám hoa, nói ra thì lúc đó y có thể làm được Hộ thành quân thống lĩnh này, cũng phải cảm ơn Thái t.ử điện hạ.
Công phu của Chúc Sùng Lượng cao hơn y, cho dù người làm thống lĩnh là y, hắn ta vẫn cứ không phục y, không nói đến chuyện đối đầu với y ở mọi nơi, mỗi lần y đưa ra mệnh lệnh hắn ta cũng luôn coi như gió thoảng bên tai. Điều làm y bực nhất là hắn dựa vào Hóa Vương, có Hóa Vương làm chỗ dựa cho hắn, hắn càng ngày càng coi thường người khác, không coi ai ra gì.
Ví dụ như bây giờ, hắn hoàn toàn không màng tới mệnh lệnh trước đó y bắt hắn mang người vào rừng tuần tra, cứ chạy tới lấy lòng Hóa Vương và Hoàng thượng, y cũng hoàn toàn không làm gì được hắn.
Chúc Sùng Lượng khắp nơi lôi bè kéo cánh, có rất nhiều binh sĩ tướng lĩnh thấy hắn có Hóa Vương chống lưng, đều đi theo phe hắn, cho nên bây giờ việc mà vị thống lĩnh này cần làm chính là lôi kéo thủ hạ.
Đường Kỷ chính là đối tượng y muốn lôi kéo, y đã quan sát người này một thời gian rồi. Đừng thấy người này trầm mặc không nói, nhưng lại là có chút thủ đoạn, những binh sĩ vốn không phục việc hắn từ quân doanh được điều động tới Hộ thành quân làm phó tướng kia, sau khoảng thời gian này, đã hoàn toàn phục tùng hắn, nhiều phó tướng như vậy, cũng chỉ có binh sĩ do hắn mang ra là nghe lời nhất, hơn nữa hắn còn là phó tướng mang binh trong thời gian ngắn nhất.
Người này tuy chức vụ không cao, nhưng lại là nhân tài hiếm có, thêm vào việc sau lưng hắn còn có Thái t.ử, nếu như tương lai hắn có thể hất cẳng Chúc Sùng Lượng để làm Hộ thành quân phó thống lĩnh, vậy thì y sẽ rất vui mừng.
Đường Kỷ sở dĩ tiếp chuyện Hạ Nguyên Nguyên, thực ra có một nguyên nhân rất lớn, chính là hắn cũng có suy nghĩ giống y, cũng là hất cẳng Chúc Sùng Lượng, trở thành Hộ thành quân phó thống lĩnh.
Hai người mục tiêu nhất trí, cho nên nhìn đối phương cũng khá vừa mắt.
Hai người trò chuyện một lát, liền cùng vào vây trường, trách nhiệm quan trọng nhất của bọn họ hôm nay chính là bảo vệ Hoàng thượng.
Trong vây trường, Dạ Chính Hùng hứng thú bừng bừng muốn vào rừng săn b.ắ.n, Quân Hạ và Lăng Phong Vân liền bồi tiếp y vào trong chơi một vòng.
Vì đã lâu không săn b.ắ.n, săn thú trong rừng vẫn còn khá nhiều, Dạ Chính Hùng dọc đường săn được không ít, chơi cũng khá là tận hứng, nhưng rốt cuộc tuổi tác cũng đã lớn, đi một vòng trong rừng liền không chơi nổi nữa, mang theo Quân Hạ và Lăng Phong Vân trở về.
Thấy Dạ Chính Hùng mang theo một hàng dài thú săn trở về, các vị quan lại sôi nổi tiến lên nịnh nọt.
"Hoàng thượng anh tư bừng bừng, công phu săn b.ắ.n này không hề giảm so với năm xưa!"
"Còn săn được cả một con hươu đực, Hoàng thượng thật sự lợi hại quá!"
"Hoàng thượng anh vũ!"
Ngay cả Thuần Vu Giác cũng tiến lên khen ngợi: "Đều nói Tây Vực chúng ta cưỡi ngựa b.ắ.n cung tinh thông, hôm nay mới thấy Tề Hoàng mới là bậc kiệt xuất nhất."
Gà Mái Leo Núi
Dạ Chính Hùng tức thì có chút đắc ý, xua xua tay nói: "Ai, già rồi, năm xưa trẫm cũng là hảo thủ săn b.ắ.n đấy, nay mới chạy được một vòng đã mệt rồi, bây giờ là thiên hạ của người trẻ các ngươi, đi chơi đi."
Nói xong, liền nhìn về phía Dạ Thần Hiên và Dạ Kinh Hoa: "Lão Lục, Lão Thất, các ngươi bồi tiếp Tam hoàng t.ử đi chơi chút đi, hôm nay ai săn được nhiều thú nhất, trẫm sẽ trọng thưởng."
"Tuân lệnh." Dạ Kinh Hoa đáp lời, liền chọn vài người, cùng Thuần Vu Giác vào rừng.
Dạ Thần Hiên không yên tâm về Đường Mịch, muốn dẫn nàng cùng vào trong rừng.
Trưởng công chúa thấy vậy liền nói: "Trong rừng có mãnh thú rất nguy hiểm, Thái t.ử phi chi bằng cùng chúng ta chờ ở bên ngoài, tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chưa đợi Đường Mịch lên tiếng, Tiêu Phượng Trạch liền cười trêu chọc: "Có Thất biểu ca ở đây, biểu tẩu có thể xảy ra chuyện gì được chứ?"
Thấy Tiêu Phượng Trạch xen lời, Trưởng công chúa tức thì lườm y một cái.
Tiêu Phượng Trạch cũng không sợ hãi, tiếp tục đùa giỡn: "Mẫu thân người cứ yên tâm đi, có Thất biểu ca ở đây, biểu tẩu chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."
Dạ Thần Hiên rốt cuộc không yên tâm để Đường Mịch lại: "Cô mẫu yên tâm, Cô sẽ bảo vệ tốt cho Mịch nhi."
Dạ Thần Hiên đã mở lời, Trưởng công chúa còn có thể nói gì được nữa.
Tiêu Chỉ Thanh ở một bên nhìn Dạ Thần Hiên, đột nhiên nói: "Mẫu thân, Thanh nhi cũng muốn vào trong rừng."
Nhìn biểu cảm của Tiêu Chỉ Thanh, Trưởng công chúa liền biết nàng ta có tâm tư gì, lập tức trầm mặt xuống, quát dừng: "Không được, trong rừng quá nguy hiểm, con không được phép đi."
Tiêu Chỉ Thanh tức thì không vui: "Không phải có Hiên biểu ca ở đây sao? Con có thể xảy ra chuyện gì được chứ?"
Thấy nàng nhắc tới Dạ Thần Hiên, sắc mặt Trưởng công chúa càng khó coi hơn: "Bản cung nói không được phép là không được phép!"
Thấy không khí có chút lúng túng, Tiêu Phượng Trạch vội vàng nói đỡ: "Mẫu thân, muội muội hiếm khi được ra ngoài, người cứ để muội ấy đi chơi chút đi, lần này cữu cữu điều động cả Hộ thành quân để chịu trách nhiệm an toàn cho vây trường, chắc chắn sẽ không sao đâu, hơn nữa không phải còn có con và Thất biểu ca sao? Chẳng lẽ còn không bảo vệ nổi muội muội sao?"
Thấy Tiêu Phượng Trạch ra gây rối, Trưởng công chúa tức giận đến mức muốn mắng người, nhưng chưa đợi bà lên tiếng, Trường An hầu vốn nghe được vài lời liền đi tới nói: "nữ nhi muốn đi, thì nàng cứ để nó đi đi, hiếm khi ra ngoài một lần, nàng cũng cứ quản thúc nó mãi. Đúng lúc Thái t.ử phi cũng đi, để chúng nó làm bạn với nhau cũng tốt."
...... Trưởng công chúa câm nín lườm Trường An hầu, tên này là bị làm sao vậy, mỗi lần quản giáo con cái thì không thấy mặt mũi hắn đâu, vừa ló mặt ra là phá đám bà, không thấy bà đang quản giáo nữ nhi hay sao?
Hai cha con này thật sự là làm không được gì, chỉ biết gây hỏng việc!
Trường An hầu còn muốn khuyên thêm hai câu, nhưng bị Trưởng công chúa lườm cho đến mức không dám nói thêm lời nào.
Nhìn biểu cảm lúng túng của Trường An hầu, Dạ Thần Hiên chỉ có thể lên tiếng hòa giải: "Đã Chỉ Thanh biểu muội muốn đi, vậy cứ để muội ấy đi đi, dù sao Phượng Trạch cũng không có việc gì, cứ để Phượng Trạch đi cùng bảo vệ muội ấy là được."
Dù sao y phải mang theo Mịch nhi, chắc chắn là không chăm sóc được Tiêu Chỉ Thanh.
Trưởng công chúa sao lại không hiểu ý của Dạ Thần Hiên, biểu cảm có chút cứng nhắc lại lườm Tiêu Phượng Trạch: "Vậy con trông chừng muội muội cho tốt, đừng để muội muội đi quấy rầy Thái t.ử điện hạ."
"Được rồi được rồi, người ta đều đã săn được rất nhiều thú rồi, không đi nữa thì chắc chắn là thua rồi." Tiêu Phượng Trạch cũng không để tâm lời của Trưởng công chúa quá nhiều, chỉ hối thúc Tiêu Chỉ Thanh: "Muội muội, muội mau đi chọn một con ngựa, chúng ta đi săn thú thôi."
"Được." Tiêu Chỉ Thanh liếc nhìn Dạ Thần Hiên một cái, rồi đi dắt ngựa.
Đợi nàng dắt ngựa tới nơi, Dạ Thần Hiên đã mang theo Đường Mịch xuống rừng.
Tiêu Chỉ Thanh tức giận đến mức siết c.h.ặ.t nắm tay.
Tiêu Phượng Trạch hoàn toàn không nhận ra vẻ khác lạ của Tiêu Chỉ Thanh, thấy nàng không nhúc nhích, lại sốt ruột thúc giục: "Muội muội, muội mau một chút đi!"
"Đến đây." Tiêu Chỉ Thanh đáp một tiếng, rồi lên ngựa đuổi theo.
Dù thế nào đi nữa, nàng cũng sẽ không bỏ cuộc!