Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 738: Sinh Nhi tử trước, sau đó sinh nữ nhi



Hai người cùng nhau đi đón Đường Thích và Đường Nịnh tại Đường phủ trước.

Có Đường Nịnh ở bên Đường Mật, Dạ Thần Hiên liền đi cưỡi ngựa cùng Đường Thích.

Hai người cưỡi ngựa đi phía trước xe ngựa.

"Đã tra ra được gì chưa?" Dạ Thần Hiên hỏi.

Đường Thích đáp: "Hai tâm phúc của Chúc Sùng Lượng là Phan Dũng và Xương An đã từng cùng hắn đến Tây Vực, nhưng về bằng chứng thì vẫn chưa tìm thấy, bọn họ rất cẩn thận trong chuyện này."

Dạ Thần Hiên không lấy làm lạ: "Người như Chúc Sùng Lượng tuyệt đối không được xem thường, vẫn còn thời gian, các đệ cứ từ từ tra xét."

Trước đây vì chuyện của Tiêu Chỉ Thanh mới vội vã như vậy, giờ Tiêu Chỉ Thanh đã quay lại rồi, nên cũng không cần vội nữa.

Đường Thích ngoái đầu nhìn xe ngựa, ghé vào bảo Dạ Thần Hiên: "Dạ Kinh Hoa đẩy Tiêu Chỉ Thanh cho Dạ Dịch Hành, có lẽ hắn sẽ ra tay với Dạ Dịch Hành, chàng phải cẩn thận Dạ Kinh Hoa đấy."

Đối với Đường Thích, kẻ đứng sau màn lớn nhất chính là Dạ Kinh Hoa.

Dù sao kiếp trước những người này chỉ còn Dạ Kinh Hoa và Đường Tùng sống sót đến cuối cùng, tâm cơ của tất cả những người khác cộng lại cũng không lợi hại bằng tên Dạ Kinh Hoa này.

Người tên Dạ Kinh Hoa này bắt buộc phải phòng bị.

Dạ Thần Hiên nheo mắt, Dạ Kinh Hoa muốn ra tay với Dạ Dịch Hành?

Tại sao chứ?

Lẽ nào là muốn giành lấy binh quyền trong tay y? Nhưng dù Dạ Dịch Hành c.h.ế.t, Lăng Phong Vân cũng sẽ không ủng hộ hắn.

Còn nữa, phụ hoàng hiện giờ tâm đã nghiêng về phía Dạ Dịch Hành, hắn muốn ra tay với y thế nào đây.

Thấy vẻ mặt nhíu c.h.ặ.t của Dạ Thần Hiên, Đường Thích lại nhắc nhở: "Dạ Kinh Hoa sẽ không làm việc gì vô cớ, ta thấy hắn thúc đẩy chuyện Tiêu Chỉ Thanh thành thân với Dạ Dịch Hành, chắc chắn đang tính kế gì đó."

Dạ Thần Hiên kinh ngạc, lẽ nào Dạ Kinh Hoa muốn lợi dụng Tiêu Chỉ Thanh để làm gì đó?

Nếu đúng là vậy, thì Dạ Dịch Hành có lẽ sẽ khó lòng phòng bị, mà việc Tiêu Chỉ Thanh làm còn có thể liên lụy đến Trưởng công chúa phủ và Trường An Hầu phủ.

Trầm ngâm hồi lâu, Dạ Thần Hiên mới cất lời: "Tìm cơ hội, ta sẽ nhắc nhở Dạ Dịch Hành."

Tuy nhiên, tên Dạ Dịch Hành đó coi hắn là t.ử thù, lời hắn nói chưa chắc y đã nghe.

"Chàng cũng phải chú ý Dạ Kinh Hoa, tâm cơ người này rất sâu, chàng nhất định phải đề phòng hắn." Đường Thích lo nhất vẫn là hắn.

Kiếp này đệ ấy không thể để Dạ Thần Hiên c.h.ế.t được, đệ ấy phải để hắn cùng Mật nhi bạc đầu giai lão.

"Ừm." Dạ Thần Hiên gật đầu.

Từ lần này có thể thấy, người cấu kết với Tây Vực chắc chắn là Dạ Kinh Hoa, chứ không phải Dạ Dịch Hành.

Dạ Kinh Hoa cấu kết Tây Vực chắc chắn là muốn làm chuyện lớn, còn cả tên Thuần Vu Giác đó nữa, huynh ấy luôn cảm thấy hắn cũng đang tính kế gì đó, thật sự không thể không phòng.

Đoàn người nhanh ch.óng đến rừng hoa đào.

Vừa đến nơi, Đường Nịnh liền không kìm nổi mà vén rèm xe: "Đây là nơi tam ca luyện võ sao, đẹp quá đi!"

"Muội cẩn thận chút." Đường Mật sợ muội ấy ngã, đỡ muội ấy xuống xe ngựa rồi chính mình mới bước xuống.

Đường Mật nhìn rừng hoa đào có chút lo lắng: "Sư phụ của Phong nhi hình như không thích người khác vào rừng đào, cũng chẳng biết chúng ta không báo trước mà đến thế này có sao không?"

Đường Mật vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng vó ngựa.

Mọi người ngoái đầu nhìn lại, liền thấy một chiếc xe ngựa đang đi tới đây.

Đường Mật liếc mắt đã nhận ra người đ.á.n.h xe là Mặc Thư Mặc Kiếm: "Là biểu ca đến rồi."

Dạ Thần Hiên nhướn mày mỉm cười.

Xe ngựa đi tới gần, Tiêu Lãnh Ngọc liền không kìm được mà vén rèm: "Mật nhi."

"Nàng chậm chút." Quân Thiên Triệt sợ nàng xảy ra chuyện, lập tức bảo Mặc Thư Mặc Kiếm dừng xe ngựa.

Quân Thiên Triệt nhảy xuống xe trước, rồi quay lại đỡ Tiêu Lãnh Ngọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiêu Lãnh Ngọc xuống xe liền chạy về phía Đường Mật.

"Nàng chậm chút." Quân Thiên Triệt và Đường Mật đều bị nàng làm cho giật mình, một người đuổi theo phía sau, một người tiến lên đỡ nàng.

"Ta không sao." Tiêu Lãnh Ngọc nắm lấy tay Đường Mật, vui mừng không thôi: "Hôm nay là sinh thần của Phong nhi, ta biết ngay là nàng chắc chắn sẽ đến mà."

Đường Mật mỉm cười xoa nhẹ lên bụng của nàng đang hơi nhô cao: "Đã gần năm tháng rồi nhỉ, giờ này đứa nhỏ đã biết cử động chưa?"

Tiêu Lãnh Ngọc mỉm cười gật đầu: "Thường xuyên cử động, nhất là những lúc nằm xuống vào buổi tối, nó quậy rất dữ, có khi còn đùn lên thành một nắm tay nhỏ nữa."

Đường Mật thuận thế bắt mạch cho nàng.

Một lát sau, nàng nhìn Quân Thiên Triệt cười hỏi: "Biểu ca thích nam nhi hay nữ nhi?"

Gà Mái Leo Núi

"Tất nhiên là nữ nhi." Quân Thiên Triệt không cần suy nghĩ liền đáp.

Đường Mật bật cười: "Vậy e là huynh phải thất vọng rồi, là một tiểu t.ử."

Quân Thiên Triệt cũng không hề tỏ ra thất vọng: "Nam nhi hay nữ nhi đều như nhau, ta đều yêu thích cả."

Tiêu Lãnh Ngọc vốn dĩ còn lo lắng, nghe Quân Thiên Triệt nói vậy cũng thấy vui mừng.

Đường Mật lại cảm thấy sinh nam nhi cũng rất tốt, Quân gia bao đời nay theo nghiệp võ, tự nhiên cần nam nhi để nối dõi gia nghiệp. Dẫu Quân gia quả thực thiếu nữ nhi, nhưng không sao, thân thể Lãnh Ngọc hiện tại rất tốt, có thể sinh nam nhi trước, rồi sinh nữ nhi sau cũng chưa muộn.

"Đi vào trong trước đi." Dạ Thần Hiên nhìn Quân Thiên Triệt nhắc nhở.

"Trong rừng đào có rất nhiều cơ quan, các vị hãy đi theo ta." Quân Thiên Triệt đi phía trước dẫn đường, nhưng vì lo lắng cho Tiêu Lãnh Ngọc nên thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn lại.

"Biểu ca yên tâm, muội đang dắt Lãnh Ngọc đây." Đường Mật nào không hiểu tâm tư của huynh ấy, nàng nắm tay Tiêu Lãnh Ngọc đi theo phía sau.

Dạ Thần Hiên lặng lẽ hộ tống phía sau hai người.

Có Quân Thiên Triệt dẫn lối, họ không hề chạm phải cơ quan nào, bình an vô sự tiến vào rừng đào.

"Sư phụ!" Vừa vào rừng đào, Quân Thiên Triệt liền đến trúc ốc tìm Hầu Nghị.

Trong trúc ốc không có người, Quân Thiên Triệt lại dẫn theo Đường Mật và mọi người tìm tới rừng trúc đen phía sau.

Đoàn người vừa tới bìa rừng trúc đen đã thấy từ xa một thiếu niên đang giao chiến với hơn mười kẻ áo đen. Dù đối phương đông người, nhưng rõ ràng thiếu niên đang chiếm thế thượng phong, đã có mấy kẻ áo đen nằm dưới đất không gượng dậy nổi.

Số kẻ còn đang đối đầu với thiếu niên cũng đều tỏ ra vô cùng chật vật.

"Là Phong nhi!" Đường Mật nhìn Đường Phong với vẻ kinh ngạc vui mừng: "Đệ ấy lại cao lớn thêm rồi, cũng khỏe khoắn hơn nhiều."

Hơn nữa trông còn rất lợi hại.

Mọi người đều chăm chú nhìn Đường Phong, ai nấy đều thầm thán phục.

Quân Thiên Triệt nhìn thấy Hầu Nghị trong rừng trúc sâu, lập tức vận khinh công lướt tới, quỳ trước mặt Hầu Nghị: "Sư phụ."

Hầu Nghị sớm đã phát hiện họ tới, mỉm cười gõ lên đầu đệ t.ử: "Đến để mừng thọ sư đệ con sao?"

Quân Thiên Triệt cười khờ khạo: "Chủ yếu là đến thăm sư phụ ạ."

Hầu Nghị mỉm cười, đỡ huynh ấy đứng dậy.

Hai người cùng đứng xem Đường Phong giao đấu.

"Võ công của Phong nhi tiến bộ không ít nha!" Quân Thiên Triệt thực sự cảm thấy kinh ngạc.

Phải biết Đường Phong luyện võ chưa được bao lâu, tính kỹ ra cũng chưa đầy hai năm, vậy mà đã lợi hại tới mức này.

"Tư chất của nó không bằng con, nhưng học lại nhanh hơn con, con có biết vì sao không?" Hầu Nghị nhìn Đường Phong rồi hỏi.

Quân Thiên Triệt lập tức cúi mình đầy hổ thẹn: "Đệ t.ử hổ thẹn."

Hầu Nghị nhếch môi: "Tâm tính nó thuần khiết hơn con, trong lòng chỉ có luyện võ. Tuy tư chất không bằng con, nhưng lại cực kỳ khắc khổ, cần cù bù thông minh, tự nhiên sẽ học nhanh hơn."

Hầu Nghị nói đoạn nhìn sang Quân Thiên Triệt, cười bảo: "Đi thử chiêu với sư đệ con đi."

"Vâng." Quân Thiên Triệt đáp một tiếng, liền lướt tới trước mặt Đường Phong.