"Ninh nhi muội muội!" Nhìn thấy Đường Ninh, đôi mắt Hạ Nguyên Nguyên sáng rực, lập tức chạy về phía nàng.
Đường Ninh thấy chỗ sưng đỏ trên đầu Hạ Nguyên Nguyên, khẽ cau mày: "Đầu huynh làm sao vậy?"
"Không sao." Hạ Nguyên Nguyên ngây ngô cười, lập tức thấy chỗ bị Đường Kỳ ném trúng không còn đau nữa.
"Là do trèo tường ngã đấy, có thể có chuyện gì được chứ." Thấy Đường Ninh quan tâm Hạ Nguyên Nguyên, Đường Kỳ hằn học nói.
Đường Ninh lo lắng nhìn Hạ Nguyên Nguyên: "Huynh ngã rồi, có bị thương ở đâu không."
"Không có, một chút cũng không đau." Hạ Nguyên Nguyên cảm thấy chỉ cần nhìn thấy nàng, đừng nói là ngã một cái, cho dù ngã một trăm cái hắn cũng không thấy đau.
Đường Ninh vẫn không yên tâm: "Huynh vào phòng đi, để muội giúp huynh bôi t.h.u.ố.c."
Đầu hắn vẫn còn đang sưng lên kia kìa.
Hạ Nguyên Nguyên trong lòng vui mừng, vừa định đồng ý, Đường Kỳ đã bước tới xách cổ áo hắn lên, cười như không cười nhìn Hạ Nguyên Nguyên: "Hạ huynh bị thương à, thương thế nghiêm trọng không, đi theo ta, ta đích thân bôi t.h.u.ố.c cho huynh."
Nhìn bộ dạng như chồn chúc tết gà của Đường Kỳ, Hạ Nguyên Nguyên đâu dám đáp: "Ta, thực sự không sao, ta chỉ là đến thăm... Đường huynh, đã là Đường huynh trở về, vậy ta về trước đây."
Hạ Nguyên Nguyên muốn lỉnh, nhưng lại bị Đường Kỳ túm cổ áo: "Đã là đến thăm ta, vậy thì vào phòng ta ngồi chút đã."
Đường Kỳ nói đoạn lại lườm Đường Ninh một cái: "Vào ngủ đi, đêm hôm khuya khoắt gió lạnh như thế này, muội ra đây làm gì?"
Đường Ninh bị Đường Kỳ lườm đến có chút ấm ức, lại càng lo lắng cho tình cảnh của Hạ Nguyên Nguyên.
Nhưng lại thấy Hạ Nguyên Nguyên cũng đau lòng nhìn nàng: "Ninh nhi muội muội mau vào đi, thân thể muội yếu, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh cảm mạo, ta ngày... vài ngày nữa lại đến thăm muội..."
Đường Kỳ không cho Hạ Nguyên Nguyên cơ hội nói thêm, xách hắn đi mất.
Đường Ninh đứng trong sân, dõi theo bóng họ đi xa.
Hạ ca ca sao lại trèo tường nữa rồi, không biết ca ca sẽ trừng trị hắn thế nào đây!
Gà Mái Leo Núi
Đường Ninh chắc chắn không quản nổi ca ca, nàng là người hiểu rõ tính ca ca nhất, nếu nàng giúp Hạ ca ca cầu tình, chỉ sợ Hạ ca ca còn t.h.ả.m hơn.
Hy vọng ca ca có thể nể tình đồng liêu mà nương tay cho hắn.
Đường Ninh khẽ thở dài, rồi quay trở về phòng.
Vừa đến sân của Đường Kỳ, Hạ Nguyên Nguyên liền hất tay Đường Kỳ ra: "Đường huynh, huynh có thể nể mặt ta một chút trước mặt Ninh nhi muội muội không."
Đường Kỳ còn chưa kịp nổi giận, hắn đã trách ngược lại trước, Đường Kỳ lập tức tức đến bốc hỏa: "Hạ Nguyên Nguyên, ngươi nửa đêm trèo tường nhà ta mà còn có lý lẽ à! Nếu không phải bị ta bắt được, ngươi định làm gì Ninh nhi hả?"
Tuy Hạ Nguyên Nguyên trong lòng chột dạ, nhưng nghe hắn nói mình như vậy, y vẫn thấy không vui, liền cứng cổ nói: "Ta chỉ đến thăm Đường Ninh muội muội thôi. Ta thích muội ấy, đến thăm muội ấy thì làm sao chứ?"
"Vậy cũng không được phép trèo tường, càng không được trèo tường vào giữa đêm. Còn nữa, chưa thành thân thì không được gặp nhau!" Đường Kỳ trừng mắt nhìn Hạ Nguyên Nguyên đầy nghiêm nghị, đặt ra quy củ cho y.
Hạ Nguyên Nguyên thấy đau lòng, oán trách: "Huynh không có người thương nên đâu hiểu được cảm giác của ta. Ta thích Đường Ninh muội muội, một ngày không gặp tựa như cách ba thu, ngày nào ta cũng nhớ, ban ngày nhớ, ban đêm nhớ, nằm mộng cũng nhớ. Vốn dĩ đã cố gắng nhẫn nhịn mãi, khó khăn lắm mới sắp được thành thân, ai ngờ giờ lại không thành được, còn phải đợi thêm một năm nữa..."
"Ai bảo chỉ đợi một năm?" Đường Kỳ trực tiếp ngắt lời y.
"Cái gì?" Hạ Nguyên Nguyên lập tức trợn tròn mắt: "Tổ mẫu qua đời, chẳng phải chỉ cần chịu tang một năm thôi sao?"
Lời này của hắn là ý gì chứ?
"Một năm nữa Ninh nhi cũng chỉ vừa cập kê, vẫn còn quá nhỏ, ít nhất phải đợi ba năm." Đường Kỳ vốn đã định nói chuyện này với y từ lâu rồi.
"Ba năm!!!" Hạ Nguyên Nguyên nhảy dựng lên, xoay người định bỏ đi.
"Ngươi định làm gì?" Đường Kỳ vội vàng cản y lại.
"Ta muốn cưới Ninh nhi về ngay bây giờ, ba năm đó lấy mạng ta còn hơn!" Hạ Nguyên Nguyên vừa nói, vừa lại muốn chạy tới viện của Đường Ninh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Kỳ nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của y, trong lòng vô cùng hối hận vì lúc trước sao lại chọn trúng tên khờ khạo này làm phu quân cho Ninh nhi.
"Ninh nhi đang chịu tang, ngươi nghĩ việc đó có khả thi không?" Đường Kỳ lười cả việc ngăn cản y.
Thân hình Hạ Nguyên Nguyên cứng đờ, quay lại nhìn Đường Kỳ đầy oán trách: "Vậy ta chỉ đợi một năm, một năm sau ta nhất định phải cưới Ninh nhi."
Đường Kỳ có chút tức giận, hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ: "Ngươi còn nói yêu Ninh nhi, ta thấy ngươi chỉ nói suông thôi. Một năm sau Ninh nhi cũng chỉ vừa cập kê, ngươi cưới muội ấy về, lỡ như muội ấy m.a.n.g t.h.a.i thì sao? Tuổi còn nhỏ như vậy mà m.a.n.g t.h.a.i rất dễ khó sinh, sẽ mất mạng đấy, ngươi có từng nghĩ cho Ninh nhi chưa?"
Hạ Nguyên Nguyên bị hắn nói cho ngẩn người, sinh con khi còn quá trẻ rất nguy hiểm, việc này y cũng từng nghe người khác nhắc qua.
"Vậy ta cưới muội ấy về, tạm thời không chạm vào muội ấy là được, chúng ta có thể ngủ riêng giường."
Đương nhiên y cũng không nỡ để Ninh nhi gặp nguy hiểm.
Đường Kỳ lại hừ lạnh một tiếng: "Ngươi đã không định chạm vào muội ấy thì cưới về làm gì, chẳng lẽ còn lo chúng ta ngược đãi muội ấy? Với lại, ngươi nói không chạm là không chạm sao, lỡ như ngươi không nhịn được thì làm thế nào!"
Hắn là nam nhân, nên chẳng bao giờ tin mấy lời đường mật đó.
Tất nhiên cũng có những nam nhân đáng tin, ví dụ như Dạ Thần Hiên.
Khi Mịch nhi thành thân, tuổi cũng còn nhỏ, Dạ Thần Hiên đã thực sự giữ gìn cho nàng suốt hai năm trời.
Còn tên nhóc này, hắn không tin y có được sự kiềm chế như vậy.
Thấy hắn không tin, Hạ Nguyên Nguyên giơ ngón tay lên thề: "Ta có thể lấy tính mạng ra bảo đảm, dù có thành thân, ta cũng sẽ không chạm vào Ninh nhi, nhất định sẽ đợi đến ba năm sau mới cùng muội ấy viên phòng."
Vì Ninh nhi, y chắc chắn làm được. Thật ra y cũng không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần ngày nào cũng được ở bên Ninh nhi, được nhìn thấy Ninh nhi là đủ rồi.
Đường Kỳ liếc nhìn y: "Còn chưa thành thân mà đã nói đến chuyện viên phòng rồi."
Tên này nghĩ cũng hay thật!
Nhìn chung hắn cũng nhận ra, tâm địa Hạ Nguyên Nguyên không xấu, hẳn là kiểu nam nhân biết cưng chiều người thương.
Y đã thề bằng cả tính mạng, hắn cũng không phải là không tin, chỉ là hắn không nỡ gả Ninh nhi đi sớm như vậy thôi.
Đường Kỳ suy nghĩ một lát rồi nói: "Chẳng phải ngươi muốn gặp Ninh nhi sao? Từ giờ về sau đừng trèo tường nữa, ta sẽ cho các ngươi gặp nhau mỗi tháng một lần."
"Một tháng một lần?" Hạ Nguyên Nguyên tức đến mức phát cáu: "Vậy ta cứ trèo tường thôi, ta dựa vào bản lĩnh của mình, không dựa vào ngươi."
Đường Kỳ khinh khỉnh hừ một tiếng: "Có ta ở đây mà ngươi vẫn muốn trèo tường sao?"
Dám trèo tường, xem hắn đ.á.n.h c.h.ế.t y không.
"Vậy ta đến mỗi ngày, kiểu gì cũng gặp được Ninh nhi một cái." Hạ Nguyên Nguyên không sợ bị đ.á.n.h, cứ cứng cổ mặt dày nói.
"Nửa tháng gặp một lần!" Đường Kỳ sa sầm mặt mày, rút ngắn thời gian lại.
"Ta trèo tường!" Y không muốn nửa tháng mới được gặp Ninh nhi muội muội một lần đâu, y sẽ phát điên mất.
Đường Kỳ giật giật khóe mắt: "Mười ngày gặp một lần, không hơn được nữa đâu."
"Một ngày không gặp tựa như cách ba thu rồi, mười ngày không gặp chẳng khác nào ba mươi năm, huynh tự mình ngẫm xem, ta còn chẳng dám nghĩ tới đấy."
Hạ Nguyên Nguyên mang bộ dáng tương tư bệnh, khiến thái dương Đường Kỳ đập liên hồi, ngay cả răng cũng ê buốt. Hắn nghiến răng nghiến lợi nói: "Năm ngày! Nếu còn không đồng ý, ngày mai ta sẽ phái vài ám vệ tới, ngươi trèo lần nào, ta sẽ sai họ đ.á.n.h gãy chân ngươi lần đó."
Hạ Nguyên Nguyên thấy hắn làm thật, lập tức cười làm lành: "Năm ngày thì năm ngày, quyết định vậy đi nhé, đại ca không được nuốt lời đâu đấy!"
...Đường Kỳ sa sầm mặt mày, trừng mắt nhìn Hạ Nguyên Nguyên.
Sao hắn cứ cảm thấy mình bị tên ngốc này dắt mũi thế nhỉ!