Đường Phong ánh mắt sáng lên, lập tức vẫy tay: "Vậy thì lên đây."
Binh lính kia là một tráng hán, ban đầu còn sợ Đường Phong chỉ là làm bộ, không ngờ y thật sự để hắn lên.
"Dương Lâm, lên đi!" Các binh lính khác đều đang quan sát, thấy Dương Lâm đứng ra đầu tiên đều hùa theo cổ vũ.
Dương Lâm đã dám đứng ra thì tất nhiên không sợ, trực tiếp bước lên đài cao.
Đường Phong nhìn hắn, nhướng mày: "Có chọn binh khí không?"
"Không cần, nếu tướng quân muốn dùng binh khí thì cứ tự nhiên." Dương Lâm gồng cơ bắp tự tin đáp.
Đường Phong cười tà mị, cũng chẳng thèm chọn binh khí: "Vậy thì bắt đầu thôi."
Hai bên cùng chắp tay, liền bắt đầu đối chiến.
Dương Lâm ra đòn trước, Đường Phong nhìn ra hắn không có nội lực, nên cũng không dùng nội lực, trực tiếp cứng đối cứng với hắn.
Hai nắm đ.ấ.m chạm nhau, một cánh tay của Dương Lâm lập tức tê rần, người cũng lảo đảo lùi lại mấy bước.
Hắn kinh ngạc nhìn Đường Phong, dường như không ngờ rằng y lại có sức lực lớn đến vậy.
Đám binh lính phía dưới thấy tình hình đối chiến cũng không khỏi kinh ngạc.
Dương Lâm là tráng hán bậc nhất trong quân doanh, vậy mà sức lực dường như còn không bằng Đường Phong. Ai cũng không ngờ thiếu niên nhỏ tuổi này lại có sức khỏe lớn tới nhường này.
Dương Lâm ổn định lại bước chân, lại vung nắm đ.ấ.m về phía Đường Phong.
Đường Phong đã đoán trước được hành động của hắn, nghiêng đầu né tránh, đồng thời tung quyền dứt khoát.
"Ầm" một tiếng, nắm đ.ấ.m đó đập thẳng vào mặt Dương Lâm, khiến hắn lảo đảo lùi lại mấy bước.
Dương Lâm cảm thấy mặt mình sưng vù, lại một lần nữa nhìn Đường Phong với vẻ kinh ngạc.
Người này...
"Dương Lâm, lên đi!" Thấy Dương Lâm hai lần chịu thiệt, mọi người lại bắt đầu ồn ào.
"Á!" Dương Lâm lại giơ nắm đ.ấ.m đập về phía Đường Phong.
Đường Phong cứ đứng tại chỗ bất động, đợi đến khi nắm đ.ấ.m của Dương Lâm ập tới, y tiện tay nắm c.h.ặ.t lấy nắm đ.ấ.m của hắn, dùng lực vặn mạnh khiến hắn quỳ rạp xuống đất.
Gà Mái Leo Núi
"Ta thua rồi!" Dương Lâm hổ thẹn cúi đầu.
Thấy Dương Lâm nhận thua, mọi người lại không nhịn được bàn tán.
"Dương Lâm thua rồi!"
"Vậy mà thua dễ dàng thế!"
"Đường tướng quân giỏi quá!"
"Đúng vậy, y vừa đứng đó không hề nhúc nhích, đ.á.n.h Dương Lâm cứ như bóp c.h.ế.t con kiến vậy."
Đường Phong cười cười kéo Dương Lâm đứng dậy: "Quyền cước cũng khá đấy, chắc là đủ làm một ngũ trưởng."
Dương Lâm kinh ngạc, ngẩn người nhìn Đường Phong: "Ngài nói thật đấy chứ?"
Đường Phong cười bóp bóp vai hắn: "Tất nhiên là thật rồi. Thể trạng và quyền cước của ngươi đều ổn, làm ngũ trưởng là quá đủ. Sau này nếu biểu hiện tốt, còn có cơ hội thăng tiến."
Dương Lâm đại hỉ, lần nữa quỳ xuống trước mặt Đường Phong: "Đa tạ Đường tướng quân."
"Đứng dậy đi." Đường Phong một tay nhấc bổng hắn lên, rồi nhìn đám người phía dưới: "Còn kẻ nào muốn lên thử sức không?"
Ban đầu mọi người thấy Đường Phong lợi hại như vậy nên chẳng ai muốn đ.á.n.h với y, nhưng khi thấy y để Dương Lâm làm ngũ trưởng, tâm tư mọi người lại bắt đầu rục rịch.
Lên đ.á.n.h một trận là có thể có được chức ngũ trưởng, dù thua cũng chẳng mất mát gì.
"Ta tới!"
"Ta nữa!"
"Cả ta nữa!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mọi người đua nhau giơ tay, đòi tỉ thí với Đường Phong.
Đường Phong cười vẫy tay: "Đều tới cả đi."
Mấy kẻ giơ tay bước lên, chỉ một chiêu đã bị Đường Phong đ.á.n.h bay. Khi đ.á.n.h bọn họ, Đường Phong chẳng hề nương tay: "Quyền cước của mấy ngươi vẫn chưa đủ trình độ, xem ra lúc thao luyện thường ngày không dụng công, phải cố gắng hơn nữa!"
Mấy kẻ đó ôm n.g.ự.c nằm trên mặt đất rên rỉ.
Mọi người thấy mấy kẻ kia bị đ.á.n.h tơi bời mà vẫn chưa được thăng làm Ngũ trưởng, sự hào hứng muốn lên tỉ thí lập tức nguội lạnh hơn phân nửa.
Rất nhiều người không còn muốn lên nữa, nhưng vẫn có bảy tám kẻ thực sự có bản lĩnh bước lên đài.
Đường Phong liếc nhìn bọn họ, nhướng mày nói: "Thời gian có hạn, các ngươi cùng lên cả đi."
Mấy người nhìn nhau ngơ ngác, sau đó cùng lao lên phía trước.
Thấy bọn họ xông tới, Đường Phong nhanh như chớp né tránh, tiếp đó tung một quyền vào kẻ dẫn đầu, rồi xoay người đá văng kẻ phía sau.
Dù bị bảy tám người vây quanh, Đường Phong vẫn vô cùng ung dung, chỉ sau vài hơi thở, đám người kia đều bị đ.á.n.h ngã xuống đất.
Dù đối thủ là bảy tám người, Đường Phong vẫn giành chiến thắng vô cùng dễ dàng, khiến mọi người xung quanh đều tâm phục khẩu phục.
Đường Phong chọn ra hai kẻ có võ công khá khẩm trong số những người ngã dưới đất để làm Ngũ trưởng, những người còn lại thì không được chọn.
Mọi người thấy y không phải chọn người tùy tiện mà là thực sự nghiêm túc tuyển chọn, trong lòng lại càng thêm bội phục.
Sầm phó tướng thấy Đường Phong hạ gục nhiều người như vậy mà không đổ một giọt mồ hôi, liền bước ra nói: "Còn có ta nữa, ta cũng không phục, ta muốn tỉ thí với ngươi."
Đường Phong nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Sầm phó tướng, nhất thời nhịn không được trêu chọc: "Sao vậy, ngươi cũng muốn làm tướng quân sao?"
Sầm phó tướng không phủ nhận, nhướng mày đáp: "Ai mà chẳng muốn làm tướng quân? Tướng quân là chính tam phẩm, ta đây mới chỉ là ngũ phẩm, còn kém xa lắm. Hơn nữa, phó tướng không muốn làm tướng quân thì đâu phải là phó tướng tốt, ta đây chính là một phó tướng tốt!"
Đường Phong bật cười trước câu nói lém lỉnh này, tùy ý đáp: "Vậy thì đến đây so tài một phen!"
Sầm phó tướng nhắc nhở: "Ta sẽ không nương tay đâu, ngươi đừng dùng thứ võ công đối phó với đám lính kia để đối phó với ta, dù sao ta cũng từng là Thám hoa võ cử đấy."
Đường Phong đương nhiên không sợ hãi, nhưng cũng bắt đầu nghiêm túc hơn.
Đám binh lính đang nằm dưới đất thấy hai người sắp so tài, lập tức tự giác tránh sang một bên.
Binh lính ở phía dưới cũng lập tức vây quanh lại.
"Sầm phó tướng cũng muốn đ.á.n.h với Đường tướng quân kìa!"
"Nói nhảm, thắng được ngài ấy thì có thể làm tướng quân, ai mà chẳng muốn!"
"Đường tướng quân lợi hại như vậy, ta thấy Sầm phó tướng chưa chắc đã thắng được đâu."
"Chưa chắc đâu, không nghe Sầm phó tướng nói sao, người ta từng là Thám hoa võ cử đó!"
Trong lúc mọi người đang bàn tán, hai người đã bắt đầu giao thủ.
Hai người đ.ấ.m qua đá lại, chưa ai chịu lùi bước, thân hình va vào nhau. Sầm phó tướng hạ thấp giọng nói với Đường Phong: "Chúng ta đ.á.n.h thật đi, lát nữa ngươi đừng nương tay, hãy dùng hết bản lĩnh đối chiến với ta."
Đường Phong vừa nghe vậy liền hiểu ngay ý định của đối phương.
Sầm phó tướng tung một quyền về phía Đường Phong, Đường Phong lập tức nâng chân đá tới, Sầm phó tướng nghiêng người né tránh.
Hai người trên đài bắt đầu động thủ thật sự, đ.á.n.h nhau vô cùng ác liệt.
Đường Phong nghe lời Sầm phó tướng, không giữ lại chút sức lực nào, khiến Sầm phó tướng nhanh ch.óng rơi vào thế hạ phong.
Sầm phó tướng chật vật chống đỡ các đòn tấn công của Đường Phong.
Vốn dĩ ban đầu y chỉ dùng toàn lực ngoài mặt nhưng thực tế vẫn còn nương tay, ai ngờ thiếu niên này lại lợi hại đến vậy.
Lúc này y không dám giữ lại chút sức nào nữa, thế nhưng cho dù đã dùng hết toàn lực, y vẫn không phải là đối thủ của Đường Phong.
Chứng kiến cuộc đối đầu này, đám binh lính bên dưới cuối cùng cũng hiểu ra, vừa rồi khi Đường Phong đấu với họ, y đã nương tay đến mức nào.
Chắc vừa rồi y thậm chí còn chưa dùng đến một phần mười bản lĩnh, vậy mà đã dễ dàng đ.á.n.h bại bọn họ.