Lý Nguyên ra ngoài, thấy là Cẩm Tú đang khóc thì giật mình, vội tiến lên hỏi: "Cẩm Tú cô nương, chuyện này là thế nào?"
Thấy Lý Nguyên, Cẩm Tú lập tức quỳ xuống khóc lóc: "Lý công công, nương nương bệnh tình nguy kịch, sắp không qua khỏi rồi, xin công công hãy để Hoàng thượng đến gặp nương nương lần cuối."
Gà Mái Leo Núi
Lý Nguyên nghe vậy thì kinh hãi: "Nương nương sắp không qua khỏi? Sao lại thành ra thế này!"
Cẩm Tú khóc không ra hơi: "Từ khi Hoàng thượng lạnh nhạt với nương nương, người ngày nào cũng u uất, đêm ngày chẳng thiết ăn uống. Thân thể vốn đã khó khăn lắm mới hồi phục, giờ lại suy sụp thế này. Nương nương thực sự không trụ nổi nữa, trước lúc lâm chung chỉ muốn gặp Hoàng thượng một lần cuối, xin công công hãy tác thành."
Lý Nguyên nghe vậy lòng đau như cắt. Trước kia Hoàng thượng độc sủng Tĩnh Phi, nếu là trước đây nghe được tin tức này thì còn ra làm sao nữa, nhưng hiện giờ...
Lý Nguyên nhíu mày nhìn Cẩm Tú: "Cô nương đợi chút, ta vào bẩm báo với Hoàng thượng ngay."
Hôm nay Hiên Vương bảo lão hạ t.h.u.ố.c Hoàng thượng, kéo dài đến giờ này, chẳng lẽ chính là vì việc này sao?
Việc Tĩnh Phi nguy kịch kia là thật hay giả đây?
Nhưng dù thật hay giả, việc lớn thế này, lão chắc chắn phải truyền lời.
Lý Nguyên vội vã vào nội điện, vừa bước vào đã "bịch" một tiếng quỳ sụp trước mặt Dạ Chính Hùng.
Dạ Chính Hùng bị lão làm giật mình, nhíu mày nói: "Có chuyện gì vậy?"
Đôi mắt Lý Nguyên phút chốc đỏ hoe, bật khóc: "Là Tĩnh Phi nương nương, người... người..."
Nhìn vẻ mặt của Lý Nguyên, lại nghe thấy tên Tĩnh Phi, lòng Dạ Chính Hùng bỗng nhiên hoảng loạn, vội hỏi: "Nàng ấy sao rồi?"
Lý Nguyên đột nhiên òa khóc: "Tĩnh Phi nương nương bệnh cũ tái phát, sắp không qua khỏi rồi."
Tim như bị ai đó c.ắ.n mạnh một cái, Dạ Chính Hùng đau thấu tâm can. Phảng phất như có thứ gì đó đang lay động, đầu óc hắn cũng đau nhức dữ dội, tức thì mặt mày trắng bệch.
"Hoàng thượng!" Lý Nguyên giật mình, vội vàng tiến lên đỡ lấy Dạ Chính Hùng.
Dạ Chính Hùng ôm đầu đau như b.úa bổ, thở dốc: "Sao... lại đột nhiên phát bệnh..."
Lý Nguyên nức nở nói: "Cẩm Tú cô nương bảo, từ khi người lạnh nhạt với Tĩnh Phi nương nương, người ngày nào cũng u uất, chẳng thiết ăn uống. Thân thể người vốn yếu ớt, giờ suy sụp hoàn toàn..."
Nói xong, Lý Nguyên lại khóc nức nở.
Lòng Dạ Chính Hùng lại đau như xé. Cùng lúc đó, đầu hắn cũng đau như muốn nứt ra.
Lý Nguyên khóc lóc dập đầu: "Hoàng thượng, Tĩnh Phi nương nương đã ở thời khắc lâm chung, nguyện vọng trước khi mất của người là được gặp Hoàng thượng một lần. Nương nương lúc nào cũng nhớ thương người, người nhất định phải gặp nương nương lần cuối, đừng để người ra đi trong nuối tiếc."
"Nguyệt Khanh..." Dạ Chính Hùng lầm rầm gọi tên Tĩnh Phi, cố gắng c.ắ.n răng kiềm chế cái đầu đau như muốn vỡ nát.
Dường như nhớ về những ngày tháng tốt đẹp xưa kia, ánh mắt Dạ Chính Hùng tràn đầy yêu thương và day dứt, cả người như lấy lại được hồn phách, lảo đảo chạy ra ngoài.
"Hoàng thượng!" Lý Nguyên lau nước mắt, đứng dậy đuổi theo.
Thị vệ bên ngoài thấy Dạ Chính Hùng đi ra, theo phản xạ chặn lại: "Hoàng thượng..."
"Cút ra!" Chẳng chờ thị vệ kịp nói hết, Dạ Chính Hùng đã đẩy họ ra, vội vã chạy về hướng Vong Nguyệt Cung.
Lý Nguyên cũng vội vàng chạy theo đến Vong Nguyệt Cung.
Ngự lâm quân ở cổng Vong Nguyệt Cung nhìn thấy Dạ Chính Hùng và Lý Nguyên chạy đến từ xa, liền lẻn vào trong báo tin.
"Nương nương, Vương gia, Vương phi, Hoàng thượng tới rồi."
Dạ Thần Hiên đại hỷ, lập tức nhìn Tĩnh Phi: "Mẫu phi, người hãy nằm xuống đi."
Tĩnh Phi lập tức nghe lời nằm xuống giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dạ Thần Hiên cũng kéo Đường Mịch quỳ xuống bên giường.
Khi Dạ Chính Hùng lao vào, cảnh tượng đập vào mắt khiến đầu óc hắn choáng váng, suýt chút nữa ngã quỵ.
"Hoàng thượng!" Lý Nguyên thấy trạng thái Dạ Chính Hùng không ổn, vội vàng tiến lên đỡ người.
Nhìn Tĩnh Phi mặt mày trắng bệch trên giường, đừng nói là Dạ Chính Hùng, ngay cả Lý Nguyên cũng không cầm được nước mắt.
Dạ Chính Hùng lảo đảo lao tới bên giường, bật khóc nức nở: "Nguyệt Khanh..."
Tĩnh Phi không ngờ Dạ Chính Hùng thật sự đến thăm mình, nỗi chua xót trong lòng khiến nàng muốn rơi lệ.
"Nguyệt Khanh, trẫm tới rồi đây..." Dạ Chính Hùng nắm lấy tay Tĩnh Phi, khóc đến đứt từng khúc ruột, bỗng nhiên bị Dạ Thần Hiên điểm trúng huyệt đạo.
Tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng, Dạ Chính Hùng đổ gục bên cạnh Tĩnh Phi.
Tĩnh Phi cuối cùng cũng mở mắt, nhìn gương mặt già nua của Dạ Chính Hùng mà lặng lẽ rơi lệ.
Lý Nguyên thấy cảnh này thì sửng sốt, kinh ngạc nhìn Dạ Thần Hiên: "Vương gia, rốt cuộc là chuyện gì thế này?"
Chuyện này không thể không giải thích với Lý Nguyên, Dạ Thần Hiên nhanh ch.óng thuật lại sơ lược sự việc.
Lý Nguyên lại một lần nữa chấn kinh: "Hạ cổ? Là do Hành Vương làm sao?"
"Không, là Lệ Phi và Dạ Kinh Hoa." Dạ Thần Hiên nói.
Lý Nguyên sững sờ. Cuối cùng lão cũng hiểu tại sao Hoàng thượng lại thay đổi tính nết, hiểu tại sao người lại lạnh nhạt với Tĩnh Phi mà đi sủng ái Lệ Phi mới vào cung, hóa ra là bị Lệ Phi hạ cổ.
Lệ Phi này thật đáng hận!
Lý Nguyên lập tức nhìn Dạ Thần Hiên: "Vương gia, người nhất định phải tìm cách cứu Hoàng thượng."
Hoàng thượng vừa rồi nghe tin Tĩnh Phi nương nương không qua khỏi đã có chút tỉnh táo lại, không thể để Lệ Phi và kẻ đó tiếp tục điều khiển Hoàng thượng, nhất định phải cứu Hoàng thượng tỉnh lại.
"Công công yên tâm, bổn vương đã tìm được người giải cổ." Dạ Thần Hiên nói rồi hướng về phía nội điện: "Nhị sư phụ, người ra ngoài đi ạ."
Diêm Hoàng từ nội điện bước ra, đi tới bên giường: "Hắn chính là Phụ hoàng của con sao?"
"Vâng." Dạ Thần Hiên giúp Tĩnh Phi đỡ Dạ Chính Hùng nằm thẳng lại.
Diêm Hoàng cẩn thận kiểm tra cơ thể cho Dạ Chính Hùng, còn lấy m.á.u của hắn cùng Đường Mịch nghiên cứu.
"Người có nhìn ra Phụ hoàng trúng loại cổ gì không?" Dạ Thần Hiên nhìn Diêm Hoàng hỏi.
Diêm Hoàng nhíu c.h.ặ.t mày: "Có vẻ giống với Di tình cổ, nhưng hiệu quả rõ ràng mạnh hơn Di tình cổ nhiều, cụ thể là cổ gì thì ta vẫn chưa rõ."
Dạ Thần Hiên nghe vậy thì tim đập thịch một cái: "Vậy Nhị sư phụ có giải được không?"
Diêm Hoàng cau mày: "Ta chỉ có thể thử xem. Nếu đã tương tự Di tình cổ thì cách giải chắc cũng không khác biệt mấy, ta cần tâm đầu huyết của kẻ hạ cổ."
"Việc này dễ thôi, con đi lấy ngay." Dạ Thần Hiên nói rồi định đi ra ngoài.
Đường Mịch vội vàng níu lại: "Đợi đã, giờ chúng ta còn chưa chắc chắn kẻ hạ cổ có phải là Lệ Phi hay không? Lỡ như không phải, chẳng phải là đ.á.n.h rắn động cỏ sao?"
Đường Mịch nói đoạn nhìn về phía Diêm Hoàng: "Nhị sư phụ có cách nào để xác định kẻ hạ cổ không?"
Diêm Hoàng suy nghĩ một lát rồi nói: "Lệ Phi kia có đang ở trong cung này không?"
"Có ạ."
Diêm Hoàng: "Vậy lát nữa ta sẽ thúc động cổ trùng trong người Phụ hoàng con, đợi đến khi cổ trùng quấy phá, kẻ hạ cổ nhất định sẽ cảm nhận được. Con hãy lén nấp trong bóng tối quan sát xem người đó có phản ứng gì không, nếu ả có phản ứng, kẻ hạ cổ chắc chắn là ả."