Tiêu Chỉ Thanh lập tức đau lòng vì những lời thẳng thừng của Dạ Thần Hiên: "Tại sao chàng chỉ thích nàng ta, rõ ràng là ta đã đỡ nhát kiếm đó cho chàng. Còn nàng ta thì sao? Nàng ta chỉ biết trốn sau lưng chàng để chàng bảo vệ, nàng ta làm được gì cho chàng chứ?"
Tiêu Chỉ Thanh ấm ức trừng mắt nhìn Đường Mịch, hận nàng thấu xương!
Trường An Hầu và Trưởng công chúa nghe thấy lời này của Tiêu Chỉ Thanh thì sững sờ.
Trường An Hầu lập tức nhìn Dạ Thần Hiên hỏi: "Chỉ Thanh đỡ kiếm thay cho Thái t.ử?"
Trưởng công chúa bình tĩnh hơn Trường An Hầu một chút. Bà không nghi ngờ lời Tiêu Chỉ Thanh, dù sao nàng ta thích Dạ Thần Hiên đến thế, đầu óc nóng lên mà đỡ tên cũng là lẽ thường. Chỉ là, võ công Dạ Thần Hiên cao cường nhường ấy, liệu có cần Chỉ Thanh đỡ kiếm cho không?
Dạ Thần Hiên không thèm đếm xỉa đến Trường An Hầu, chỉ lạnh lùng nhìn Tiêu Chỉ Thanh: "Bảo vệ nữ nhân của mình là đạo lý hiển nhiên. Hơn nữa, nàng không phải chỉ biết trốn sau lưng cô, mà là đứng cạnh cô, cùng cô sát cánh. Bản thân cô tầm nhìn hạn hẹp, đừng lấy lòng mình mà suy bụng người khác."
Tiêu Chỉ Thanh lại bị những lời không chút nể tình của Dạ Thần Hiên làm cho đỏ hoe mắt, lệ rơi đầy mặt: "Tại sao? Tại sao ta đã làm nhiều việc như vậy mà chàng vẫn không thích ta? Ta có điểm nào không tốt sao?"
Dạ Thần Hiên vẫn lãnh đạm như thường: "Cô có chỗ nào không tốt, cô không bình luận. Thế nhưng thiên hạ này có biết bao nữ nhân thích cô, cô không thể nào thích hết được. Trái tim cô rất nhỏ, vĩnh viễn chỉ chứa được một người."
Tiêu Chỉ Thanh bị Dạ Thần Hiên kích thích đến phát điên: "Sao chàng có thể so sánh ta với những kẻ đó! Bọn họ sao có thể giống ta được."
"Trong mắt cô, cô và bọn họ chẳng có gì khác biệt." Dạ Thần Hiên dứt lời vô tình, rồi nắm lấy tay Đường Mịch, đắm đuối nhìn nàng: "Ngoài Mịch nhi ra, tất cả nữ nhân trên thế gian này, trong mắt cô đều không hề khác biệt."
Tiêu Chỉ Thanh nhìn dáng vẻ thâm tình của Dạ Thần Hiên mà ghen tị đến phát điên.
Dạ Thần Hiên lại quay đầu nhìn Tiêu Chỉ Thanh đầy lạnh nhạt: "Nể mặt cô mẫu và Trường An Hầu, cô mới nói với cô những lời này, bằng không cô ngay cả tư cách lắng nghe cũng không có. Sau này nếu còn dám động đến một sợi tóc của Mịch nhi, thì chút tình nghĩa với cô mẫu và Trường An Hầu cũng chẳng đủ đâu, hãy tự lo liệu lấy!"
Dạ Thần Hiên nói xong, chẳng thèm liếc thêm lấy một cái, trực tiếp bế ngang Đường Mịch lên rồi rời đi.
"Hiên biểu ca..." Tiêu Chỉ Thanh nhìn bóng lưng vô tình của Dạ Thần Hiên, cuối cùng không kìm được mà òa khóc nức nở.
Trưởng công chúa nhìn vẻ bộ dạng như bị vứt bỏ của Tiêu Chỉ Thanh, tâm lực tiều tụy, bà trừng mắt nhìn Trường An Hầu: "Từ hôm nay trở đi, chuyện của Chỉ Thanh ngươi đừng quản nữa, sau này cũng không cho phép gặp nó."
Trường An Hầu đau lòng nhìn Tiêu Chỉ Thanh, rồi lại nhìn Trưởng công chúa, định nói gì đó nhưng Trưởng công chúa không cho ông cơ hội mở miệng, bà gọi vài mụ ma ma bên cạnh đến, kéo lê Tiêu Chỉ Thanh đi mất.
Tiêu Chỉ Thanh cố sức giãy giụa khiến vết thương rách ra, m.á.u chảy đầm đìa khắp người, nhưng Trưởng công chúa chẳng mảy may bận tâm, trực tiếp sai ma ma nhét nàng ta lên xe ngựa. Bà phái người nhắn gửi với Dạ Chính Hùng, rồi đích thân áp giải người về, đến cả nhi t.ử và phu quân bà cũng lười quản.
Về phía Dạ Chính Hùng, Lệ phi vốn không bị thương nặng, nay thấy Tiêu Chỉ Thanh bị thương thành ra như vậy mà đã phải về, Lệ phi cũng chẳng còn lý do gì ở lại bãi săn, liền nài nỉ Dạ Chính Hùng cho hồi cung.
Dạ Chính Hùng tất nhiên đồng ý, hạ lệnh hồi cung.
Dạ Thần Hiên và Đường Mịch cũng ngồi xe ngựa theo đoàn hồi cung.
"Chàng vừa rồi..." Đường Mịch liếc nhìn Dạ Thần Hiên, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Dạ Thần Hiên khẽ nhướng đôi mày kiếm, đưa tay kéo nàng vào lòng: "Nàng cảm thấy ta vô tình sao?"
Đường Mịch bĩu môi: "Không ạ."
Với kiểu nữ nhân cố chấp như Tiêu Chỉ Thanh, thì nên nói rõ ràng như vậy mới phải, bằng không chẳng biết nàng ta còn gây phiền nhiễu đến đâu. Nàng chẳng hề thấy chàng vô tình chút nào.
Dạ Thần Hiên mỉm cười hôn nàng: "Nàng ta dám xô đẩy nàng, những lời ta nói đã là nhẹ rồi. Nếu không phải cô mẫu thay nàng giáo huấn ả, ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ả đâu."
Đường Mịch nghĩ đến Trưởng công chúa thì thấy hơi buồn: "Cô mẫu là người tốt, Tiêu Chỉ Thanh ra nông nỗi này, cô mẫu hẳn là rất đau lòng."
Dạ Thần Hiên nhướn mày: "Nếu không phải nể mặt cô mẫu, ta đã ra tay từ hai năm trước rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai năm trước, tại thọ yến của cô mẫu, Tiêu Chỉ Thanh đã hạ d.ư.ợ.c chàng. Kiếp này vì Mịch nhi trùng sinh nên ả không gây ra đại họa, nhưng ở kiếp trước, chuyện này chính là khởi nguồn của mọi bi kịch.
Nếu không có cô mẫu ở đó, sao chàng có thể dễ dàng buông tha cho Tiêu Chỉ Thanh.
Cô mẫu không chỉ đơn thuần là cô mẫu. Ở kiếp trước, cô mẫu và Tấn Vương là hai người duy nhất từng giúp đỡ chàng, món nợ ân tình đó chàng vẫn luôn ghi nhớ.
Đường Mịch không rõ sự tình, lúc này cũng không hiểu lời của Dạ Thần Hiên.
Dạ Thần Hiên tất nhiên sẽ không giải thích, liền chuyển chủ đề: "Cô mẫu quản gia nghiêm minh, chắc là có thể trị được ả thôi."
Chuyện Trưởng công chúa trị gia nghiêm minh vốn đã nổi tiếng khắp nơi, Đường Mịch tất nhiên là biết, thế nhưng...
"Lúc nãy Tiêu Chỉ Thanh nói ả đỡ kiếm cho chàng, liệu cô mẫu và Trường An Hầu có hiểu lầm chàng không?"
"Không quan trọng." Dạ Thần Hiên căn bản không bận tâm những chuyện này.
Đường Mịch lại thấy hơi bất an, xem ra nàng phải tìm thời gian hẹn Trưởng công chúa để nói rõ ràng mới phải.
"Hôm nay là sinh thần của Trữ nhi, chúng ta có thể không hồi cung ngay mà ghé qua Đường phủ trước được không?" Đường Mịch nhớ lại lời Đường Kỷ nói với mình hôm qua.
"Được." Dạ Thần Hiên tất nhiên không ý kiến, liền cùng Đường Mịch đi đến Đường trạch.
Đường lão phu nhân nghe tin Đường Mịch và Dạ Thần Hiên tới, liền xúc động chạy ra đón: "Thái t.ử điện hạ, Mịch nhi."
Dạ Thần Hiên vội đỡ lấy Đường lão phu nhân: "Tổ mẫu người đừng khách sáo, gọi con là Thần Hiên là được ạ."
Đường lão phu nhân cảm động nhìn Dạ Thần Hiên, liền thuận ý gọi: "Thần Hiên, vào nhà thôi."
Đường lão phu nhân đích thân dẫn Dạ Thần Hiên và Đường Mịch vào chính sảnh. Đường trạch bây giờ không thể so với Tướng quân phủ trước kia, nhỏ hơn rất nhiều, nhưng Đường Mịch lại thích Đường trạch hiện tại hơn, dù không rộng lớn nhưng lại ấm cúng và sạch sẽ.
Không còn những kẻ bát nháo và những chuyện thị phi đen tối, cảm thấy vô cùng thoải mái.
Gà Mái Leo Núi
"Trữ nhi đâu rồi? Hôm nay là sinh thần của nó, con đặc biệt về để mừng thọ nó đấy."
Đường lão phu nhân cười nói: "Đang ở trong bếp ấy, cô mẫu con sáng sớm đã đi mua thức ăn, nó đang ở trong bếp giúp một tay."
Đường lão phu nhân tâm cảnh cởi mở, không chút nào buồn bực vì hoàn cảnh bây giờ không bằng trước đây, e là tâm ý cũng giống hệt Đường Mịch.
Đường Mịch thấy trạng thái của Đường lão phu nhân tốt như vậy thì cũng mừng thay cho bà.
"Vậy con vào bếp xem sao." Đường Mịch nói rồi lại nhìn Dạ Thần Hiên: "Chàng hãy ngồi đây trò chuyện cùng tổ mẫu nhé."
"Được." Dạ Thần Hiên cười đáp.
Đường Mịch vừa đến cửa thì thấy Đường Kỷ trở về: "Nhị ca hôm nay tan làm sớm vậy ạ?"
Đường Kỷ hành lễ với Dạ Thần Hiên xong mới nhìn Đường Mịch giải thích: "Hôm nay chẳng phải sinh thần của Trữ nhi sao, ta xin nghỉ một canh giờ để về sớm."
Đường Mịch cười: "Huynh về vừa đúng lúc, cứ ở lại cùng tổ mẫu và Điện hạ đi, muội vào bếp xem Tam thẩm và Trữ nhi thế nào."
"Được." Đường Kỷ cũng đang có chuyện muốn nói với Dạ Thần Hiên.