Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 807: Lập di chiếu



Nhìn Dạ Chính Hùng đau lòng như vậy, Tĩnh phi vô cùng xót xa, điên cuồng lắc đầu: "Thần thiếp không hề trách Hoàng thượng, mọi quyết định của Hoàng thượng đều là do bị bọn chúng khống chế, đó không phải ý muốn của người. Tin rằng Hành nhi và vợ y ở trên trời linh thiêng cũng sẽ không trách người đâu."

Dạ Thần Hiên cũng xót xa lên tiếng: "Phụ hoàng, chuyện cũ đều đã qua rồi, người đừng nghĩ ngợi nhiều nữa. Kẻ g.i.ế.c Tứ ca con đã g.i.ế.c rồi, con đã báo thù cho Tứ ca, Tứ ca trên trời linh thiêng cũng có thể an nghỉ, người cũng hãy buông bỏ đi."

Dạ Chính Hùng nghĩ đến cái c.h.ế.t của Dạ Dịch Hành, trong lòng lại cuồn cuộn đau đớn, làm sao có thể buông bỏ.

"Là lão Lục hại lão Tứ?"

Thực ra đáp án này Dạ Chính Hùng còn rõ hơn bất cứ ai.

Lão Tứ bị hại, lão Thất bị biếm, trạng thái trước đó của y chỉ có lão Lục mới là kẻ hưởng lợi nhất, không phải lão Lục làm thì còn là ai.

Lão Lục không chỉ hạ cổ y, còn mượn tay y mà hại c.h.ế.t lão Tứ!!!

Y sao có thể nhẫn tâm đến thế, đó là huynh đệ ruột thịt của hắn cơ mà!

Trước đó lão Tứ đối xử với lão Thất như vậy, cuối cùng lão Thất lại vì lão Tứ mà mất ngôi Thái t.ử. Trái lại là lão Lục, luôn miệng xưng huynh gọi đệ với lão Tứ, cuối cùng lại hại c.h.ế.t lão Tứ!

Dạ Thần Hiên biết y đang lo lắng điều gì, liền nắm lấy tay y: "Phụ hoàng, nhi thần biết hắn muốn gì, nhi thần sẽ không để hắn đạt được mục đích đâu!"

Dạ Chính Hùng đau lòng nhìn Dạ Thần Hiên: "Lão Thất, về tâm kế con kém xa hắn. Hắn đến cả cha ruột và huynh đệ ruột còn dám hại, thì còn việc gì hắn không làm được."

Nói xong chính y lại cảm thấy hổ thẹn: "Đều là lỗi của trẫm, là trẫm đã cho hắn cơ hội, cũng là trẫm hại con và mẫu thân con, còn có cả lão Tứ nữa!"

"Người đừng nói vậy, hắn quả thực tâm cơ thâm trầm, không thể trách người được." Lời an ủi đã nói quá nhiều, nhưng Dạ Thần Hiên biết, dù y có nói thế nào, có lẽ phụ hoàng cũng không thể tha thứ cho bản thân.

Dạ Chính Hùng hít sâu một hơi, hạ quyết tâm: "Trẫm không thể để hắn hại các con nữa, trẫm phải giải cổ."

Số Nhi t.ử của y vốn đã không nhiều, giờ lại càng chẳng còn lại là bao!

Dạ Kinh Hoa tâm địa độc ác, đến cả huynh đệ và cha mình còn hại, sao có thể trông chờ hắn làm được điều gì có ích cho dân chúng. Kẻ không có chút nhân tâm đức độ như vậy, căn bản không xứng làm Hoàng đế! Y không thể để giang sơn Đại Tề rơi vào tay hắn.

Y cũng không thể để lão Thất và Nguyệt Khanh chịu tổn thương nữa.

Nếu Dạ Kinh Hoa thật sự lên ngôi, chỉ sợ với tính cách đó, hắn sẽ không bỏ qua cho lão Thất và Nguyệt Khanh. Y không thể sau khi hại c.h.ế.t lão Tứ, còn hại c.h.ế.t cả lão Thất và Nguyệt Khanh được. Nếu thật sự là vậy, thà rằng y c.h.ế.t đi cho xong.

Quyết định của Dạ Chính Hùng vừa đưa ra, mọi người lại lần nữa đỏ hoe mắt.

"Người hãy nghĩ kỹ, nếu giải cổ, có lẽ thời gian của người sẽ không còn nhiều nữa." Dạ Thần Hiên khó khăn thốt lời, mỗi câu chữ đều như d.a.o cứa vào tim.

Dạ Chính Hùng cười khổ: "Dạ Kinh Hoa lòng lang dạ sói, trẫm không thể cho hắn cơ hội hại con và Nguyệt Khanh. Giang sơn của trẫm quyết không thể rơi vào tay hắn, trẫm cũng không thể nhìn hắn lầm đường lạc lối mãi được."

Dạ Chính Hùng quay sang nhìn Diêm Hoàng: "Thần y, nếu giải cổ, không biết trẫm còn lại bao nhiêu thời gian?"

Diêm Hoàng không đành lòng nhìn Dạ Chính Hùng: "Xem khả năng chịu đựng của người. Nếu chịu được thì có lẽ còn một tháng, nếu cơ thể không chịu nổi thì có lẽ chỉ còn vài canh giờ."

Tim Dạ Thần Hiên như bị ai bóp nghẹt, đau đớn đến không thở nổi.

Dạ Chính Hùng lại như đã dự liệu trước, nhìn sang Lý Nguyên: "Lấy thánh chỉ đến đây, trẫm muốn lập di chiếu!"

"Hoàng thượng..." Lý Nguyên khóc nhìn Dạ Chính Hùng.

"Mau đi đi!" Dạ Chính Hùng quát lên.

Y đau đầu quá, sợ rằng một lát nữa lại trở nên hồ đồ.

"Tuân lệnh." Lý Nguyên khóc lóc chạy ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chẳng bao lâu sau đã lấy thánh chỉ và ngọc tỷ đến.

Dạ Chính Hùng viết di chiếu, đóng dấu ngọc tỷ, đưa thẳng cho Dạ Thần Hiên: "Lão Thất, con cầm lấy di chiếu này. Nếu trẫm không qua khỏi, con cứ cầm di chiếu mà kế vị. Hãy nhớ, Dạ Kinh Hoa lòng lang dạ sói, tâm địa độc ác, hắn căn bản không thích hợp làm Hoàng đế, giang sơn Đại Tề tuyệt đối không được rơi vào tay hắn."

"Phụ hoàng..." Nước mắt Dạ Thần Hiên trào ra: "Người yên tâm, nhi thần biết phải làm gì, giang sơn Đại Tề này tuyệt đối không rơi vào tay hắn."

Dạ Chính Hùng gật đầu, cuối cùng cũng nhẹ nhõm, nhìn sang Diêm Hoàng: "Làm phiền thần y giải cổ giúp trẫm."

Diêm Hoàng nhíu mày: "Người đã quyết định rồi sao? Ta phải nhắc lại một lần nữa, với cơ thể người hiện tại, rất khó để trụ qua một tháng."

Thời gian y trúng cổ quá dài, cơ thể đã bị rút cạn, giờ đã là dấu hiệu của việc đèn cạn dầu.

Dạ Chính Hùng nhìn Tĩnh phi đầy lưu luyến: "Trên đời này người duy nhất trẫm không nỡ rời xa là Nguyệt Khanh, còn lại trẫm không có gì hối tiếc."

"Hoàng thượng..." Tĩnh phi lập tức ngã vào lòng Dạ Chính Hùng gào khóc t.h.ả.m thiết.

Gà Mái Leo Núi

Dạ Chính Hùng yêu thương xoa đầu nàng, thầm an ủi, rồi lại nhìn Diêm Hoàng: "Thần y, bắt đầu đi."

Diêm Hoàng gật đầu, liếc nhìn Gia Luật Hàn Đan dưới đất, nói với Dạ Thần Hiên: "Lấy tâm đầu huyết của ả đi."

Dạ Thần Hiên mắt đỏ ngầu trừng Gia Luật Hàn Đan.

Nếu không phải vì người đàn bà này, phụ hoàng làm sao phải chịu những đau đớn này!

Dạ Thần Hiên rút trường kiếm, không chút do dự đ.â.m thẳng vào tim Gia Luật Hàn Đan.

Khóe môi Gia Luật Hàn Đan ứa m.á.u, cả người vô lực ngã xuống đất.

Dạ Thần Hiên lấy tâm đầu huyết của Gia Luật Hàn Đan giao cho Diêm Hoàng.

Diêm Hoàng đã cho Lý Nguyên và Cẩm Tú đi chuẩn bị d.ư.ợ.c d.ụ.c.

Dược d.ụ.c chuẩn bị xong, Diêm Hoàng bắt đầu giải cổ cho Dạ Chính Hùng.

Tĩnh phi lo lắng đi theo vào trong, Dạ Thần Hiên và Đường Mịch đứng ngoài trông chừng Gia Luật Hàn Đan.

Gia Luật Hàn Đan nằm trên đất nhìn chằm chằm Đường Mịch, như thể có rất nhiều điều muốn nói.

Đường Mịch nhìn Dạ Thần Hiên: "Có thể giải câm huyệt cho ả không?"

Dạ Thần Hiên phẫn nộ nhìn ả, tiện tay b.úng một cái, giải câm huyệt cho ả.

"Khụ khụ..." Gia Luật Hàn Đan ho hai tiếng cho dễ chịu cổ họng, nhìn Đường Mịch mỉa mai cười lạnh: "Trong bụng ngươi là giống của Thuần Vu Giác sao?"

Ả ta đã bị Thuần Vu Giác bắt đi ba bốn tháng, việc m.a.n.g t.h.a.i con của hắn cũng chẳng có gì lạ.

Đường Mịch không hề tức giận, yêu thương xoa bụng, cười nói: "Đây là con của ta và Thần Hiên, đã năm tháng rồi."

Gia Luật Hàn Đan nghe vậy, lập tức điên cuồng gào lên: "Điều này không thể nào, Thuần Vu Giác sao có thể để ngươi m.a.n.g t.h.a.i con của Dạ Thần Hiên!"

Thuần Vu Giác vốn dĩ coi Đường Mịch là vật trong tay, tại sao hắn lại dung túng cho chuyện như vậy xảy ra.

Dù cho ả có thật sự m.a.n.g t.h.a.i con của Dạ Thần Hiên, Thuần Vu Giác chắc chắn cũng sẽ phá bỏ đứa bé, làm sao có thể cho phép đứa trẻ này sống sót!

Đường Mịch không sợ kích động ả: "Xin lỗi, làm ngươi thất vọng rồi. Thuần Vu Giác không làm gì ta cả, chúng ta trong sạch, nên đứa bé này chỉ có thể là của ta và Thần Hiên."