Đường Mật cuối cùng đã nghe được chân tướng mọi chuyện, hóa ra kẻ chủ mưu đứng sau tất cả chính là Dạ Quân Dục.
Dâng Hoàng hậu của mình cho kẻ khác, đúng là việc mà tên cầm thú Dạ Quân Dục có thể làm.
Lợi dụng tình cảm của Dạ Thần Hiên dành cho nàng để uy h.i.ế.p chàng trấn giữ biên cương, đó đúng là chiêu trò của một vị vua vô năng.
Chỉ sợ khi đó hắn đã đề phòng ngoại tổ, sợ ngoại tổ công cao át chủ nên mới nghĩ ra cách dùng Dạ Thần Hiên để kiềm chế ngoại tổ.
Đáng thương cho nàng và Dạ Thần Hiên từ đầu đến cuối đều bị Dạ Quân Dục và Đường Tùng lợi dụng.
"Mật nhi, xin lỗi, là ta có lỗi với nàng và con. Nàng có đ.á.n.h, có mắng ta thế nào cũng được, chỉ cầu nàng đừng ngó lơ ta." Dạ Thần Hiên thật sự không chịu nổi cảnh nàng thờ ơ với mình như hiện tại.
Dù nàng muốn trừng phạt chàng thế nào, thậm chí g.i.ế.c chàng cũng được, nhưng tuyệt đối đừng ngó lơ chàng.
Đường Mật đẫm lệ nhìn Dạ Thần Hiên, đưa tay về phía chàng, nhưng không hề đ.á.n.h mà nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt chàng.
"Mật nhi..." Đáy lòng đang rơi xuống vực thẳm của Dạ Thần Hiên bỗng dâng trào, chàng nắm lấy tay nàng áp lên mặt mình, gào khóc: "Xin lỗi nàng!"
Nhìn chàng khóc đến nông nỗi này, Đường Mật có chút xót xa.
Kiếp trước kiếp này, chàng cũng chẳng dễ chịu gì. Nói cho cùng, họ đều là những người bị hại.
Không biết đã khóc bao lâu, Dạ Thần Hiên đứng dậy ôm lấy nàng trên giường.
Gà Mái Leo Núi
Cảm nhận được nàng không còn kháng cự những cái chạm của mình, hốc mắt Dạ Thần Hiên lại nóng lên. Chàng ôm c.h.ặ.t lấy nàng, chỉ hận không thể khảm nàng vào xương m.á.u mình.
Những giọt lệ nóng hổi rơi xuống cổ nàng, tức thì thiêu đốt trái tim nàng.
Nàng rúc vào l.ồ.ng n.g.ự.c chàng, vòng tay ôm lấy chàng.
Dạ Thần Hiên thấy tim mình nóng rực, không kìm được mà cúi xuống hôn lên bờ môi nàng.
Đường Mật không hề từ chối nụ hôn ấy, mà dịu dàng đáp lại chàng.
Hai người trong chốc lát như lửa gần rơm, hòa quyện vào nhau.
Không biết đã hôn nhau bao lâu, dường như đến tận cùng của thời gian, Dạ Thần Hiên mới quyến luyến buông nàng ra.
Đường Mật vùi mặt vào n.g.ự.c chàng, bình phục lại một hồi lâu mới khẽ nói: "Thiếp thấy may mắn."
"Hửm?" Dạ Thần Hiên cúi mắt nhìn nàng.
Đường Mật ngước nhìn: "Thiếp thấy may mắn vì người đó là chàng, chứ không phải gã phu xe, cũng chẳng phải kẻ ăn mày, càng không phải Dạ Quân Dục. Chỉ là chàng, chỉ duy nhất mình chàng!"
Tim Dạ Thần Hiên lại nóng ran, nàng nói nàng thấy may mắn vì là chàng, chỉ duy nhất mình chàng.
Dạ Thần Hiên xúc động ôm lấy nàng hôn liên tục, chàng cũng rất may mắn vì người phụ nữ đó là nàng!
Đường Mật khẽ vuốt ve bụng mình, nói: "Vì là chàng, nên đứa con của chúng ta chắc chắn vẫn là đứa trẻ ấy."
Dạ Thần Hiên run rẩy chạm vào bụng nàng: "Chắc chắn là con, kiếp này chúng ta cùng bảo vệ con thật tốt, con nhất định sẽ lớn lên bình an. Ta sẽ không bao giờ rời xa các nàng nữa, nhất định sẽ bảo vệ mẹ con nàng từng tấc một."
Hốc mắt Đường Mật đỏ hoe, nghiêm túc nhìn chàng: "Chàng nói đấy nhé, sau này không được phép rời xa thiếp, vĩnh viễn không được!"
Dạ Thần Hiên mũi cay xè, lắc đầu: "Tuyệt đối không, ta sẽ mãi mãi ở bên cạnh nàng và con."
Hai người ôm nhau một lát, Đường Mật chợt nhớ ra điều gì, bỗng ngước nhìn: "Chàng đã trùng sinh thế nào? Sau đó đã xảy ra chuyện gì?"
"Ta đã báo thù cho nàng, g.i.ế.c c.h.ế.t Đường Tùng và Dạ Quân Dục, còn giành được ngôi vị, phong nàng làm Hoàng hậu, còn con cũng được phong làm Thái t.ử. Sau đó ta liền trùng sinh." Dạ Thần Hiên kể lại đơn giản, rồi lại mỉm cười: "Ta thực sự cảm thấy may mắn khi được sống lại một đời, không chỉ có lại được nàng, mà còn giúp cả hai có được ký ức kiếp trước, ngay cả đứa con cũng quay về bên chúng ta, cho chúng ta cơ hội bù đắp lại những nuối tiếc của kiếp trước."
Đường Mật mím môi, lại đưa tay xoa bụng.
Quả nhiên, có gì tốt hơn việc đứa con có thể trở về bên họ một lần nữa chứ?
"Chàng nói xem con có giống hệt kiếp trước không?" Đường Mật xoa bụng, ngước nhìn chàng hỏi.
Dạ Thần Hiên đặt tay lên bụng nàng, mơ màng đáp: "Chắc là giống thôi, thằng bé giống ai?"
Kiếp trước, chàng chưa từng được nhìn thấy mặt con, khi chàng quay về thì nàng và con đều đã nằm trong biển lửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Giống thiếp." Hồi tưởng lại hình dáng đứa trẻ, nét mặt Đường Mật trong nháy mắt tràn đầy từ mẫu, rồi lại ngước nhìn chàng cười ẩn ý: "Có lẽ là vì nó chưa từng thấy cha mình, nên mới trông giống mẹ như đúc."
Dạ Thần Hiên nhất thời hổ thẹn, lập tức nói: "Vậy sau này ngày nào ta cũng ở bên con, để con ngày ngày nhìn ta, như thế sẽ giống ta ngay thôi."
"Không được, phải giống thiếp, nhất định phải giống thiếp!" Đường Mật nũng nịu kêu lên.
Nàng đã khó khăn lắm mới chờ được đứa trẻ này, nhất định phải là đứa trẻ của kiếp trước.
"Được được được, giống nàng." Dạ Thần Hiên nào còn lời nào để nói, chỉ biết dỗ dành: "Con nhất định sẽ giống nàng."
Là một bé trai, bé trai thường giống mẹ.
Bụng kêu "rột rột" hai tiếng, Đường Mật có chút ấm ức nhìn Dạ Thần Hiên: "Con đói rồi."
...Dạ Thần Hiên nhìn bát cháo ngũ cốc đã lạnh ngắt, "Cháo lạnh rồi, để ta làm lại cho nàng."
"Ừm." Đường Mật gật đầu, làm nũng: "Vậy chàng nhanh lên nhé."
"Được, ta sẽ nhanh thôi." Dạ Thần Hiên hôn lên trán nàng rồi đi vào bếp nấu cháo.
Nửa đêm, Dạ Thần Hiên vừa vo gạo vừa ninh cháo, bận rộn mất một canh giờ mới xong. Khi chàng bưng đồ ăn về phòng, mới phát hiện nàng đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Dạ Thần Hiên dở khóc dở cười, nhìn bát cháo trên tay, lại nhìn người trên giường, rốt cuộc không nỡ đ.á.n.h thức nàng, chàng đặt bát cháo lên bàn rồi nằm xuống giường.
Vừa nằm xuống, người đang ngủ liền rúc vào l.ồ.ng n.g.ự.c chàng, ôm c.h.ặ.t lấy chàng.
Tim Dạ Thần Hiên mềm nhũn, chàng cẩn thận ôm lấy nàng, sợ đè vào con nên lại nhẹ nhàng giúp nàng lật người.
Giải tỏa được hết mọi tâm sự, lại có người thương bên cạnh, đêm nay cả hai đều ngủ cực kỳ an giấc.
Đặc biệt là Đường Mật, một giấc ngon lành đến tận mặt trời lên cao, cho tới khi bụng đói kêu cồn cào mới tỉnh lại.
Dạ Thần Hiên mỉm cười vuốt bụng nàng: "Nàng đói rồi phải không? Hôm qua ta nấu cháo xong quay lại thì nàng đã ngủ mất rồi."
"Tại buồn ngủ quá nên thiếp ngủ quên mất." Đường Mật cảm thấy mắt mình vẫn còn sưng, ngước gương mặt nhỏ nhắn lên: "Thiếp có xấu lắm không?"
Dạ Thần Hiên cười hôn nàng: "Rất đẹp, nàng lúc nào cũng là người đẹp nhất."
Đường Mật bị chàng làm cho bật cười: "Thiếp muốn rửa mặt."
Mắt sưng khó chịu quá, lát nữa phải dùng đá chườm mới được.
"Để ta đi lấy nước." Dạ Thần Hiên lập tức đi lấy nước ngay.
Đường Mật rửa mặt chải đầu xong, Dạ Thần Hiên cũng hâm nóng lại cháo hôm qua: "Qua dùng điểm tâm đi, ta mới làm thêm hai món ăn nhỏ."
Đường Mật bước qua, chớp chớp mắt với chàng: "Thế nào, mắt thiếp không còn sưng nữa chứ?"
"Hoàn toàn nhìn không ra nữa rồi." Dạ Thần Hiên mỉm cười múc một thìa cháo đút cho nàng.
Đường Mật đỏ mặt: "Để thiếp tự làm."
Nàng chỉ là đang mang thai, đâu phải bị phế tay phế chân, cần gì chàng phải đút chứ.
"Để ta đút." Dạ Thần Hiên khăng khăng.
Nàng đâu biết tối qua khi bị nàng từ chối, chàng đau lòng thế nào.
Đường Mật chẳng còn cách nào khác, đành ngoan ngoãn nghe lời, ăn thìa cháo chàng đút.
"Ừm, tay nghề của chàng ngày càng tiến bộ đấy." Đường Mật ăn cháo không quên khen ngợi chàng.
Dạ Thần Hiên vui vẻ: "Sau này ngày nào ta cũng nấu cho nàng ăn."
"Ừm." Đường Mật vừa ăn món dưa muối vừa nói: "Thiếp muốn ăn dưa leo muối chua."
"Được, ta sẽ học." Dạ Thần Hiên cười dỗ dành nàng.
Dạ Thần Hiên chợt nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi: "Hôm qua quên mất không hỏi nàng, Thuần Vu Giác thực sự đã hạ cổ trùng lên người nàng sao?"