"Vâng." Đường Phong mỉm cười đáp, nhìn Đường Mật: "Tỷ tỷ, tỷ phu, nhị ca, chúng ta vào phía trước đi ạ."
"Đi thôi." Quân Thiên Triệt vẫn đi trước dẫn đường.
Đường Mật vẫn đỡ Tiêu Lãnh Ngọc.
Đường Phong lúc này mới để ý tới bụng của Tiêu Lãnh Ngọc, nhìn cái bụng nhô lên đó, đệ ấy sững sờ: "Biểu tẩu m.a.n.g t.h.a.i rồi sao?"
Tiêu Lãnh Ngọc mỉm cười xoa bụng: "Đúng vậy, cũng gần năm tháng rồi."
Đường Phong ngẩn người: "Tốc độ của biểu ca cũng nhanh thật đó."
Nói đoạn, đệ ấy lại quay sang hỏi Đường Mật: "Tỷ tỷ, sao tỷ vẫn chưa có con vậy?"
Rõ ràng là tỷ tỷ và tỷ phu thành thân trước, sao bụng của tỷ tỷ vẫn chưa có động tĩnh gì vậy?
Đường Mật dở khóc dở cười đáp: "Chuyện này đâu phải muốn là có được, con cái đều phải xem duyên phận mà thôi."
Quân Thiên Triệt nhân cơ hội quay đầu trêu chọc Dạ Thần Hiên một câu: "Còn không phải do tỷ phu của ngươi không chịu nỗ lực sao!"
Đường Phong lập tức ngước nhìn Dạ Thần Hiên đầy mong đợi: "Tỷ phu, đệ muốn có tiểu ngoại sinh."
Dạ Thần Hiên bị đệ ấy trêu cho đỏ bừng cả mặt, đưa tay xoa đầu đệ ấy mà nói: "Tỷ phu đang nỗ lực, chắc là sắp có rồi."
Đường Mật cũng đỏ mặt không thôi. Tuy nàng thành thân sớm hơn Lãnh Ngọc, nhưng thời gian nàng và Dạ Thần Hiên viên phòng còn ngắn, chưa có tin vui cũng là chuyện bình thường. Thế nhưng dựa vào sự nhiệt tình của Dạ Thần Hiên, chắc cũng chẳng bao lâu nữa đâu, dù sao thân thể hai người cũng đều khỏe mạnh.
Đùa bọn họ một câu, Đường Phong liền nhìn sang Đường Ninh, xoa đầu muội ấy mà bảo: "Ô kìa, tiểu Đường Ninh của chúng ta đã cao thế này rồi, sắp đuổi kịp tỷ tỷ rồi đấy."
Đường Ninh thấy Đường Phong đợi mãi mới chịu để ý đến mình, đang giận dỗi liền bĩu môi đáp: "Tam ca đợi bao lâu mới nhìn thấy muội, muội không thèm để ý đến huynh nữa."
Nói đoạn, muội ấy liền vặn mình, tỏ ý không muốn cho Đường Phong chạm vào đầu mình.
Đường Phong bật cười, lập tức dỗ dành: "Đều là lỗi của Tam ca, Tam ca xin lỗi muội. Trước đó muội qua sinh thần, tuy Tam ca không về được, nhưng đã chuẩn bị quà cho muội, lát nữa Tam ca lấy cho muội xem."
Đôi mắt Đường Ninh lập tức sáng rực lên: "Tam ca đã chuẩn bị quà gì cho muội?"
"Lát nữa sẽ cho muội xem, là tự tay Tam ca làm đấy."
Đường Ninh được Đường Phong dỗ dành một câu, lập tức hết giận: "Muội cũng chuẩn bị quà sinh thần cho Tam ca này."
Đường Ninh nói rồi từ trong lòng lấy ra một chiếc túi thơm đưa cho Đường Phong: "Đây là muội tự tay thêu, Tam ca đừng chê nhé."
Đường Phong đón lấy chiếc túi thơm, nhìn những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ trên đó, làm sao có thể không thích: "Không ngờ tay nghề thêu thùa của tiểu Đường Ninh nhà ta nay lại giỏi đến vậy, ta thấy còn đẹp hơn cả tỷ tỷ làm nữa."
Đường Ninh được Đường Phong khen, trong lòng vui sướng vô cùng, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng đáp: "Muội làm sao thêu đẹp bằng đại tỷ, Tam ca đừng trêu muội nữa."
Đường Phong ra vẻ nghiêm túc: "Ta nào có nói bừa, đều là lời thật lòng cả đấy. Xem cành trúc này thần thái làm sao, sao muội biết ta thích mặc trúc chứ?"
Đường Ninh nào biết huynh ấy thích mặc trúc, chẳng qua là vì kiểu dáng phù hợp với nam t.ử không có nhiều, muội ấy tiện tay chọn đại mà thôi.
Gà Mái Leo Núi
Quân Thiên Triệt nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ, quay đầu trêu chọc: "Mật nhi, sau này chúng ta không cần lo lắng chuyện Phong nhi tìm nương t.ử nữa rồi, nhìn cái miệng dẻo của đệ ấy kìa, thật biết cách dỗ dành cô nương vui lòng."
Mọi người nghe vậy đều bật cười.
Đường Mật cũng đầy vẻ mong chờ, kiếp trước Phong nhi sớm bị kẻ gian hãm hại, kiếp này nàng thực sự muốn xem, đệ ấy sẽ cưới được vị cô nương thế nào về nhà.
Đường Phong bị Quân Thiên Triệt nói cho đỏ mặt: "Ta chỉ dỗ dành tỷ tỷ và muội muội trong nhà, người ngoài thì liên quan gì đến ta?"
Mọi người lại một lần nữa bị Đường Phong chọc cười.
Dù sao cũng vẫn còn là một đứa trẻ, toàn nói những lời trẻ con.
Đoàn người trở lại tiền viện, Đường Phong lập tức nhìn thấy trong sân có thêm một con ngựa lớn màu đen, con hắc mã kia đang dụi vào con bạch mã của đệ ấy, rõ ràng là có ý với con bạch mã kia rồi.
"Con ngựa này là Hãn Huyết Bảo Mã sao?" Đường Phong đi lại gần nhìn kỹ, mới ngạc nhiên thấy con hắc mã kia đang đổ mồ hôi m.á.u.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Mật mỉm cười: "Đây là quà sinh thần tỷ phu chuẩn bị cho đệ đấy."
Đôi mắt Đường Phong sáng rực, lập tức nhìn về phía Dạ Thần Hiên: "Thực sự là tặng cho đệ sao?"
Dạ Thần Hiên cười đáp: "Tất nhiên là tặng đệ rồi, nhưng nó là ngựa hoang, ta cố ý không cho người thuần hóa, đặc biệt để lại cho đệ đấy."
Đường Phong vui sướng khôn xiết, không đợi nổi nữa liền nhảy phắt lên lưng con hắc mã.
Con hắc mã lập tức điên cuồng, hung hăng dựng hai chân trước lên.
"Cẩn thận!" Trái tim Đường Mật như nhảy lên tận cổ họng.
"Không sao đâu, hãy tin Phong nhi, đệ ấy làm được mà." Dạ Thần Hiên an ủi, vỗ nhẹ vào tay nàng.
Con hắc mã bắt đầu lao đi điên cuồng, phóng thẳng vào rừng trúc rồi biến mất khỏi tầm mắt mọi người trong chớp mắt.
Quân Thiên Triệt nhìn theo hướng con hắc mã biến mất, đầy ngưỡng mộ: "Hãn Huyết Bảo Mã này đúng danh bất hư truyền, chạy thật là sung sức."
Nam nhân nào mà chẳng thích ngựa quý, Đường Kỳ cũng không ngoại lệ: "Thằng nhóc Phong nhi này có phúc thật đấy."
Dạ Thần Hiên mỉm cười: "Lần tới sẽ tìm cho ngươi một con."
Đường Kỳ vui mừng: "Đây là lời ngươi nói đấy nhé!"
Dạ Thần Hiên cười cười không đáp.
Một tuần trà sau, Đường Phong cưỡi con hắc mã phi nước đại trở về. Con ngựa không còn vẻ cuồng loạn không kiểm soát như trước nữa, rõ ràng đã bị Đường Phong thu phục hoàn toàn.
Đường Phong phi thân xuống ngựa, xoa đầu hắc mã: "Nhìn ngươi đen tuyền một màu, sau này gọi ngươi là Đại Hắc nhé, vừa hay thành một cặp với Đại Bạch của ta."
Đại Hắc dường như nghe hiểu lời đệ ấy, ngẩng đầu hí vang một tiếng.
Đường Phong vỗ nhẹ vào m.ô.n.g Đại Hắc: "Đi chơi với Đại Bạch đi."
Đại Hắc nghe xong liền hí hửng chạy đi tìm Đại Bạch.
Nhìn vẻ quấn quýt của Đại Hắc, mọi người đều bật cười.
"Cảm ơn tỷ phu, quà sinh thần này đệ thích lắm." Đường Phong cũng không quên cảm ơn Dạ Thần Hiên.
"Đệ thích là tốt rồi."
Đường Phong quay sang Đường Mật, xòe tay ra: "Còn quà sinh thần của tỷ tỷ đâu?"
Đường Mật đi ra xe ngựa lấy bọc đồ ra: "Tỷ làm cho đệ hai bộ quần áo, ướm thử theo kích thước tỷ phu đệ, thấy vóc dáng đệ cũng sắp ngang ngửa chàng rồi, chắc là không bị nhỏ đâu."
Đường Phong kích động ướm bộ đồ của Đường Mật lên người: "Quần áo tỷ tỷ làm trước đây đều nhỏ cả rồi, đệ đã lâu lắm không được mặc đồ tỷ tỷ làm nữa."
Đường Mật cười cưng chiều, thằng nhóc này thực biết cách làm nũng mà.
"Những thứ này cũng là làm cho đệ à?" Đường Phong cầm cái bọc bên cạnh lên định mở ra.
Đường Mật: "Đó là làm cho sư phụ đệ."
Đường Phong lập tức không dám động vào nữa: "Vậy lát nữa đệ mang cho sư phụ, sư phụ mà biết tỷ lại làm đồ cho người chắc chắn sẽ vui lắm."
Kể từ khi quần áo tỷ tỷ làm cho đệ ấy không mặc vừa nữa, ngày nào sư phụ cũng mặc đồ tỷ tỷ làm để trêu chọc đệ ấy.
Sư phụ đúng là một lão già xấu xa!
Đường Phong lại nhìn sang Đường Kỳ và Quân Thiên Triệt: "Quà sinh thần của các huynh đâu, còn không mau lấy ra đi."
"Có ai tự mình đòi quà như thế không chứ." Đường Kỳ trêu chọc một câu, rồi nhìn Dạ Thần Hiên đầy ngán ngẩm: "Trước đây ta còn tưởng quà mình chuẩn bị rất tốt, giờ xem ra so với tỷ phu của ngươi thì kém xa rồi."