Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 833: Hạ ca ca của muội, hai ngày nay không tới tìm muội chứ



Ngô thị về đến Thượng thư phủ, lập tức tới phòng Hạ Nguyên Nguyên, nhưng thấy người đã không còn ở đó nữa.

Ngô thị lại tức giận bước ra, nhìn tiểu tư Thạch Đầu ở trong sân: "Thiếu gia đâu rồi?"

Thạch Đầu vội vã cúi người: "Thiếu gia ra ngoài rồi ạ."

"Đi đâu rồi?" Ngô thị không vui hỏi.

Thạch Đầu thấy Ngô thị khí thế hung hăng, căng thẳng nói: "Thiếu gia không nói, chắc là đi quân doanh rồi ạ."

Ngô thị bực bội vỗ trán, bà tức quá đến mức hồ đồ rồi, hôm qua thằng bé đó được nghỉ, hôm nay chắc chắn là đến phiên trực, chả phải là đi quân doanh rồi sao!

"Ngươi tới bên ngoài quân doanh canh chừng, thấy nó tan tầm thì lập tức bắt nó về đây cho ta." Ngô thị chống nạnh, nếu không phải quân doanh cấm nữ nhân ra vào, bà đã muốn tự mình đến bắt người rồi.

"Tuân lệnh." Thạch Đầu thấy Ngô thị tức giận không nhẹ, cũng không rõ thiếu gia nhà mình lại gây ra chuyện gì, nhưng không dám chậm trễ, lập tức nghe lời ra ngoài quân doanh Hộ Thành canh chừng.

Đường trạch.

Lâm thị vừa tiễn Ngô thị đi không lâu, Đường Khỉ và Đường Phong liền trở về nhà.

"Mẫu thân."

"Tam thẩm, chúng con đã về."

Hai người nói chuyện, đều nhớ đến Đường lão phu nhân.

Trước đây, tổ mẫu và mẫu thân (Tam thẩm) đều cùng đợi bọn họ, nhưng bây giờ chỉ còn lại mỗi Tam thẩm thôi.

"Về được là tốt rồi, mọi việc đều thuận lợi cả chứ." Lâm thị đón hai người vào nhà, bận rộn rót trà cho họ.

Đường Khỉ đáp: "Rất thuận lợi ạ, tổ mẫu đã được an táng trong tổ mộ nhà họ Đường, bài vị cũng đã vào tông từ rồi."

"Thuận lợi là tốt rồi." Việc an táng Đường lão phu nhân được thuận lợi, tâm sự đè nặng trong lòng Lâm thị cuối cùng cũng được trút bỏ.

Thấy trên bàn bày biện điểm tâm và chén trà đã uống qua, Đường Khỉ hiếu kỳ hỏi: "Trong nhà có khách ạ?"

Lâm thị cười khổ: "Là Hạ phu nhân, đến bàn bạc chuyện hôn sự của Ninh nhi và vị Hạ công t.ử kia."

Đường Khỉ lập tức nhíu mày: "Bọn họ muốn thành thân trong lúc nhà còn để tang nóng ạ?"

Thấy hắn lo lắng, Lâm thị vội trấn an: "Con đừng vội, bọn họ không hề có suy nghĩ đó. Họ chỉ đến bàn bạc để hỏi ý kiến chúng ta thôi. Ta đương nhiên không nỡ để Ninh nhi xuất giá lúc đang để tang, nên đã bảo với họ là con bé cần phải thủ hiếu cho tổ mẫu, hôn kỳ đã được dời lại một năm."

Gà Mái Leo Núi

"Chỉ dời lại một năm ạ?" Đường Khỉ nghe đáp án này có chút không hài lòng.

Lâm thị hơi sửng sốt, dở khóc dở cười nhìn nhi t.ử nhà mình: "Dời lại một năm mà còn chưa được sao? Nếu không phải lần này lão phu nhân bệnh nặng qua đời, thì chỉ mấy ngày nữa là Ninh nhi đã xuất giá rồi đấy."

Đường Khỉ hừ lạnh: "Nhưng chẳng phải bây giờ vừa vặn xảy ra chuyện này sao? Dù sao Ninh nhi cũng phải thủ hiếu, chi bằng kéo dài ba năm đi."

"Ba năm?" Lâm thị giật mình: "Ba năm thì quá dài rồi, ta thấy vị Hạ công t.ử kia đang sốt sắng lắm."

Thằng bé đó đã leo tường bao nhiêu lần rồi, vốn dĩ hai đứa chỉ còn mấy ngày nữa là thành thân, xảy ra chuyện này người ta cũng sẵn lòng đợi một năm, chứ ba năm thì có chút quá đáng rồi...

Đường Khỉ chẳng thèm quan tâm Hạ Nguyên Nguyên ra sao: "Thế thì cứ để hắn sốt sắng đi!"

Ai thèm quản hắn sốt ruột hay không chứ!

Dù sao Ninh nhi nhà hắn còn nhỏ, nếu ba năm sau thành thân thì vừa đẹp, tuyệt đối không được thành thân quá sớm, rẻ rúng cho tên kia quá.

Đường Phong nhìn Đường Khỉ, cười thầm một cái, trong lòng mặc niệm cho Hạ Nguyên Nguyên ba giây.

Đụng trúng nhị ca cuồng muội như huynh ấy, đủ cho tên tiểu t.ử kia chịu khổ rồi.

Hiện tại còn chưa thành thân đấy, chờ sau này thành thân rồi e rằng tháng ngày còn khó sống hơn!

Lâm thị bất lực nhìn Đường Khỉ: "Việc này ta đã nói với Hạ phu nhân rồi, hôn sự của Ninh nhi tạm thời dời lại một năm, chuyện sau này thì tính sau, dù sao hiện tại cũng không vội."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bà cũng không lo lắng gì khác, chỉ sợ đợi tới ba năm, nếu Hạ công t.ử kia không đợi được, hai đứa trẻ không giữ được chừng mực, đến lúc đó sự tình lại thành hỏng bét.

Việc này cứ chờ xem tình hình sau này thế nào đã.

Ba người đang trò chuyện, quản gia liền tới bẩm báo: "Phu nhân, nhị thiếu gia, tam thiếu gia, Yến thị vệ bên cạnh Vương gia tới ạ."

"Mau mời vào."

Quản gia cúi người lui xuống, không lâu sau liền dẫn Yến Thư vào.

"Tham kiến Lâm phu nhân, Đường nhị thiếu gia, Đường tam thiếu gia." Yến Thư vào phòng liền hành lễ với ba người.

"Có phải Vương gia có gì căn dặn không?" Đường Khỉ nhìn Yến Thư hỏi.

Yến Thư vội vàng đáp: "Vương gia không có căn dặn gì ạ. Nhưng Hoàng thượng muốn gặp tam thiếu gia, nên thỉnh Vương gia triệu tam thiếu gia vào cung một chuyến."

Đường Phong có chút kinh ngạc: "Hoàng thượng muốn gặp ta? Tại sao đột nhiên Hoàng thượng lại muốn gặp ta?"

Huynh ấy với Hoàng thượng đâu có thân thiết, Hoàng thượng gặp huynh ấy làm gì chứ.

Yến Thư cười khổ: "Thuộc hạ không dám suy đoán thánh ý, tam thiếu gia cứ vào cung diện thánh là biết ngay ạ."

Đường Khỉ nhìn Đường Phong: "Điện hạ và Mịch nhi đều ở trong cung, đệ cứ vào đó một chuyến đi, sẽ không sao đâu."

"Vâng." Đường Phong đương nhiên không sợ chuyện này, đứng dậy nhìn Lâm thị và Đường Khỉ: "Tam thẩm, nhị ca, vậy con đi trước một chuyến, tối nay con không về đây nữa mà trực tiếp về Quốc Công phủ ạ."

Lâm thị có chút không nỡ: "Đợi khi nào rảnh rỗi con lại về đây ăn cơm, nhà cũng đã chuẩn bị phòng cho con rồi, khi nào con muốn dọn về thì dọn về ở nhé."

"Dạ." Đường Phong đáp, cúi người hành lễ với Lâm thị và Đường Khỉ rồi đi theo Yến Thư.

Lâm thị nhìn bóng lưng Đường Phong, khẽ thở dài: "Tổ mẫu con qua đời, con nói xem đứa trẻ này liệu có vì thế mà xa cách với chúng ta không?"

Đường Khỉ dở khóc dở cười nhìn Lâm thị: "Mẫu thân, người đúng là biết suy diễn lung tung. Phong nhi với con còn thân hơn cả huynh đệ ruột, cũng coi Ninh nhi là muội muội ruột, người là Tam thẩm ruột của đệ ấy, đệ ấy có xa cách thì xa cách đến mức nào được cơ chứ. Hơn nữa, Phong nhi không phải người như vậy, còn Mịch nhi cũng thế. Người đừng lo lắng hão nữa."

Nói xong, sợ bà tiếp tục suy nghĩ lung tung, lại tiếp lời: "Con đói rồi, mẫu thân làm cho con bát mì đi."

"Được." Lâm thị nghe hắn nói đói liền lập tức đồng ý.

"Con đi xem Ninh nhi đây, lát nữa người mang mì qua phòng Ninh nhi nhé." Đường Khỉ đi ra ngoài mấy ngày, chỉ sợ tên tiểu t.ử Hạ Nguyên Nguyên kia đến làm phiền Đường Ninh, lúc này không kịp chờ đợi muốn qua hỏi thăm tình hình.

"Vậy ta cũng làm cho Ninh nhi một bát." Lâm thị luôn cảm thấy khuê nữ nhà mình quá gầy, vốn dĩ chỉ còn vài ngày là thành thân, tẩm bổ cũng không kịp nữa.

Nhưng bây giờ tốt rồi, dư ra được một năm thời gian, đủ để bà nuôi khuê nữ béo tốt và khỏe mạnh hơn một chút.

Phòng Đường Ninh.

Đường Ninh đang thêu giá y.

Mặc dù hôn kỳ đã dời lại, nhưng giá y cũng sắp thêu xong rồi, nàng tranh thủ thời gian này thêu cho xong luôn, đỡ đến lúc cần dùng tới lại tay chân luống cuống.

Đường Khỉ vào phòng, thấy Đường Ninh đang tập trung thêu giá y.

"Hôn kỳ chẳng phải đã dời lại rồi sao? Sao còn thêu giá y làm gì?" Đường Khỉ nhíu mày hỏi.

Đường Ninh kinh ngạc ngước mắt nhìn: "Ca ca, huynh về rồi ạ?"

Đường Khỉ nhìn vẻ mặt kinh ngạc của nàng, tâm trạng tốt lên đôi chút, đi tới nhéo mặt nàng: "Mẫu thân đã cho muội ăn gì vậy, sao trông có vẻ béo lên rồi này."

Đường Ninh không vui hất tay huynh ấy ra: "Muội béo hồi nào chứ, huynh toàn nói bậy!"

Nàng rõ ràng là không hề béo lên chút nào, mẫu thân cứ chê nàng gầy hoài ấy.

Đường Khỉ ngồi đối diện, đột nhiên buông lời tra khảo linh hồn: "Hạ ca ca của muội, hai ngày nay không tới tìm muội chứ!"